XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhặt Được 201 Vạn

Nhặt Được 201 Vạn

Tác giả: Tế Phẩm

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2765 lượt.

"Vậy thì có sao, vậy thì sao! Khi còn bé, những đứa bé nam thường hay đánh nhau."
Diệp Gia Dĩnh tức giận, "Không phải con của anh, đương nhiên anh không cần lo lắng. Ba mẹ của đứa bé trai đánh nhau với nó đều đến, tức giận đến muốn chết, thiếu chút nữa đại náo một trận rồi."
Lý Hạo Nhiên nhíu mày, "Còn có loại người này....?"
Chuông cửa đột nhiên lại vang lên, Diệp Gia Dĩnh kỳ quái, ngoại trừ Trịnh Minh Duệ, Lý Hạo Nhiên có mấy lần đến chỗ này, và cái người đến đây đòi nợ ra thì không ai đến đây tìm cô, vậy người đó là ai?
Nhìn nhìn lại, trong màn hình hiện lên gương mặt quen thuộc, đúng là A Dũng – người lái xe cho Diệp Thừa Trạch, A Dũng rất khách khí chào hỏi trước, sau đó nói, "Cô Diệp, lần trước con trai của cô đi xe của tôi bị rơi một đôi giày, tôi đến để đưa lại."
"A, cảm ơn, đã làm phiền anh đã đến đây một chuyến rồi." Diệp Gia Dĩnh cảm thấy Diệp Thừa Trạch chuyện bé xé ra to, vì hai đứa trẻ muốn lái xe mà đặc biệt tặng một đôi giày lái xe, bất quá vẫn tranh thủ thời gian mở cửa.
Chờ đến lúc A Dũng đi lên, Diệp Gia Dĩnh mới phát hiện cũng không phải là tặng một đôi giày đơn giản như vậy, trong tay anh ta là cả một thùng giấy, sau lưng còn theo hai người nữa, trong tay mỗi người cũng xách một thùng giấy lớn, nhìn cũng không nhẹ.
Đem ba cái thùng giấy lớn đặt xuống mặt sàn phòng khách xong, A Dũng dùng tay áo lau lau mồ hôi trên trán, lúc này mới móc từ trong túi tiền ra một đôi giày nhỏ đưa cho Diệp Gia Dĩnh, "Đôi giày lần trước bị rơi lại."
Diệp Gia Dĩnh thuận tay tiếp nhận, kinh ngạc chỉ trên mặt đất, "Những thứ này cái gì?"
"Là chút lễ vật nhỏ ông chủ tặng cho cháu trai."
"Chút lễ vật nhỏ?!" Diệp Gia Dĩnh nghĩ thầm, đây gọi là một đống lễ vật lớn mới đúng, Ba Ni làm cho người ta yêu mến đến thế sao? Cô và Diệp Thừa Trạch cơ hồ đều muốn cả đời không qua lại với nhau, anh ta vừa thấy cháu trai của mình đã lập tức đưa một đống lễ vật tới?
Đi qua mở thùng giấy ra xem qua loa một chút, phát hiện bên trong có thể nói bao gồm mọi thứ, cái gì cũng có, chẳng những có quần áo trẻ em cao cấp, đồ chơi, sách báo, còn có trọn bộ dụng cụ nồi Đức, máy móc sử dụng cho phòng bếp, ít đồ điện, cả hộp chocolate Thụy Sĩ, rượu Rum... , Diệp Gia Dĩnh thậm chí còn phát hiện một cái túi xách Chanel cao cấp danh cho phái nữ, không biết có phải Diệp Thừa Trạch nhớ kỹ lần trước mình đến nhà trẻ mượn cái túi xách to của cô gái, cho nên mới tặng cô cái này.
Quay đầu nhìn Lý Hạo Nhiên đứng bên ngoài xem náo nhiệt thì cứng họng, "Anh ấy là....?"
Lý Hạo Nhiên nhìn một đống lớn đồ đạc, sắc mặt cũng rất cổ quái, "Anh Diệp, đây là....?"
Diệp Gia Dĩnh đột nhiên cảm thấy phúc đến thì lòng cũng sáng ra, toát ra một câu nói đặc biệt thích hợp dùng để hình dung loại tình huống này "Giúp đỡ người nghèo!!!!" Tức giận dậm chân một cái, "Tôi giống kẻ nghèo khổ thế sao?!"
Lý Hạo Nhiên lập tức bật cười, "Không có, không có, có lẽ anh ấy không mang ý tứ này."






Diệp Gia Dĩnh không có ý định nhận đồ ‘giúp đỡ người nghèo’ của Diệp Thừa Trạch, muốn để cho tài xế a Dũng đem mấy hộp đồ này trở về.
A Dũng cười một cách khó khăn: “Ông chủ đã nói, nếu như Diệp tiểu thư không nhận thì đem đống đồ này ném ra bãi rác. Những thứ này đều là do tôi theo yêu cầu của ông chủ chạy đi mua ở trung tâm thương mại cho đến trưa, mỗi một loại đều mua đủ.” Sờ đầu một cái: “Nói thật, mua những cái này so với huấn luyện thể lực sáng sớm còn mệt hơn, cô thật sự muốn ném chúng vào đống rác, công sức của tôi hôm nay đều bị uổng phí rồi.”
Anh ta là người miền bắc, làn da ngăm đen, thân thể không cao lắm nhưng khỏemạnh, mỗi động tác đều rất có lực, lúc không nói lời nào thì sắc mặt nghiêm trọng, làm cho người ta không khỏi có cảm giác bị áp lực, nhưng lúc mở miệng nói chuyện thì lập tức có vẻ hiền hòa dễ gần.
Diệp Gia Dĩnh biết những lời anh ta nói phần lớn là khoa trương, nhưng người ta cũng là đi làm, Diệp Thừa Trạch đã quyết tâm để anh ta mang đồ tới, khẳng định sẽ không đồng ý cho anh ta mang đồ về, nếu như ở ngay trước mặt a Dũng lại quẳng đi thành quả mua sắm từ sáng tới giờ của anh ta, Diệp Gia Dĩnh thật đúng là làm không được.
Chỉ đành để cho anh ta bê giúp ba hộp giấy lớn vào phòng chứa đồ, trước mắt cứ để ở đó, đợi cô nghĩ xem nên xử lý thế nào mới nói tiếp.
“Đúng vậy, chị Cố nói giữa tháng bảy sẽ có một bộ phim bấm máy, chị ấy có thể sắp xếp cho tôi vào trong tổ đạo cụ, lúc này có hai tuần lễ rảnh rỗi, tôi đã tìm một công việc làm tạm, xế chiều hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi, cũng không thể tới trễ, tôi vội vàng chuẩn bị cơm cho Ba Ni rồi phải đi.” Diệp Gia Dĩnh vừa cắt thức ăn vừa trả lời.
Cô giải thích như vậy Lý Hạo Nhiên dĩ nhiên là không thể nói thêm gì nữa, tự mình đi rót một ly nước lọc để uống…, khá là không hiểu hỏi: “Hai tuần cũng không thể rảnh rỗi? Cô khẩn trương cái gì? Cô bây giờ chi tiêu cũng không cần nhiều.”
Đối với anh ta, Diệp Gia Dĩnh cũng không cần giấu diếm: “Vốn là không đến nỗi, nhưng lúc đầu khi tôi thanh