Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhặt Được 201 Vạn

Nhặt Được 201 Vạn

Tác giả: Tế Phẩm

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342809

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2809 lượt.

vậy mà lại biết làm sủi cảo, còn gói rất đẹp nữa!”
Lý Hạo Nhiên cười “Trước kia anh thường xuyên bị mẹ bắt giúp bà làm sủi cảo, từ nhỏ đã luyện thành rồi.” Kéo Diệp Ba Ni lên “Đi! Ba Ni, đến phòng bếp ăn cơm nào!”
Diệp Gia Dĩnh làm bốn món. Măng xào hạt dẻ, bản thân măng đã có vị ngọt, phối thêm vị bùi của hạt dẻ làm cho mùi vị món ăn vừa có vị bùi lại thanh ngọt. Cải làn xào thịt bò, cải làn tươi ngọt, thịt bò mềm mại, xem như là một món kiệt tác. Cá hồi hấp chanh, cá hồi này được hấp chung với cà rốt, rau thơm, tỏi băm, thêm một lượng nước chanh vừa đủ, cùng với tương Nhật Bản. Diệp Ba Ni rất thích món ăn thêm vị nước chanh tươi mát này. Bồ câu hầm với nấm tuyết và quả óc chó, cái này là ban ngày Tiểu Dương giúp cô hầm một lúc, lúc này vừa đủ thời gian, thịt đã rục và ngấm gia vị. Còn có một món là salad cá.
Lý Hạo Nhiên đã sớm đói bụng, không khách khí cùng Diệp Ba Ni ngồi xuống ăn “Thật là khó có được, lần đầu tiên anh được ăn cơm tất niên thoải mái ngon miệng như vậy.”
Diệp Gia Dĩnh gắp thịt chim bồ câu cho Diệp Ba Ni “Không biết anh sẽ đến, nếu không tôi sẽ chuẩn bị nhiều hơn một chút.”
Diệp Gia Dĩnh bỗng nhiên nhớ đến “Bộ trang sức anh mua, hãy mang về đi. Tôi đã muốn nói với anh nhưng mà ở trường quay nhiều người bất tiện. Lễ vật quý như vậy tôi không thể nhận. Anh đặt nó trên người tôi thật không thích hợp.”
Nụ cười của Lý Hạo Nhiên suy sụp “Diệp Gia Dĩnh, qua năm mới em không cần nói những lời này. Thứ kia anh mang về cũng vô dụng, bỏ không sẽ lãng phí.”
“Anh động não sẽ có thể nghĩ ra một chỗ, nếu đặt nó ở chỗ tôi thì cần phải trả phí bảo quản.”
Lý Hạo Nhiên lại không ngại “Được, anh trả cho em phí bảo quản. Em hãy giúp anh bảo quản đi.”
Diệp Gia Dĩnh hết cách nói với anh “Không được! Như thế nào lại là tôi bảo quản?”
“Đợi cho......đợi đến lúc em có bạn trai, nếu còn mua đưa lại cho anh, anh liền thu hồi nó lại.”
Diệp Gia Dĩnh bị lời anh nói làm cho cứng người “Cái gì mà tôi có bạn trai, anh đừng có ở trước mặt Ba Ni nói những thứ này.”
Lý Hạo Nhiên áy náy “Thật xin lỗi, anh quên.” Quay đầu nói với Diệp Ba Ni “Ba Ni, con ngoan ngoãn ăn cơm, đừng để ý người lớn nói chuyện.”
Diệp Ba Ni mười phần bình tĩnh ăn món măng xào hạt dẻ “Con nghe thấy rồi.”
Diệp Gia Dĩnh trừng mắt liếc Lý Hạo Nhiên một cái, nói với Diệp Ba Ni “Vừa rồi chú Hạo Nhiên nói mấy lời trẻ em không hiểu, con coi như chưa từng nghe.”
Diệp Ba Ni nâng cặp mắt to đen trắng rõ ràng nhìn mẹ cậu một cái, đôi mắt nhỏ rất không cho là đúng “Biết! Bạn trai cùng bạn gái. Con cũng có bạn gái.”
Lý Hạo Nhiên thiếu chút nữa phun ra canh cá vừa mới uống, ho khan vài tiếng “Khụ khụ, Ba Ni, con nhầm. Không phải nói mấy bạn nữ con quen biết là bạn gái con.”
Diệp Ba Ni nghiêm mặt “Không sai.”
“A?” Diệp Gia Dĩnh kinh ngạc “Không sai? Ý của con là con thật sự có bạn gái?”
“Có hai người, Miêu Miêu cùng Viện Viện.”
Miệng Diệp Gia Dĩnh há to hình chữ O “Còn đến hai người? Ba Ni, con còn nhỏ như vậy liền hoa tâm rồi.”
Diệp Ba Ni không hiểu ‘hoa tâm’ nghĩa là gì, tiếp tục nghiêm túc nói với Diệp Gia Dĩnh “Miêu Miêu và Viện Viện đều tranh nhau làm bạn gái con, con liền đồng ý rồi. An Tư Ý muốn cướp Miêu Miêu, con còn chưa cho cậu ta.”
Diệp Gia Dĩnh muốn té xỉu “Trời ạ! Hiện tại trẻ con trưởng thành quá sớm. Khẳng định là vì xem TV mà ra, không nên cho bọn nhỏ xem phim mới đúng.”
Lý Hạo Nhiên cười đến đau sốc hông, ngẩng đầu nhìn thấy đồng hồ treo tường, bỗng nhiên giật mình “Ai da, 9:30? Không xong không xong, anh phải nhanh trở về. Nếu không thì mẹ sẽ nổi giận.”
Mặc áo khoát vào liền đi, lúc gần đi vẫn không quên nói với Diệp Ba Ni “Ba Ni, con không thể một người chiếm hai cô gái. Chỉ có thể có một người.”
Diệp Gia Dĩnh dở khóc dở cười. Khó có được người ít như vậy vẫn có thể trải qua một đêm giao thừa náo nhiệt. Gõ đầu Diệp Ba Ni một cái “Bảo bối, ăn ít măng thôi, mẹ còn đang nấu sủi cảo cho con.”






Diệp Gia Dĩnh cực kỳ ngoài ý muốn Hạ Vũ lại mời cô đến một nhà hàng có tên là <> để ăn cơm. Nơi này cung cấp món cay Tứ Xuyên cực kỳ chính tông.
Dựa theo khẩu vị của Hạ Vũ đúng ra nên đi ăn mấy món ăn nhẹ Quảng Đông mới đúng chứ?
<> là một nhà hàng được trang hoàng tinh tế, tuy nhiên món ăn là cay đến xé lưỡi. Khẩu vị làm theo người Tứ Xuyên, nhưng hoàn cảnh lại bố trí rất có phẩm vị, mấy gian phòng nhỏ tao nhã thoải mái.
Trước khi Hạ Vũ đến đó liền gọi điện thoại trước, khi bọn họ đến nơi đồ ăn vừa được dọn lên, nóng hầm hập bày ra trên bàn.
Diệp Gia Dĩnh hít sâu một hơi cái không khí tràn ngập mùi vị tê cay kia, nháy mắt cảm giác nước miếng trong miệng sắp chảy ra.
Hạ Vũ đồng ý “Được, ăn cơm trước.” Nói xong kéo mì gà qua, lại múc cho mình một chén nhỏ soup rau xanh, bắt đầu ăn.
Diệp Gia Dĩnh nhìn Hạ Vũ bỏ một chút thức ăn vào miệng sau đó lập tức ẩn ẩn nhíu mày, nhưng mà lại cứng rắn nuốt xuống, sau đó liền không dấu vết mà đẩy chén thức ăn kia ra xa một chút, kiên quyết không chịu ăn thêm, chỉ cúi đ