Tác giả: Tế Phẩm
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2766 lượt.
đưa mắt nhìn cô, "Mẹ, nấu cơm mệt mỏi."
Mặc dù chỉ nghe câu trần thuật, nhưng Diệp Gia Dĩnh biết là Diệp Ba Ni đang hỏi mình, phỏng chừng vừa rồi bé nghe mấy câu Trịnh Gia Dĩnh nói ở bàn cơm, rồi có suy nghĩ này.
Cúi người, rất thân mật nói với Diệp Ba Ni, "Không có đâu, mẹ rất thích nấu cơm cho Ba Ni."
"Chính là chú Trịnh nói mệt mỏi." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Ba Ni mơ hồ trở nên nghiêm túc.
Diệp Gia Dĩnh ôm bé lên, ngồi trên sofa cùng bé, kiên nhẫn giải thích, "Chú Trịnh nói cũng không sai, làm việc tay chân nhiều sẽ mệt mỏi, nhưng bởi vì mẹ vui vẻ, cho nên nguyện ý hưởng thụ cái mệt mỏi này. Giống như con ngày hôm nay chơi diều, chạy tới chạy lui, chạy trốn mệt chết đi được phải không?"
Diệp Ba Ni nhíu chặt chân mày, cái đầu nhỏ không ngừng gật gù.
"Nhưng cũng làm cho con rất vui vẻ có đúng không?"
Diệp Ba Ni lại gật gật đầu.
"Cho nên con tình nguyện để mệt mỏi, đúng không?"
"Ừ." Lúc này ừ một tiếng, ánh mắt có chút buông lỏng.
Diệp Gia Dĩnh cười đặt một nụ hôn xuống mặt bé "Mẹ nguyện ý làm cơm cũng giống như thế, mặc dù mẹ nấu cơm có chút mệt mỏi, nhưng Ba Ni thích ăn, mẹ lập tức vui vẻ, tình nguyện mệt mỏi một chút. Cho nên con không cần lo lắng, chỉ để ý đến việc ngoan ngoãn ăn và chơi là được! Đương nhiên, nếu có thể ít đánh nhau hơn thì càng tốt."
Diệp Ba Ni ôm cổ của cô, "Dì Thẩm không đáng yêu như mẹ, không làm đồ ăn thiệt ngon." Dì Thẩm là bảo mẫu từng chăm sóc Diệp Ba Ni, bé ở cùng bảo mẫu đôi khi phải ăn những món ăn không hợp khẩu vị, lúc ấy chỉ có thể uống sữa đỡ đói.
Diệp Gia Dĩnh thở dài, "Dì Thẩm không phải là mẹ mà, nhưng dì ấy thật sự rất tốt với con, từ nay về sau gặp dì ấy phải lễ phép."
Diệp Ba Ni ông nói gà bà nói vịt, mở to hai mắt nhìn cô, "Con không muốn quay lại nhà dì Thẩm."
Diệp Gia Dĩnh đã giật mình, trong lòng căng thẳng, không nghĩ tới việc cho con trai hiểu lầm như vậy, từ nhỏ Diệp Ba Ni đã bị tống cho người khác nuôi, nên rất mẩn cảm, quyết không thể làm cho bé tự nhiên lại nghĩ về đoạn thời gian sống cùng bảo mẫu được nếu không thằng bé sẽ đau khổ.
Nghĩ đến nỗi đau của con trai, Diệp Gia Dĩnh đã nghĩ dùng sức gõ gõ đầu của mình.... miệng mồm sao ngu ngốc như thế!
Lau lau mồ hôi, vội vàng ôm chặt thằng bé "Ai nói muốn đưa con về lại nhà dì Thẩm, từ nay về sau Ba Ni đều ở cùng mẹ, không đi đâu cả!"
"Mẹ cam đoan."
Diệp Gia Dĩnh vạn phần trịnh trọng nói với bé, "Mẹ cam đoan!"
Đứng dậy, "Hiện tại đi tắm rửa, cho con được nghịch nước trong bồn tắm, cho con được hoạt động thoải mái sau khi ăn cơm xong?" Nhìn Diệp Ba Ni còn không lên tiếng, cô không ngừng cố gắng tăng thêm điều kiện nịnh nọt, "Đêm nay ngủ cùng với mẹ được không?"
"Được." Cuối cùng Diệp Ba Ni đã mở miệng. Diệp Gia Dĩnh có thể cảm nhận được cái hạ vai buông lỏng cơ thể của thằng bé, nhịn không được nghiêng mặt cọ xát định đầu thằng bé, cảm giác mềm mại ấm áp di chuyển nhanh chóng từ đầu óc đến đáy lòng.
Sáng sớm ngày thứ hai Trịnh Minh Duệ lập tức gọi điện thoại tới, bảo đã hẹn giúp Diệp Gia Dĩnh, nói buổi chiều đi đến nhà của người kia làm cơm nếm thử, địa điểm cụ thể, thời gian thì sẽ có người trực tiếp gọi điện thoại di động đến cho cô.
Diệp Gia Dĩnh âm thầm cảm thấy may mắn vì hôm nay cô đưa Diệp Ba Ni đến nhà trẻ, bằng không đâu thể nào đi được, trước gọi điện thoại cho người làm thêm giờ Chu Mai, bảo cô ấy khôi phục công tác đã tạm ngừng hai ngày nay, xế chiều đến nhà trẻ đón Diệp Ba Ni tan học.
Lần trước chồng Chu Mai bị tai nạn xe cộ may mắn không bị thương nặng, Chu Mai đến bệnh viện hai ngày trước vừa trở về tiếp tục công việc làm thêm của mình, Diệp Gia Dĩnh cảm thấy cô làm rất được việc, Diệp Ba Ni cũng đã quen với cô ấy, cho nên vẫn để Chu Mai tiếp tục làm.
Diệp Gia Dĩnh nói chuyện điện thoại với Chu Ma rồi lục lục chuẩn bị làm món ăn cho bữa tối, nếu lỡ như cô trở về muộn sẽ bảo Chu Mai cho Diệp Ba Ni ăn cơm trước.
Đang thái rau ở phòng bếp, nghe thấy chuông cửa reo lên, cô cảm thấy công tác quản lý của nhà trọ rất tốt, công tắc an toàn đặt đúng chỗ, mỗi gia đình có một bộ thiết bị nối thẳng với bộ đàm ở cửa lớn tầng dưới, có người ngoài tìm thì sẽ đứng trước lầu gọi lên, hộ gia đình có thể nghe xem người trông bộ đàm là ai, sau khi cảm thấy không có vấn đề thì mới mở cửa để cho người kia lên lầu.
Diệp Gia Dĩnh lau tay đi xem là ai, trên màn hình dĩ nhiên là gương mặt của Lý Hạo Nhiên, vội vàng để người kia lên.
Lý Hạo Nhiên đang đeo kính mát, mặc quần jean bó sát người, bên ngoài khoác áo sơ mi trắng dạng thoải mái, vừa lạnh lùng lại vừa đẹp trai đi vào cửa, lên tiếng nói: "Hôm nay trong lúc tôi tiện đường đi ngang chỗ này, liền ghé thăm cô một chút. Sao ngày đó cô lại đột nhiên đi, Tiểu Lưu nói cô vừa nhận điện thoại xong cứ như cháy đến chân vội vàng chạy mất, anh ta phải thay cô đi giải thích với phó đạo diễn Vương."
"À, nhà trẻ Ba Ni gọi điện thoại tới nói thằng bé đánh nhau với bạn bè, hai đứa đều bị thương, cho nên tôi không thể không vội?"
"Thằng bé đánh nhau?" Lý Hạo Nhiên gãi gãi đầu, không cho là đúng,