Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhặt Được 201 Vạn

Nhặt Được 201 Vạn

Tác giả: Tế Phẩm

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342773

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2773 lượt.

hì ra là nhân vật mà Sally không ngừng nhắc tới, Hạ Tống là một người xa xỉ, một mình ở trong căn nhà ba lầu, sau nhà còn có một hồ bơi nhỏ, còn dùng tới bốn người giúp việc nhà cho anh ta, ông Hạ là quản gia, dì Vương trông nom quét dọn phòng tắm, Sally phụ giúp cô một tay, còn có một đầu bếp đặc biệt nấu cơm. Tháng trước vị đầu bếp kia bị đột quỵ nên được đưa vào bệnh viện, trong nhà lúc này mới biến thành ba người, nếu Diệp Gia Dĩnh đồng ý tới làm đầu bếp thì lập tức trở thành một đội bốn người.
Thật ra thì cậu Hạ là một người đàn ông độc thân, như lời ông Hạ nói thì là một người làm kinh doanh, mỗi ngày đi sớm về trễ, chỉ ngủ ở nhà một giấc, ăn một bữa cơm, mà phải dùng đến nhiều người như vậy để làm việc nhà, Diệp Gia Dĩnh dùng sức lắc đầu, than thở người có tiền thật lãng phí, nhất thời cũng quên đi việc mình đã phá sản trước đó, ngày tháng cứ trôi đi trong cảm giác sợ người khác xa xỉ hơn.
Ngày thứ hai, rau trộn ngó sen, rau diếp trộn tương vừng, chim bồ câu hầm cách thủy với nấm tuyết.
Ngày thứ ba, tôm xào tỏi chua ngọt, mướp đắng xào với trứng, canh rau chân vịt với thịt viên.
Ngày thứ tư, nấm tuyết xào với cẩu kỷ* và bông cải, thịt bò xào với cải xoăn, canh măng với bí đao.
*Cẩu kỷ: một vị thuốc đông y, có tác dụng bổ máu.
…..Thức ăn mỗi ngày đều không phải là các món quá phức tạp, nhưng rau trộn hợp lý, dĩnh dưỡng đầy đủ, sắc hương vị đều tốt; ngày thứ hai ông Hạ liền tán dương một hồi, nói ngày hôm qua cậu Hạ rất hài lòng.
Diệp Gia Dĩnh cũng nhanh chóng thích ứng với cuộc sống mới, buổi sáng đưa Diệp Ba Ni đi học, rồi mua thức ăn quét dọn nhà cửa, sau buổi trưa lập tức làm cơm tối cho con trai, ba giờ thì chạy tới nhà họ Hà ở khu Bắc Tạ để dạy nấu ăn, chừng bảy giờ tối sẽ về nhà, chơi cùng Diệp Ba Ni một lát, sau đó tắm rồi cho thằng bé ngủ.
Cô làm việc rất vui vẻ, cảm thấy công việc còn nhẹ nhàng hơn so với làm việc ở phim trường, nhưng Diệp Ba Ni lại có bất mãn nhỏ với cô.
Tối hôm đó sau khi Diệp Gia Dĩnh đưa thằng bé đi tắm rửa thơm tho sạch sẽ, ôm lên giường hôn một cái: “Ngủ ngon, Ba Ni, ngủ ngoan nha.”
Theo thường lệ Diệp Ba Ni không lên tiếng, chỉ nháy nháy đôi mắt to tròn, lông mi dày cọ vào gò má Diệp Gia Dĩnh, cọ cọ làm cho tâm tình cô vô cùng tốt, nhẹ giọng vừa ngâm nga một bài hát vừa đi tắm.
Vừa tắm xong bước ra, phát hiện giường mình phồng lên một cục, cô bước đến vạch chăn ra, quả nhiên nhìn thấy Diệp Ba Ni mở to mắt nằm bên trong nhìn cô, lúc này trên người chỉ mặc một cái áo ba lỗ và một chiếc quần cụt, đôi chân và cánh tay trắng nõn lộ hết ra ngoài, trong ngực còn đang ôm đầu gối nhỏ, có lẽ do chăn bị vén quá cao làm cho bé hơi lạnh, vặn vặn thân thể.
“Ba Ni, sao con lại chạy lên giường mẹ? Không phải đã nói là bé ngoan đều tự ngủ một mình sao?.” Diệp Gia Dĩnh vội vàng đắp chăn lại rồi đứng lên sau đó hỏi.
Diệp Ba Ni chu môi: “Mấy ngày nay không được ăn cơm với mẹ.”
Theo thường lệ Diệp Gia Dĩnh sẽ cực kỳ coi trọng cảm xúc rất ít khi biểu hiện ra ngoài của con trai, lập tức nói xin lỗi: “Mẹ xin lỗi, Ba Ni, bây giờ công việc của mẹ đều làm từ ba giờ đến sáu rưỡi tối, về nhà sớm nhất cũng phải bảy giờ, con không thể thay đổi thời gian ăn cơm, nếu con đợi mẹ về ăn chung thì sẽ đói bụng.”
“Vậy thì cùng ngủ.” Diệp Ba Ni là đứa bé rất biến hóa, đồng thời cũng rất biết ra điều kiện, nghe Diệp Gia Dĩnh nói không thể ăn cơm với bé là có lý do đàng hoàng, cũng không dây dưa, ngược lại nó đưa ra một yêu cầu khác.
“Haizzz.” Diệp Gia Dĩnh khó xử: “Bảo bối, trẻ con ngủ một mình là thói quen tốt, ngủ cùng với mẹ không tốt. Công việc này chỉ là công việc tạm thời của mẹ, khoảng mười ngày nữa sẽ không làm nữa, đến lúc đó không phải sẽ ăn cơm cùng với Ba Ni sao?”
“Mặc kệ.”
“Ngoan, chỉ mấy ngày thôi. Về phòng của mình ngủ đi.”
“Không, mấy ngày nữa con sẽ ngủ với mẹ.”
…..
Mười phút sau, Diệp Gia Dĩnh đàm phán thất bại, không thể làm gì khác hơn là đồng ý không thể ăn cơm với con trai thì mấy ngày nay phải ngủ cùng bé, cô kéo gối của Diệp Ba Ni lên, bất đắc dĩ nói: “Bây giờ có thể ngủ chưa?”
“Dạ.” Diệp Ba Ni ngoan ngoãn nhắm mắt lại, mặc dù vẫn là nét mặt không biểu lộ gì, nhưng Diệp Gia Dĩnh cảm thấy bộ dáng thằng nhóc có chút hài lòng, nhẹ nhàng nhéo chiếc mũi nhỏ của bé: “Tiểu bại hoại.”
Buổi chiều ngày thứ hai khi đến nhà họ Hạ, cô cố gắng làm việc nhanh nhẹn một chút, vừa qua sáu giờ đã làm xong mọi việc, chạy xe đạp về nhà, thầm nghĩ về nhà sớm hai mươi phút cũng tốt, sáu giờ bốn mươi phút Diệp Ba Ni mới ăn cơm xong có thể chơi cùng thằng bé nhiều thêm một chút, để bé được vui vẻ.
Vừa vào đến nhà lập tức lớn tiếng gọi: “Ba Ni, mẹ đã về.”
Bên bàn trà trong phòng khách một lớn một nhỏ ngồi đối diện nhau, cùng quay đầu qua nhìn cô.
Diệp Gia Dĩnh nghẹn họng: “Sao anh lại tới đây?”
Diệp Thừa Trạch đang chơi cờ nhảy cùng Diệp Ba Ni, liếc mắt nhìn Diệp Gia Dĩnh sau đó mặt không đổi sắc lại quay đầu đi, hạ một con cờ xuống rồi mới nhàn nhạt nói: “Hôm nay anh đi ngang qua nhà trẻ của Ba Ni, vừa lúc thấy bảo mẫu tới đón nó,