Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhặt Được 201 Vạn

Nhặt Được 201 Vạn

Tác giả: Tế Phẩm

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2820 lượt.

Hạ Vũ: “Bà nội con thật sự là đã lớn tuổi, suy xét sự việc không được chu toàn, lại bị mấy người làm trong nhà nắm mũi dẫn đi, bọn họ nói gì liền là cái đó cũng không tự mình động não nên mới có thể đối xử như thế với tiểu thư Diệp. May mà tiểu thư Diệp thông minh lanh lợi, nếu không lần đầu tiên gặp mặt liền bị một bụng tức khẳng định sẽ ảnh hưởng mối quan hệ của Diệp Ba Ni và bà con thân thích sau này. Chị dâu của con càng thêm, haiz......”
Ông nội Hạ nói đến Đỗ Cán Phân liền thở dài, cảm thấy thật sự là đứa cháu dâu này không được. Đừng nói là trông cậy vào cô gánh trách nhiệm lớn gì, ngay cả ở nhà giáo dục Tiểu Kỳ cũng không được, rõ ràng là ông không muốn nói nhiều về Đỗ Cán Phân. “Sinh nhật Tiểu Kỳ mời Diệp Ba Ni tới ta liền vội trở về, tuy là chưa nói được mấy câu, nhưng cảm thấy thằng bé rất được, luôn chọc người yêu thích. Hai ngày nay ta đã tìm mấy người bạn làm ăn có lui tới với nhà họ Diệp để hỏi thăm một chút về tiểu thư Diệp, tình trạng vị tiểu thư Diệp này cũng không phải là tốt, nhưng cũng không phải đặc biệt tệ.”
Hạ Vũ đáp “Dạ, lúc trước con có nghe nói bởi vì cô ấy đầu tư sai cùng với không biết cách quản lý nên đều dùng hết tài sản đi bồi thường, cổ phần trong công ty nhà họ Hạ đều bị anh trai cô ấy lấy đi. Nhưng mà về sau phát hiện quan hệ anh em của bọn họ cũng không phải giống như lời đồn. Dựa theo cách nói của Diệp Thừa Trạch với người bên ngoài, em gái anh ta bởi vì không biết cách quản lý tài sản cho nên chuyển giao toàn bộ quyền quản lí công ty nhà họ Hạ cho anh ta. Hiện tại tiểu thư Diệp đang toàn tâm toàn ý vào công việc diễn viên, đi làm chuyện mà mình thích. Chuyện này cũng không khó lý giải, giống như ngôi sao cao nhạc đình đám Trần XX mấy năm trước, còn có Lâm XX, không phải đều như thế này? Xuất thân danh môn, cuộc sống xa xỉ, nhưng vẫn kiên định phát triển sự nghiệp trong giới giải trí. Họ có rất ít tin đồn xấu, thành tích cũng rất tốt.”
Ánh mắt Hạ lão gia qua sát kỹ cháu nội của mình “Tiểu Vũ, đối với Diệp Ba Ni con tới cùng là có tính toán gì? Con cháu trong nhà lại để lạc bên ngoài cũng không thể không quan tâm được.”
Hạ Vũ điều chỉnh lại tư thế ngồi một chút, ngồi xoay hướng khác “Ông nội, con hiểu rõ. Trước kia con không có phát hiện
Hạ lão gia không ngờ cháu nội vậy mà đồng ý kết hôn, chuyện thế này thì thật tốt, “Nếu có thể giải quyết như vậy đương nhiên rất tốt, dù sao hiện tại cô ta cũng đang độc thân.”
.....................
Thời gian nghỉ trưa
Bệnh viện Quảng Ích, khu hành chính lầu ba, phòng nghỉ ngơi.
Hạ Vũ cùng Diệp Gia Dĩnh mặt đối mặt ngồi tựa vào một cái bàn tròn thủy tinh. Bên cạnh là một gốc hoa hướng dương cao lớn, ánh mặt trời xuyên thấu qua tường thủy tinh chiếu vào, chiếu lên trên người tạo nên cảm giác thoải mái ấm áp.
Hạ Vũ mở miệng, “Mọi người trong nhà cực kỳ thích Ba Ni.”
Diệp Gia Dĩnh vui mừng gật đầu, “Ừ, tôi bắt đầu có chút lo lắng, sợ Ba Ni cùng người trong nhà của anh có chỗ không tốt, hiện tại yên tâm rồi.”
“Ông nội cùng bà nội tôi hy vọng có thể thường xuyên gặp Ba Ni.”
“Tôi cũng đang muốn nói chuyện này với anh.”
Hạ Vũ tự giác ngồi ngay ngắn, “Em nói đi.”
Diệp Gia Dĩnh thận trọng nói ra suy nghĩ thật lâu của bản thân “Anh cảm thấy mỗi tuần thăm 1 lần thì thế nào? Hoặc là anh có thời gian thì đến 2 lần cũng được. Nhưng mà lúc bắt đầu tôi không thể cho anh đơn độc cùng Ba Ni ra ngoài, thằng bé cần một khoảng thời gian để thích ứng.”
Hạ Vũ “........”
....................
Buổi sáng Diệp Gia Dĩnh đưa Diệp Ba Ni đến nhà trẻ, xuống lầu liền thấy xe của Hạ Vũ đã đậu ở ven đường.
Cô đành phải buông tha xe đạp, mang theo Diệp Ba Ni ngồi vào xe của Hạ Vũ, “Sao anh lại tới đây?”
Diệp Ba Ni đội mũ, quàng khăn quàng cổ, chỉ chừa đôi mắt cùng cái miệng nhỏ bao bọc giống như bánh chưng, tạo hình rất đáng yêu làm cho Hạ Vũ không rời mắt được, “Buổi sáng tôi dậy sớm, nhớ tới vẫn chưa đưa Ba Ni đi nhà trẻ lần nào nên liền lái xe qua.”
Trong xe mở máy sưởi, Diệp Gia Dĩnh bỏ khẩu trang của Diệp Ba Ni xuống, cũng thả lỏng khăn quàng cổ, “Chỉ cần trên đường, đến chỗ nhà trẻ là có thể cởi, trong nhà trẻ đủ ấm.”
Hạ Vũ khởi động xe, một bên hỏi Diệp Ba Ni “Ba Ni, gần đây ở nhà trẻ đã học được những gì?”
“Ca hát, ghép hình.”
Hạ Vũ cực kỳ hứng thú, “Ca bài gì? Ca chú nghe một chút.”
Diệp Ba Ni nghiêm mặt không hé răng.
Hạ Vũ cũng cảm thấy khuôn mặt của Diệp Ba Ni cũng không giống người thường, có cá tính, thật đáng yêu. Động não nghĩ muốn làm cho cậu hát cho anh nghe.
Nhà trẻ ở gần đó, không đến vài phút liền đến. Diệp Gia Dĩnh dắt Diệp Ba Ni xuống xe, dạy cậu nói: “Nói chào tạm biệt chú Hạ đi con!”
Khuôn mặt Diệp Ba Ni không chút thay đổi “Gặp lại.”
Diệp Gia Dĩnh lại nói với Hạ Vũ, “Tôi gọi Tiểu Dung trực tiếp tới nhà trẻ đón tôi, anh không cần chờ, đi trước đi.” Vì Diệp Thừa Trạch chiếu cố nên rốt cuộc cô cũng có một trợ lý kiêm tài xế riêng, không cần tự mình chen lách giao thông công cộng đến trường quay.
Mỉm cười nhìn bóng dáng nho nhỏ của Diệp Ba Ni được Diệp Gia Dĩnh dắt