XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhất Kiến Chung Tình

Nhất Kiến Chung Tình

Tác giả: Giản Anh

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 134863

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/863 lượt.

rầm nhìn cô, điểm khác lạ lóe lên trong mắt cô đã trả lời cho tất cả.
“Bồng Hoàn, em hiểu Y Thanh sao?” Anh nhìn vào đôi mắt của cô, lẳng lặng nói, “Em có tin không? Nếu Y Thanh biết anh đã có thể yêu thêm một người khác, cô ấy nhất định sẽ chúc phúc cho anh, tuyệt đối sẽ không hy vọng anh vì cô ấy mà để lỡ đi hạnh phúc một đời.”
Nói xong, Cao Thành bước qua cô, cầm lấy áo khoát gió và cặp táp, rời khỏi văn phòng.
Ngô Bồng Hoàn vẫn ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ.
Cô đương nhiên biết được Y Thanh là cô gái lương thiện si tình, nhất định sẽ hy vọng Cao thành tìm được một tình yêu mới, sẽ không muốn anh cô độc một mình trải qua cuộc đời này.
Thế nhưng cô gái ngốc đó…. Những giọt nước mắt trong phút chốc không thể kìm được lăn dài, rơi ra từ khóe mắt cô.
Anh có lẽ đã biết, cô tức giận như thế không phải là vì bất bình thay cho Y Thanh, mà là vì chính bản thân cô, vì sự ích kỉ của mình mà thôi, vì cô yêu anh!!!

Noãn Noãn lười biếng nằm trên giường, cô đã vị cấm túc trong căn phòng này suốt hơn một tuần rồi.
Tất cả những đồ vật có thể liên lạc được với bên ngoài đều bị dì vứt đi hết, cô không chỉ không thể liên lạc được với Cao thành, àm ngay cả với những người khác cũng không thể nào liên lạc được.
Rốt cuộc còn muốn nhốt cô bao lâu đây chứ?
Cô không thể xóa bỏ tất cả những điều mà dì đã nói với cô…
“Tên tiểu tử kia bởi vì con là người tiếp quản Man Nhã sau này mới xem trọng con thôi!”
Cô tin tưởng rằng, Cao Thành tuyệt đối sẽ không vì thân phận trong tương lai của cô mà yêu cô, dì vốn không hiểu Cao Thành là người như thế nào, bọn họ là tình cờ gặp nhau, thậm chí còn không biết thân phậnc ảu nhau, anh làm sao có thể bởi vì gia thế của cô mà yêu cô chứ?
Chẳng qua, dưới sự giám sát chặt chẽ của dì, ngay cả kỳ thi cuối kỳ quan trọng cũng không được tham gia, nghĩ tới mà thấy bức bối rồi, cô nên làm thế nào mới có thể làm dì bớt giận đây?
“Cốc… cốc….”
“Tiểu thư, điện thoại của cô.” Người giúp việc cầm điện thoại tiến vào, “Là mẹ của cô.”
Sau khi người giúp việc trao điện thoại cho cô, thì liền đứng bên cạnh đợi, đây là do Tiệu Man Nhã giao phó, ngoại trừ điện thoại của mẹ, cô chỉ có thể nhận điện thoại của Phan tự An thôi.
“Mẹ!” Cô kích động hô lên một tiếng, “Mẹ nhanh chóng trở về được không ạ? Con đang rất khổ sở! Con bị dì cấm túc rồi, không được phép bước chân ra khỏi cửa dù chỉ một bước!”
“Con bị dì cấm túc rồi sao?” Triệu Tuyết Nhã mỉm cười hỏi, “Sao thế? Con đã làm chuyện gì sai trái khiến dì con tức giận đến mức phải ra hình phạt như vậy?”
“Mẹ…” Gương mặt Noãn Noãn lộ ra sự lo lắng.
Cô không biết mình nên nói gì đây, cô rất sợ mẹ sẽ có ý nghĩ giống như dì, nếu ngay cả mẹ cũng không ủng hộ cô, vậy thì, cô không còn hậu thuẫn nào nữa rồi.
“Nói đi nào, mẹ đang nghe.” Triệu Tuyết Nhã mỉm cười dịu dàng. “Bất luận chuyện con sắp nói là gì, con vẫn mãi là con gái của mẹ, điều này không thể thay đổi được!”
“Mẹ!” Một dòng nước ấm áp chảy qua trái tim cô, cô tin rằng mình đã có đủ dũng khí để nói rõ mọi chuyện với mẹ.






Vì con gái, một Triệu Tuyết Nhã nhiều năm không trở về nước bèn vượt ngàn dặm bay về Đà Loan.
Nhìn thấy em gái trở về, Triệu Man Nhã vô cùng kinh ngạc.
“Con gái của em đã gây ra chuyện kinh thiên động địa!!!” Triệu Man Nhã hừm một tiếng, “Chị nghĩ nó không có mặt mũi nào nói với em đâu, một cô gái gia đình thượng lưu có gia giáo tuyệt đối sẽ không ra làm loại chuyện đó.”
“Chị, em biết cả rồi. Chuyện này cứ để em lo đi.”
Triệu Tuyết Nhã nhàn nhạt trả lời. Chị của cô một chút cũng không thay đổi, vẫn cứng rắn mạnh mẽ như thế, vốn hy vọng rằng Noãn Noãn có thể trải qua một cuộc sống bình thường bên cạnh chị ấy, hiện tại nghĩ lại, nếu như Noãn Noãn cùng cô trải qua những ngày phiêu dạt nơi xứ người, có lẽ cũng không phải là chuyện xấu.
“Mẹ——” Noãn Noãn ngây ngốc ngồi một chỗ, không dám tin vào mắt mình.
Mẹ thật sự trở về rồi, cô còn cho rằng mẹ chỉ là dỗ cô qua điện thoại mà thôi.
Không ngờ, mẹ thật sự đã vì cô mà trở lại nơi này.
****
Cao Thành yên tĩnh ngồi một góc trong quán cà phê, đây là góc yên tĩnh nhất nơi này, rất phù hợp để tĩnh tâm suy nghĩ.
Nửa tiếng trước anh mới nhận được điện thoại của Noãn Noãn, nói mẹ của cô đã về nước rồi, muốn cùng anh gặp mặt một lần.
Trong thời gian chờ đợi Noãn Noãn và mẹ cô đến, anh không hút thuốc, ngược lại lại uống đến hai tách cà phê đen, thế nhưng tâm trạng vẫn không tài nào bình tĩnh được.
Mẹ của Noãn Noãn rốt cuộc là người như thế nào?
Có phải cũng giống y như dì của Noãn Noãn sao?
Bà liệu có chấp nhận cho anh ở bên cạnh Noãn Noãn không?
Tất cả anh đều không biết.
“Thầy——”
Tiếng nói mềm nhẹ đầy kích động của Noãn Noãn truyền đến tai, anh lập tức đứng dậy. Bất luận đối phương là người như thế nào, thì bà cũng là mẹ của Noãn Noãn, cũng chính là bậc trưởng bối anh nên kính trọng.
“Xin chào, tôi là Cao Thành——”
Triệu Tuyết Nhã ngạc nhiên nhìn người đàn ông anh tuấn trước