Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhất Kiến Chung Tình

Nhất Kiến Chung Tình

Tác giả: Giản Anh

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 134868

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/868 lượt.

rong lòng?
Là vì cái gì?
Dĩ nhiên là giấc mơ vừa rồi đã làm cho Mục Khuynh Tâm hoảng hốt.
Nàng vẫn biết mình là một người bình tĩnh, lý trí, không phải là người xử lý theo cảm tính.
Cho dù trong mắt người khác, ngoài trừ việc nàng là đệ nhất mỹ nhân của thành trấn, còn là vì từ nhỏ nàng đã tài trí hơn người, hỗ trợ đắc lực cho phụ thân trong việc khuếch trương gia nghiệp.
Thậm chí năm nàng mười hai tuổi, phụ thân đã từng nói với nhiều người “ nữ nhi này…đáng tiếc lại là nữ nhi, nếu không thì Mục gia ta đã có một thế hệ kiêu hùng, đem sự nghiệp phát dương quang đại, thậm chí còn có thể được lưu vào sử sách, đáng tiếc lại là nữ oa nhi a”
Đó chính là nàng, Mục Khuynh Tâm trong mắt người khác vừa có mỹ mạo động lòng người, lại có gia nghiệp khổng lồ.
Năm nàng mười sáu tuổi thì cha mẹ ngoài ý muốn đều qua đời, nàng cũng bắt đầu tiếp nhận việc cai quản gia nghiệp.
Các thúc thúc như sài lang hổ báo muốn chiếm đoạt gia sản nhưng nàng cũng có thể ổn định thế cục, giải quyết hết thảy, nhìn nàng bề ngoài mềm mại như nước như nội tâm lại rất cương liệt, nàng có thể bày mưu sử lế, không đánh mà thắng, thậm chí khi tất yếu cũng dùng tới dung mạo tuyệt mỹ để chiếm ưu thế…tất cả cũng vì nàng muốn đạt được mục đích.
Đó chính là bảo hộ tỷ tỷ, bảo trụ gia sản mà cha mẹ để lại.
Từ năm mười sáu tuổi nàng đã phải đảm đương trọng trách đó, cho nên đa sầu đa cảm tuyệt đối không phải là tính cách của nàng.
Như vậy nước mắt và cảm giác đau lòng kia là vì sao mà xuất hiện?
Một giấc mơ rất mơ hồ sao có thể ảnh hưởng đến nàng tới mức đó?
Lý trí phân tích rất nhanh đã phán đoán mọi việc không tầm thường, nhưng rốt cuộc nguyên nhân là thế nào?
“Tiểu thư?” nhìn vẻ mặt ngưng trọng của tiểu thư, Phúc Phúc muốn nói lại thôi.
“Không có việc gì.” Biết nha hoàn lo lắng, Khuynh Tâm khoát tay ý bảo nàng đừng thương tâm, nhẹ giọng nói “ chỉ là gặp ác mộng, không có chuyện gì”
Phúc Phúc cũng rất muốn tin lời nàng nhưng mà nếu là tiểu thư của ba năm trước đây, dù tiểu thư có nói mặt trời mọc ở hướng tây thì nàng cũng tin.
Nhưng mà…vấn đề lại nằm ở chỗ ba năm trước, khi tiểu thư mất tích…
Ba năm trước, vì tự hoa lâu ở trấn kế bên kinh doanh không tốt, mà tiểu thư đang muốn mở thêm một chi nhánh mới nên rất hứng thú, muốn xác nhập nó vào tự hoa lâu của Mục gia thế vốn đang lên như mặt trời ban trưa.
Hơn nữa thị trấn bên cạnh còn có một gian bố trang rất lớn, vừa vặn tiểu thư lại đang muốn tặng cho đại tiểu thư một cái bố trang mới.
Vì thế tiểu thư quyết định tự mình đến đó, vừa mua tự hoa lâu, vừa khảo sát bố trang, coi như là một hòn đá ném chết hai con chim.
Kế hoạch rất hoàn thiện, không ngờ khi đến chân núi thì bị một nhóm đạo tặc chặn đường, trong lúc hỗn loạn, con ngựa kéo xe chở tiểu thư không khống chế được mà lồng lên, làm cho cả người cả xe cùng rơi xuống sơn cốc.
Khi đó Phúc Phúc sợ tới mức mất hồn, mà truy lùng bao lâu cũng không tìm thấy thi thể của tiểu thư càng làm cho nàng thêm ăn năn, tự trách, vì sao người bị nạn không phải là nàng mà là tiểu thư.
Thời gian cứ thế trôi qua, một năm, hai năm, rồi đến ba năm…
Mục gia vì không có người chủ trì, lại thêm các vị lão gia tranh giành quyền lực, đấu đá gay gắt làm cho sự nghiệp kinh doanh tự hoa lâu ngày càng tụt dốc, thế lực cứ ngày càng giảm dần.
Phúc Phúc càng thêm tự trách nhưng cách đây một tháng, tiểu thư một thân bố y xuất hiện cùng một phụ nhân làm nghề giặt quần áo.
Theo lời phụ nhân đó thì ngày đó nàng định ra ngoài đi giặt quần áo thuê thì nhìn thấy tiểu thư đang hôn mê bất tỉnh liền cứu chữa cho nàng, sau khi tiểu thư tỉnh lại, nói ra lai lịch, nàng mới biết mình đã cứu được một nhân vật nổi danh, liền lập tức mang tiểu thư trở về.
Mục gia nhị tiểu thư xinh đẹp diễm lệ, thông minh tài trí đã trở lại làm cho đại tiểu thư và cô gia mừng rỡ vô cùng, lập tức quay về mà Phúc Phúc cũng nhịn không được sự xúc động khóc lóc không ngừng.
Bình an trở lại, tiểu thư thực sự đã bình an trở lại.
Nhưng…ba năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Vì sao không lập tức quay về? thậm chí cả một dòng tin tức cũng không có.
Không ai biết.
Bởi vì ngay cả nhân vật chính cũng không biết.
Phúc Phúc chưa từng gặp phải loại sự tình như vậy, nhưng mà đại phu do Thương thiếu gia mời tới, là ngự y cáo lão hồi hương đã nói như vậy. Đại phu đã nói khi tiểu thư rơi xuống vì bị kích thích thật lớn hoặc do va đập mà não bị tổn thương, làm ảnh hưởng tới trí nhớ, cho nên có nhiều chuyện nàng đã quên, còn nói chỉ cần không ảnh hưởng đến cuộc sống thì không có gì đáng ngại.
Như thế nào là không có gì đáng ngại?
Một người đang yên đang lành đột nhiên mất đi ba năm trí nhớ, trong khoảng thời gian đó chuyện gì đã phát sinh cũng không nhớ được, đây chẳng phải là chuyện cổ quái sao?
Hơn nữa trong ba năm này cũng không rõ hành tung thế nào, như vậy sao có thể nói là không trở ngại gì?
Đối với chuyện này Phúc Phúc cảm thấy rất lo lắng.
Không chỉ là không nhớ gì những chuyện đã xảy ra trong ba năm mất tích, mà mấy ng


Old school Swatch Watches