Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhất Kiến Chung Tình

Nhất Kiến Chung Tình

Tác giả: Giản Anh

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 134781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/781 lượt.

c, nghe nói là vì chất nhi nhớ mẹ, nhưng có lẽ là do tỷ phu không quên được mấy lô đan dược của hắn.
“Tiểu tẩu tử lo lắng không chỉ là chuyện ngươi mất tích” Lãnh Chi Thương biết nàng có nghe mà không hiểu.
“Ta biết.” Mục Khuynh Tâm lại gật gật đầu, nói:“ chuyện mất trí nhớ, ta nghĩ hoài cũng không tìm ra nguyên nhân, thực làm cho tỷ tỷ lo lắng”
“Nàng không giống ngươi” Lãnh Chi Thương khách quan nói “ quản lý gia đình, sắp xếp việc buôn bán đối với ngươi chỉ là phí một chút tâm tư, đối phó với các trưởng bối lòng tham không đáy cùng với việc cân bằng các thế lực khắp nơi đối với ngươi mà nói cũng chỉ là trò chơi, ta biết, chuyện càng khó khăn ngươi càng cảm thấy hứng thú, vì nó có tính khiêu chiến đối với ngươi”
Dừng một chút, Lãnh Chi Thương lại nói:“ nhưng tiểu tẩu tử lại rất đơn giản, nàng cảm thấy việc bảo vệ gia sản phụ thân đương nhiên là quan trọng nhưng tỷ muội các ngươi bình an mới là điều trọng yếu nhất, cả hai người các ngươi đều sống vui vẻ, bình an, bảo trụ huyết mạch của Mục gia mới là điều nàng quan tâm nhất”
Nghe những gì Lãnh Chi Thương nói, Mục Khuynh Tâm lâm vào trầm mặc
“Thương ca ca, ngươi cứ việc nói thẳng đi.” Nàng thẳng thắng nói “ tình huống đã tới mức nào rồi? tự hoa lâu của Mục Kí không thể cứu vãn được sao?”
Trí nhớ của Mục Khuynh Tâm chỉ dừng lại ở việc trước khi xe ngựa bị lật, cho nên nàng rất nôn nóng muốn biết những chuyện lớn nhỏ đã xảy ra trong ba năm qua, cho nên mới nhờ Lãnh Chi Thương thu thập tin tức về hệ thống của Mục Kí ở các nơi cũng như các tin tức có liên quan khác.
Nàng chờ đã hơn một tháng nhưng cũng không phải hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý.
Ba năm, dù sao cũng là ba năm ……
Mấy thúc thúc đối với việc kinh doanh tự hoa lâu vẫn như hổ rình mồi, nàng đã mất không ít công sức để cân bằng sự tranh đấu của bọn họ, nếu một khí thế cân bằng bị phá vỡ thì không biết kết quả sẽ xấu đến mức nào?
Huống chi là ba năm, ước chừng khoảng thời gian này cũng đủ để bọn họ ra tay
Nghĩ đến……
Năm đó nàng tiếp nhận Mục Kí từ tay cha, đến lúc này e là lành ít dữ nhiều
“Khác nghề như cách núi.” Lãnh Chi Thương vẻ mặt thật có lỗi nói:“ chuyện làm ăn của tự hoa lâu ta không rành lắm, hơn nữa ta là người ngoài nên cũng không tiện can thiệp vào việc tranh giành gia sản trong gia tộc, cho nên trước khi những người này ra tay chiếm đoạt tài sản của hai tỷ muội ngươi, ta chỉ có thể cố gắng hết sức, đem tổn thất hạ đến mức thấp nhất”
Giấu diếm gần một tháng, Lãnh Chi Thương lúc này mới nói thẳng, mấy năm qua hắn lấy thân phận là tiểu thúc, dựa vào ủy quyền của đại tẩu mà xử lý công việc, đem quyền kinh doanh tự hoa lâu của Mục Kí ở các nơi rao bán cho những kẻ muốn cướp quyền kinh doanh của Mục gia.
Mục Khuynh Tâm vẫn rất bình tĩnh nghe hắn nói
“Cho nên…… Thương ca ca từ đầu đã biết việc kinh doanh tự hoa lâu của cha ta không có biện pháp quay trở lại như lúc đầu, bởi vì những người này đã đổi tên, tự mình kinh doanh” nàng đưa ra kết luận
Lãnh Chi Thương cam chịu.
“Cho nên bây giờ Thương ca ca tính thế nào?” Mục Khuynh Tâm tò mò thỉnh giáo.
Nàng biết một tháng qua hắn cũng không phải rảnh rỗi không có việc gì làm, nếu không thì tỷ phu và tỷ tỷ quay về Uyên Phong cốc lâu vậy mới thấy hắn xuất hiện.
Dù sao cũng là người một nhà.
Tuy rằng không thực sự có quan hệ huyết thống nhưng là thông gia, nói tóm lại vẫn là người một nhà.
Nếu không có lý do rất quan trọng nào đó thì sao người một nhà không thể đoàn tụ, cùng nhau ăn một bữa cơm?
“Chuyện này, tẩu tử đã giao trách nhiệm cho ta, mà đối với ngươi lại có quan hệ rất lớn” tuy rằng nhiệm vụ không dễ dàng gì nhưng đảm nhiệm vai trò thuyết khách, Lãnh Chi Thương đành phải cố hết sức.
“Nha?” Nghe hắn nói như vậy, Mục Khuynh Tâm càng thêm tò mò .
“Lần này, ta luôn để ý khắp nơi, tìm giúp cho ngươi một nơi ở thật tốt” hắn lại giải thích tiếp “ không phải là nơi này không thể ở mà vì muốn tốt cho ngươi, cho nên mới thay đổi hoàn cảnh sống, ý của tiểu tẩu tử là từ nay về sau ngươi mai danh ẩn tích, sống một cuộc sống bình an”
Dù Khuynh Tâm băng tuyết thông minh đến mức nào cũng bị những lời không đầu không đuôi của hắn làm cho hồ đồ.
Việc này thực sự không tiện mở miệng nhưng ai biểu Lãnh Chi Thương hắn chậm hơn người ta, cho nên phải làm đệ đệ và tiểu thúc chứ. Cho nên dù khó mở miệng thế nào thì cũng phải nói
Lãnh Chi Thương miễn cưỡng nói “Ngươi mang thai .”






Thì ra là thế.
Tỷ tỷ này tự cho là che dấu rất khá, nhưng vẫn lơ đãng thoát ra sự đau lòng.
Phúc Phúc mấy ngày nay vẫn luôn u sầu.
Lúc trước khi tỷ tỷ trở về, ngoài trừ vì vui mừng mà vừa khóc vừa cười, nói năng lộn xộn, rối rít cảm tạ người đã cứu giúp nàng thì thỉnh thoảng cũng phát ra sự kỳ lạ nhưng trong lúc hỗn loạn nàng cũng không đế ý đến.
Mục Khuynh Tâm vẫn tự nhủ mình đừng qua đa tâm, nhưng đến lúc này nàng cũng đã hiểu hết mọi chuyện, thì ra…thì ra chuyện là như vậy.
Cuối cùng tất cả những người quan tâm đến việc