Tác giả: Tế Phẩm
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2764 lượt.
vô cùng nhanh giống như tia chớp ngang qua, Hạ Vũ còn chưa kịp nghĩ đã duỗi tay ra đón, ‘bịch’ một tiếng vừa vặn đón lấy, nhưng vì xung lượng quá lớn nên cũng khiến cả người Hạ Vũ ngã về phía trước.
Diệp Gia Dĩnh kinh hô một tiếng, "Ba Ni!" Gan mật đều vỡ ra tiến lên phía trước kiểm tra, lúc đi đến bên cạnh nhìn thấy rõ thì mới thở hắc ra một hơi dài, mặc dù Hạ Vũ ngã nặng hơn một chút, cả cơ thể đè lên một khóm hoa hồng, nhưng hai tay vẫn vừng vàng ôm lấy Ba Ni, Diệp Ba Ni ngoại trừ bị kinh sợ ra thì không bị thương chỗ nào cả.
Diệp Gia Dĩnh kinh hồn bạt vía ôm lấy Diệp Ba Ni, xem xét từ trên xuống dưới, "Ba Ni, bị ngã có bị thương chỗ nào không? Nói cho mẹ biết trên người con có đau chỗ nào không?"
Diệp Ba Ni có chút sợ hãi, hồi lâu mới dùng giọng non nớt trẻ con trả lời, "Không đau."
Cậu không khóc, Diệp Gia Dĩnh đã bị cậu làm cho sợ hãi mà khóc, cũng đã quên mất trên mặt đất còn có một người, "Con hù chết mẹ rồi! Không phải vẫn luôn dạy con không được bò ra ngoài cửa sổ sao! Sao vẫn còn leo ra nữa!"
Hạ Vũ chống đất muốn đứng dậy, cánh tay vừa động đã thấy đau đớn dữ dội, hít một cái, dì Mạc và người làm vườn vừa mới trèo từ trên thang xuống muốn đến đỡ anh.
Hạ Vũ, "Cẩn thận cánh tay của tôi!"
Dì Mạc lập tức không đụng vào anh, "Cánh tay bị sao vậy?"
Người làm vườn nâng Hạ Vũ dậy vịn dưới nách hắn.
Hạ Vũ nhíu mày chịu đau, "Không biết, đến bệnh viện chụp CT xem sao."
Hạ Vũ gãy tay phải, mang theo thanh nẹp đến tìm Diệp Gia Dĩnh.
Diệp Gia Dĩnh nhìn thanh nẹp trên tay phải anh cùng với hai cánh tay bị gai hoa hồng đâm loang lỗ vết máu.
Dường như Diệp Ba Ni thấy mình có lỗi, chủ động đi tới đứng bên cạnh Hạ Vũ nhìn tay anh một lúc lâu, cuối cùng mặt không đổi sắc nói, "Tay ba đau." Không biết câu nói này của cậu là câu nghi vấn hay câu trần thuật.
Nói xong quay người chạy đi, lúc cậu quay trở lại thì trên tay cầm theo cái bánh ngọt chocolate nhân hạch đào gần đây cậu thích ăn nhất đưa cho Hạ Vũ, nhân bánh ngọt này Diệp Ba Ni đã thích ăn nửa năm rồi, dù bận nhưng Diệp Gia Dĩnh vẫm giành chút thời gian mỗi tuần nướng cho cậu mấy cái.
Nguyên liệu dùng để nướng bánh thật ra rất đơn giản, chỉ cần một cân bột mỳ, đường cát, dầu, bột nở, trừng gà, nhân hạch đào chín, chỉ có điều khi Diệp Gia Dĩnh làm bánh sẽ dựa theo khẩu vị của Diệp Ba Ni mà điều chỉnh tỉ lệ đường cát và dầu, cho thêm một chút bột phỉ*, thế là đã nướng ra cái bánh ngọt mà Diệp Ba Ni thích ăn rồi.
Diệp Gia Dĩnh và Hạ Vũ nhìn nhau, đều đại khái hiểu được chuyện gì đã xảy ra, Diệp Gia Dĩnh hỏi, "Hoa Hoa là ai?"
Hạ Vũ, "Là một người giúp việc khác trong nhà cùng với dì Mạc, không biết tại sao Tiểu Kỳ luôn gọi cô ấy là Hoa Hoa, nên Ba Ni cũng gọi theo như thế." Nghiêm mặt nhìn về phía Ba Ni, "Ba Ni, tuy vậy nhưng con cũng không thể leo cửa sổ, phòng ngủ ở tầng hai, con leo từ cửa sổ ra ngoài ngoại trừ việc đem lại nguy hiểm cho bản thân thì chẳng còn tác dụng nào khác đâu!"
Diệp Ba Ni phồng má, "Ba Ni nhớ bên cạnh có phòng trống, định từ đấy đi ra ngoài." Dùng đôi mắt nhỏ vô cùng bất mãn trừng Hạ Vũ, "Ba Ni muốn về nhà với mẹ!"
Hạ Vũ thầm lau mồ hôi, thử tưởng tượng một chút, lại cảm thấy biện pháp này của con trai có thể thực hiện được. Các phòng trong nhà họ Hạ được xây dựng khá tinh vi, hơi hướng mang phong cách châu Âu, mỗi một cửa sổ đều có ban công bên ngoài rất rộng rãi, chỉ lo vẻ đẹp mà không cần phải quan tâm đến vấn đề an ninh sẽ gây nên phiền toái gì, căn phòng bên cạnh là phòng trống, mở cửa là nơi rẽ của hàng lang lầu hai, bởi vậy Diệp Ba Ni muốn từ cửa sổ leo sang phòng bên cạnh, lặng lẽ chuồn xuống lầu tìm mẹ cậu về cơ bản là có thể làm được.
Nhưng đương nhiên anh không thể nói ra những lời này được, ho khan một tiếng, "Lần tới đừng như vậy, rất nguy hiểm đó! Con đừng để ý người khác nói gì, có việc thì đến tìm ba, ba chắc chắn sẽ không để họ bắt con ở lại, Ba Ni muốn về nhà thì về nhà." Vỗ vỗ bé, "Ba Ni tự chơi một lát được không, ba có vài lời muốn nói với mẹ con."
Diệp Ba Ni nhớ đang cùng Chu Mai chơi xếp gỗ, vừa nghe thấy những lời này thì lập tức chạy đi.
Hạ Vũ nhìn Diệp Gia Dĩnh, "Chuyện lần này anh rất xin lỗi!"
Diệp Gia Dĩnh cười như không cười nhìn lại, "Xin lỗi? Người khác chỉ tùy tiện châm ngòi vài câu mà các người đã tin được rồi sao? Sau này làm sao đối mặt đây? Tôi vốn chẳng phải thay nhà các người nuôi con, thích hợp thì dùng, không thích hợp thì cho ít tiền là đuổi đi! Ba Ni là con của tôi! Vô giá! Tôi khuyên các người từ nay về sau đừng có cái ý nghĩ này nữa. Thật quá đáng!"
Hạ Vũ lẳng lặng thản nhiên, "Đương nhiên, mặc dù đúng là bọn anh quá đáng, nhưng về cơ bản vẫn dựa trên lời nói bậy của Hoàng Tư Nhã." Trầm ngâm nhìn Diệp Gia Dĩnh, "Anh và em đều biết cô ta châm ngòi ly gián là có ý đồ, nhưng cô ta cũng không bịa đặt nói bậy mà hoàn toàn dựa trên tình hình thực tế!"
Diệp Gia Dĩnh nhướn mày, toàn thân vô thức cứng đờ lại, chuẩn bị trạng thái sẵn sàng chiến tranh bùng nổ.