Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhất Kiến Chung Tình

Nhất Kiến Chung Tình

Tác giả: Giản Anh

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 134761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.

hộ đối.
Ý trung nhân của nàng vốn là nhất đẳng hộ vệ, lúc Mục gia tuyên bố nàng mất tích thực ra là vì ý trung nhân của nàng vì muốn chứng minh hắn thực lòng yêu nàng chứ không phải vì tài phú của Mục gia cho nên hai người mới quyết định tha hương, đi đến nơi không có người quen để bắt đầu cuộc sống mới của hai người.
Bởi vì đã từng lén tập trước để chuẩn bị đối phó tình huống, lại thêm ngữ khí bi thiết của nàng, làm cho Diêu Thuấn Bình không thể không tin, cũng vì vậy mà Mục Khuynh Tâm coi như đã qua được cửa.
Nhưng……
Qua cửa rồi thì sao?
Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn…
“Nương! Nương!”
Mỗi sáng sớm, quả cầu thịt nho nhỏ lại đúng giờ mà lắc la lắc lư chạy theo con được trồng đầy cây thủy liễu đến gian phòng ở phía xa xa
Nắm tay nho nhỏ ra sức đánh vào cánh cửa nhưng mà lúc này đại môn đã được mở ra, từ hơn nửa tháng nay, sáng nào chuyện này cũng được diễn ra cho nên Phúc Phúc sớm đã tập thành thói quen “ Chi nhi tiểu thư hôm nay đến sớm vậy?’
Cũng theo thường lệ, quả cầu thịt liếc nhìn nàng, vẻ mặt thẹn thùng sau đó thì đi thẳng vào bên trong…
“Nương! Nương!”
Trong phòng, điểm tâm đã được dọn lên bàn, Mục Khuynh Tâm ngồi ngay ngắn, vẻ mặt theo ý cười nghênh đón tiểu cầu thịt bám dính như mật đường kia.
Lau đi nước mắt nước mũi tèm lem lúc mới gặp thì Diêu Tập Chi thực ra là một tiểu oa nhi nhu thuận, đáng yêu.
Chiều cao ước chừng hai thước, cái đầu tròn vo cơ hồ chiếm hết một phần ba trọng lượng cơ thể, hai cánh tay mập mạp, mềm mại, mái tóc được buộc gọn gàng, bộ dáng thập phần đáng yêu.
Hai gò má vì chạy vội mà ửng hồng nhu thoa phấn, khóe miệng có hai lúm đồng tiền khi nàng vui vẻ nở nụ cười thì sẽ xuất hiện, đôi tròng mắt hắc bạch phân minh, lóng lánh tỏa sáng, không phải tò mò mà là toàn tâm toàn ý tín nhiệm, mỗi khi nàng dùng ánh mắt đó nhìn ai thì làm cho người ta nhịn không được mà mềm lòng.
Mà điều quan trọng nhất làm cho người ta yêu mến tiểu oa nhi này là nàng cực kỳ nhu thuận, ngọt ngào đáng yêu, trừ bỏ lần đầu gặp mặt thất thố thì từ đó về sau nàng rất ngoan ngoãn, nghe lời, đối với Mục Khuynh Tâm dường như là nói gì nghe nấy, răm rắp phục tùng.
Như vậy làm sao nàng không thương tiểu oa nhi?
Huống chi lúc này Mục Khuynh Tâm đang mang thai, thiên tính làm mẹ làm cho nàng mất đi sự kháng cự đối với tiểu hài tử.
“Nương, sớm an.” Đang chạy vội, Tập Chi đột nhiên dừng bước trước mặt Mục Khuynh Tâm, cung kính thi lễ.
Đối với sự xưng hô gây hiểu lầm này, không phải Mục Khuynh Tâm không muốn sửa nhưng mà giảng giải ột tiểu hài tử hiểu được vấn đề thực sự là một nhiệm vụ bất khả thi, mỗi lần muốn chỉnh sửa cho nàng thì Tập Chi lại bày ra vẻ mặt đáng yêu, hai gò má phấn hồng, đôi mắt to tròn nhìn chăm chú nhưng cái miệng nhỏ lại chu lên, không kháng cự nhưng cũng chẳng thay đổi cách xưng hô.
Tưởng rằng do nàng vừa mới mất mẫu thân, trong lòng chưa chịu đối mặt với sự thật cho nên mới nhận lầm và bướng bỉnh như vậy, cho nên Mục Khuynh Tâm cũng không nỡ cứng rắn với nàng.
Muốn cho Tập Chi sửa miệng thì dường như chưa có cách nào có hiệu quả, kéo dài tới bây giờ thì cũng đành theo ý của nàng.
Dù sao cũng không gây ra tổn hại gì.
“Chi nhi sớm an.” Đối mặt với vẻ nghiêm trang của tiểu oa nhi, Mục Khuynh Tâm cũng từ tốn đáp lại.
Giống như là nghi thức, đợi cho Mục Khuynh Tâm đáp lại xong, thân hình nho nhỏ mềm mại kia liền dính sát vào Mục Khuynh Tâm, hai cánh tay nhỏ bé ra sức ôm lấy nàng như muốn tìm thấy hơi ấm của mẫu thân.
Đương nhiên là người không đủ cao, cho nên cuối cùng vẫn phải nhờ Y Mã hỗ trợ, đem Tập Chi đặt lên đầu gối của Mục Khuynh Tâm, làm cho hai “mẹ con” có thể gắt gao ôm chặt nhau.
Mỗi khi thân hình nhỏ bé còn thơm mùi sữa kia tiến vào lòng, Mục Khuynh Tâm liền cảm thấy thỏa mãn trong lòng, một cảm xúc nói không nên lời.
Không chỉ là cảm động mà là một loại cảm xúc phức tạp, ngay cả bản thân nàng cũng không biết lý giải thế nào, cuối cùng đành cho rằng đó là do sự đa sầu đa cảm khi mang thai, sau đó liền thuận theo bản năng mà đáp lại sự nhiệt tình và ỷ lại của tiểu oa nhi kia, nhưng luôn có kẻ phá đám xuất hiện.
Giống như lúc này, mỗi khi Tập Chi cõi lòng đầy chờ mong ôm lấy mẫu thân thì cũng là lúc Diêu Thuấn Bình đuổi tới bắt lấy nữ nhi
“Chi nhi, sao ngươi lại chạy đến đây?” chẳng được bao lâu, mỗi ngày như một, mĩ thư sinh vốn nên nhãn hặn lại hộc tốc chạy theo nữ nhi mà đến đây.
Phúc Phúc chậm rãi đi theo Diêu Thuấn Bình vào nhà, liếc mắt nhìn Y Mã, tỏ vẻ là có thể bắt đầu dọn thức ăn lên, rồi tự động múc cháo cho mọi người.
“Diêu công tử, cùng nhau dùng bữa đi.” Mục Khuynh Tâm hô.
“Cơm cơm, ăn cơm cơm.” Tiểu Tập Chi vui vẻ vỗ hai bàn tay nho nhỏ.
“Chi nhi, không thể như vậy.” Diêu Thuấn Bình có vẻ khốn quẫn.
Mục Khuynh Tâm có thể lý giải thái độ này của hắn, dù sao cũng là người đọc sách, luôn có sự tự tôn và rụt rè, không ngờ nữ nhi mấy ngày qua, sáng sớm luôn trình diễn tiết mục này, còn ở lại nhà người khác dùng điểm tâm, khó trách hắn không được tự nhiên.
“Không sao” bởi vì Tập C


XtGem Forum catalog