Tác giả: Tựu Mộ
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.
đều không thấy vấn đề gì, nhưng lỡ là loại độc tác dụng chậm thì sao, hoặc là lợi dụng đạo lý tương khắc của đồ ăn...
Tôi nhớ trước đây từng xem qua một bộ phim, phim cũ lắm rồi, gọi là "Nhật ký ẩm thực song song".
Không rơi.
Tiếp tục lấy tay giật giật lông chân.
Vẫn không đứt!
Kỳ ghê... Lẽ nào vì lông chân Lư Dĩ Sương quá thưa thớt? Í, không đúng, tóc cô ta cũng dày lắm mà... Hay là vì bây giờ độc tính vẫn chưa phát tác?
Mặt tôi đau khổ vô vàn, Lâm Hạo Hải lại cực kỳ khó hiểu, anh ta đánh vào cánh tay tôi: "Cô giật lung tung thế làm gì?"
Giọng nói còn mang theo vẻ dở khóc dở cười: "Nói xem nào, rốt cuộc cô làm sao?"
Tôi lắc đầu: "Thật sự không có gì, tôi chỉ thử cảm giác sờ vào xem thế nào thôi..."
"À há", Lâm Hạo Hải vẻ mặt như đã hiểu ra, "Thế cảm giác thế nào?"
"...Cũng được = ="
"..."
...
Để tránh Lâm Hạo Hải tiếp tục hỏi thêm, tôi miễn cưỡng vực dậy tinh thần, miễn cưỡng cười cười, miễn cưỡng... Ừm, tóm lại là bắt đầu diễn kịch một cách cực kỳ khó khăn, nhưng dường như cũng lừa được Lâm Hạo Hải rồi.
... Bởi vì Lâm Hạo Hải cũng không cật lực sai khiến tôi, bắt nạt tôi, hành hạ tôi... như mọi khi.
Mà nói đến chuyện này, liệu có phải bình thường Lâm Hạo Hải đối xử với tôi như thế cũng là một hình thức trả thù của anh ta không?
Tôi càng nghĩ lòng càng lạnh run, tay nhất thời thả lỏng, "choang" một tiếng như thứ gì đó đã vỡ, sau đó tôi thấy chân mình bỏng rát...
Thôi xong, tôi quên tiệt trên tay mình đang cầm cốc cà phê bốc khói nghi ngút!
Hơn nữa còn là cà phê của Lâm Hạo Hải!
Lâm Hạo Hải nghe thấy tiếng động bên này liền ngẩng đầu lên, nhìn thấy bộ dạng đau đến trợn mắt nhe răng của tôi, lại liếc mắt nhìn đống hỗn độn dưới sàn nhà, hỏi: "Bị bỏng rồi?"
Tôi rưng rưng nước mắt gật đầu, kêu oa oa muốn tìm xì dầu bôi lên.
Lâm Hạo Hải thở dài, đi đến gần, trực tiếp bế ngang tôi lên chạy ra ngoài.
Í, anh ta muốn đem tôi xuống căng tin sao?
Oa oa, tôi đợi không nổi đến lúc đó đâu... T_T Lâm Hạo Hải liếc tôi một cái: "Đem cô đến nhà vệ sinh, dấp nước một lúc là ổn thôi."
Mặc dù đáy lòng tôi chẳng đồng ý với cách này lắm nhưng lại chẳng thể nói ra miệng, chỉ đành ngoan ngoãn để anh ta bế đi. Tốc độ của Lâm Hạo Hải rất nhanh, chắc có lẽ vì sợ tôi sẽ thành phế vật, chơi không vui nữa...
Đương nhiên, đám đồng nghiệp bên ngoài đã rất bình tĩnh, chỉ có mấy người mới đến lộ ra bộ mặt kinh ngạc, còn lại đều là vẻ "Xem đi, còn nói không có gian tình, lừa ai thế?", "Chuyện lần trước phá thai nhất định là thật rồi", "Đương nhiên!"...
=_= Về phần tôi và Lâm Hạo Hải, cũng vô cùng bình tĩnh đối mặt với quần chúng...
Cũng may bên ngoài phòng vệ sinh có một bồn rửa tay, nếu không e là Lâm Hạo Hải sẽ bế thẳng tôi vào phòng vệ sinh nam mất, đến lúc đó thì tôi chết luôn cho xong...
Lâm Hạo Hải đặt tôi ngồi lên thành sứ, mở nước, dùng nước lạnh xối thẳng vào chỗ bị thương. Ban đầu vết bỏng đau rát, về sau cũng chỉ còn tê tê rồi sau đỡ hẳn...
Tôi chậm rãi mở miệng: "Đỡ rồi..."
Lâm Hạo Hải gật đầu, đứng thẳng người lên, nhìn tôi hỏi: "Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì? Từ sáng hôm nay cô đã rất không bình thường rồi."
"Ơ, không có gì... Đã nói không có gì rồi mà..." Tôi chột dạ nhìn xung quanh.
Lâm Hạo Hải cười khẩy, đột nhiên vươn tay ra gạt nước sang phía nóng...
Tôi thấy nước ngày càng nóng, vết bỏng ở chân càng lúc càng rát...
Tôi trưng bộ mặt "= 口 =", cuống cuồng tìm cách đứng dậy, kết quả Lâm Hạo Hải đã nhanh tay hơn, đè tôi ngồi im... Anh ta nói: "Không trả lời câu hỏi của tôi thì tôi sẽ chỉnh cho nóng hơn!"
...Chuyện này là sao? Đây là ác quan Lâm Hạo Hải đang dụng khổ hình ép cung tội nhân Hạ Tiểu Mễ, hơn nữa còn vừa hành hạ tinh thần lại vừa tra tấn về thể xác... Thật quá dã man! Tôi đã đánh giá Lâm Hạo Hải quá thấp rồi, còn không chút đề phòng nào nữa chứ...
Tôi bất đắc dĩ trả lời: "Ừm, thật ra thì, tôi đã phát hiện ra bí mật của anh rồi."
Lâm Hạo Hải không hề lộ vẻ ngạc nhiên, chỉ nhướng mày hỏi: "Hửm?"
Úi, bình tĩnh ghê, đúng là đồ mặt dày hơn tường!
Tôi nói tiếp: "Tôi, tôi đã biết hết cả rồi..."
Lâm Hạo Hải tiếp tục bình thản: "Vì thế... cô đã biết chuyện gì rồi?"
Không đúng! Bầu không khí không đúng!
Mặc dù khuôn mặt anh ta rất bình thản, nhưng nói không chừng trong lòng lại mưa to bão lớn, sóng cuộn dâng trào, chỉ là bên ngoài vẫn ra vẻ bình tĩnh để tìm cánh bắt thóp tôi mà thôi. Đợi đến khi tôi nói ra gian tình giữa anh ta và Tiền Chấn Hựu, anh ta sẽ tức tốc mở nước đến mức nóng nhất để bỏng chết tôi luôn mất...
Ông trời thương xót... Hạ Tiểu Mễ con mới sống trong thân thể Lư Dĩ Sương được hơn một tháng, lẽ nào bây giờ lại bị bỏng chết như thế này?
Oa oa oa...
Mắt tôi đảo một vòng, nói: "Tôi biết... Tôi biết anh thích mặc đồ đen! Ha ha ha..."
Lâm Hạo Hải: "..."
Nước lại nóng thêm một chút...
"T_T Được rồi được rồi, tôi nói thật..." Tôi thở dài một hơi, nói cũng chết mà không nói cũng chết, thôi thì cứ chết thế nào cho nó quang minh chính đại vậy!
"Ừm, cô nói xem." Lâm Hạo Hải