Tác giả: Tựu Mộ
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341589
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1589 lượt.
muốn phun máu! Mạch anh ta bị chập chỗ nào rồi à? Cha mẹ anh ta sắp tới! Việc lớn như thế mà anh ta còn bình tĩnh được?!
Tôi căng thẳng đến độ không đứng yên được, Lâm Hạo Hải chắc cũng nhìn không nổi nữa, bèn nói: "Yên tâm đi, cha mẹ tôi không thân với Lư Dĩ Sương, cô không cần lo bị lộ."
"..."
Tôi lườm anh ta: "Anh chơi tôi!"
"Hử?"
"... Được rồi, chúng ta mau thảo luận phải làm sao để thay đổi quan điểm của cha mẹ anh với Lư Dĩ Sương." Tôi không dám tranh luận tiếp, tránh cho anh ta có cớ chỉnh mình...
Lâm Hạo Hải vuốt cằm, vô cùng hứng thú nói: "Cô nói ý kiến của cô trước đi."
"Tôi thì có thể nghĩ ra được cách gì chứ? Tôi có biết gì về cha mẹ anh đâu!" Tôi bó tay, "Anh phải nói cho tôi nghe cha mẹ anh thích con gái như thế nào đi! Là loại... học thức cao, du học sinh, tiến sĩ? Hay loại con gái ngọt ngào, dịu dàng, trong sáng? Hoặc là kiểu người vợ \'ra được phòng khách, xuống được nhà bếp\' mà nhà nhà yêu thích?"
Khoé môi Lâm Hạo Hải đầy ý cười: "Nếu đúng là một trong mấy loại đó thì sao? Cô muốn giả vờ như thế?"
"Ơ, không được à?"
"Nếu cô muốn thử nghiệm, tôi chỉ có thể nói một câu: Gan không nhỏ!" Lâm Hạo Hải hoàn toàn không chút nương tay nể mặt, "Nhưng cụ thể cô có làm được hay không thì đúng là một vấn đề."
Mặc dù tôi rất muốn phản đối nhưng nghĩ kỹ lại thì lời của Lâm Hạo Hải cũng không sai...
Nước mắt ròng ròng, học vấn cao không có, trong sáng ngọt ngào không có, "ra được phòng khách, xuống được nhà bếp"... Có thể xem tôi như con mèo Garfield không dễ thương bằng Garfield được không... T_T
"Thế, thế phải làm sao..." Tôi yếu ớt hỏi Lâm Hạo Hải.
Lâm Hạo Hải bộ dạng vô cùng ung dung: "Cô cứ làm chính bản thân mình là được rồi."
Ra là thế!
Mắt tôi sáng rực, loáng cái đã hiểu ngay ý của Lâm Hạo Hải!
Được người khác khen ngợi, kiểu gì cũng thấy cảm động, tôi chân thành nói: "Lâm Hạo Hải, tôi hiểu rồi, ý anh là, tôi vốn là người rất đáng yêu, rất được mọi người quý mến... Ui chao, trước đây tôi cũng không nhận ra chuyện này đâu, đến lúc lâm vào cục diện bế tắc, anh nói thế mới khiến tôi nhận ra giá trị đáng quý của mình... Có điều, không ngờ nha, hoá ra anh lại nghĩ tôi tốt như thế... he he he he..."
Lâm Hạo Hải lạnh lùng nhìn tôi, rất lâu rất lâu sau mới phun ra ba chữ: "Nói xong chưa?"
"... Ừm, cũng đại khái rồi."
"Cô nói thêm một chữ nữa, tôi sẽ ném cô từ đây xuống đất luôn." Anh ta nói với vẻ hoà nhã.
Tôi: "..."
"Có điều, cô nói được cụm từ \'cục diện bế tắc\' quá khó so với trình độ cô như thế, có tiến bộ." Anh ta tiện tay lấy từ tủ lạnh ra một thanh chocolate ném cho tôi, "Thưởng này."
Tôi vui mừng hớn hở nhận lấy chocolate, đột nhiên nhớ ra chỗ chocolate này là do tôi mua chứ ai... Mua xong về nhà Lâm Hạo Hải bảo ăn chocolate không tốt cho sức khoẻ, thế là kiên quyết nhét thẳng vào tủ lạnh, mỗi tối lại còn lôi ra đếm xem có thiếu cái nào không!
Có lần tôi thực sự thèm quá, liền lén lút lấy ra một thanh. Vì sợ buổi tối Lâm Hạo Hải kiểm tra sẽ nhận ra nên tôi đã mua một thanh để bù vào, tưởng là chuyện này chỉ có trời biết, đất biết, mình biết, lại chẳng ngờ vẫn bị Lâm Hạo Hải phát hiện ra.
Tôi muốn khóc mà không có nước mắt, hỏi: "Anh làm sao mà phát hiện ra?"
"Thanh đó không đúng ngày sản xuất."
"Anh thần kinh à!!! Lại còn kiểm tra ngày sản xuất nữa!!!"
Lâm Hạo Hải bình tĩnh lắc đầu: "Thật ra hôm qua tôi chỉ đột nhiên nhớ ra đám chocolate này, nghĩ để đó lâu thế rồi không biết đã hết hạn chưa... Đi đến kiểm tra mới phát hiện hai thanh này có ngày sản xuất cách xa nhau, từ đó đương nhiên có thể suy ra cô đã làm gì."
Tôi: "..."
Oa oa oa, ông Trời muốn diệt tôi đây mà, anh ta sớm không xem, muộn không xem, lại nhè đúng vào ngày tôi ăn vụng thì xem!
Lúc đó tôi đã vô cùng khó hiểu: "Sao anh không vứt luôn chỗ chocolate đó đi cho rồi?"
"Hữu dụng."
Lâm Hạo Hải khi đó chỉ trả lời có hai chữ đơn giản, mà mãi cho đến tận hôm nay tôi mới biết cái "hữu dụng" của anh ta chính là dùng nó làm phần thưởng cho tôi...
Đã thế còn là vì tôi nói được ra cụm từ "cục diện bế tắc" nữa chứ!
Thật quá thê thảm...
Mặc dù Lâm Hạo Hải đã nói tôi chỉ cần là chính mình, nhưng tôi nghĩ bất luận thế nào thì ngoại hình cũng phải dễ nhìn cái đã, đúng không? Các bậc bề trên hầu hết đều thích phong cách đơn giản nhẹ nhàng cả. Tôi lục lọi trong đám đồ Lâm Hạo Hải mua cho mình tìm được cái váy dự tiệc màu đen, nghĩ tới nghĩ lui lại thấy có vẻ hơi cứng nhắc, bèn đổi một cái váy dài màu hồng, nhìn một hồi lại sợ cha mẹ Lâm Hạo Hải nghĩ tôi có bệnh công chúa... Cuối cùng tôi miễn cưỡng chọn một bộ âu phục màu da trời nhạt, còn thử búi tóc lên, phối cùng một chiếc túi nhỏ màu trắng, nom tổng thể cũng rất ổn.
Tôi thấy OK rồi liền chạy đến trước mặt Lâm Hạo Hải xoay mấy vòng, vui vẻ hỏi: "Thế nào, đến lúc cha mẹ anh tới tôi mặc thế này được không?"
Lâm Hạo Hải đang đọc báo, đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Ừ, ừ, không tồi."
Tôi tức muốn chết: "...Anh có qua loa đại khái thế nào thì ít nhất cũng phải ngẩng đầu lên đã chứ!!!"