pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhất Kiến Chung Tình

Nhất Kiến Chung Tình

Tác giả: Giản Anh

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 134872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/872 lượt.

iải thích “ nhưng mà chúng ta cũng không có lười biếng a, đều làm hết những chuyện thuộc bổn phận của mình”
“Ta biết.” Tuyệt thế tiểu mỹ nhân mỉm cười nói:“Ở trong hoàn cảnh mới, có thêm bạn là chuyện tốt…”
Ánh mắt xinh đẹp nhịn không được mà nhìn về dãy núi ở phía xa xa, khuôn mặt xinh đẹp như tiên tử lộ ra vẻ đăm chiêu, nhẹ giọng nói “ nếu không phải vì ta, ngươi không cần phải lưu lạc đến chỗ bộ tộc thiểu số xa xôi này”
“Tiểu thư trăm ngàn lần đừng nói như vậy.” Phúc Phúc lắc đầu, vội vàng nói “ Phúc Phúc là nha hoàn của tiểu thư, tiểu thư ở đâu, Phúc Phúc sẽ theo đến đó”
“Cũng do ta tùy hứng” Mục Khuynh Tâm thực ra cũng có thể có lựa chọn khác “ nếu ta lựa chọn bỏ đi đứa nhỏ này thì có lẽ mọi người đều thoải mái hơn”
“Tiểu thư sẽ không làm như vậy .” Phúc Phúc thông minh đột xuất “ từ đầu đại tiểu thư đã biết tiểu thư sẽ không chọn lựa như vậy, sẽ không bỏ đi đứa nhỏ”
“Đúng vậy, về chuyện này tỷ tỷ thực hiểu ta” Khuynh Tâm cũng thừa nhận.
Dù chuyện mang thai đối với nàng thực mơ hồ cũng đầy nghi vấn nhưng nếu đứa nhỏ đã có trong bụng nàng, như vậy nàng cũng sẽ không từ bỏ nó.
“Đứa nhỏ là vô tội , huống chi cha mẹ chỉ có ta và tỷ tỷ là con, may mắn đứa nhỏ này tới thật đúng lúc, có thể kế thừa huyết mạch của Mục gia ta” đối với đứa con trong bụng, Mục Khuynh Tâm đã suy nghĩ rất nhiều chứ khôn phải là tâm huyết nhất thời dâng trào.
“Trừ bỏ đại tiểu thư, Thương thiếu gia cũng rất hiểu tiểu thư” vốn vẫn giữ kín trước giờ, lúc này Phúc Phúc cũng không ngại mà thổ lộ “ ban đầu đại tiểu thư muốn đưa tiểu thư đến Uyên Phong cốc, nhưng Thương thiếu gia đã nói nhất định không có khả năng, còn mất một phen giải thích lý do và nguyên nhân mới thuyết phục được đại tiểu thư”
Tưởng tượng hình ảnh Lãnh Chi Thương vì nàng mà ra sức thuyết phục tỷ tỷ, Mục Khuynh Tâm khẽ cười nói “ Thương ca ca thật là yêu thương ta, biết ta nhất định sẽ không đi theo tỷ tỷ và tỷ phu về Uyên Phong cốc”
Lý do rất đơn giản, nàng không thích làm phiền người khác.
Từ lúc có trí nhớ, nàng không biết mình có phải là quá tự tin hay không nhưng thực sự đều là nàng chiếu cố cho tỷ tỷ, từ sau khi song thân qua đời, nàng vừa quản lý sản nghiệp của Mục gia trong cả nước vừa chiếu cố mọi chuyện lới nhỏ trong nhà.
Cho nên, Mục Khuynh Tâm thực sự nghĩ không có việc gì nàng không làm được, chuyện gì cũng có cách giải quyết.
Tuy nhiên, liên tiếp xảy ra quá nhiều chuyện, nàng cần chút thời gian và không gian để lắng đọng, suy nghĩ. Về chuyện mất trí nhớ và mang thai, tuy ngoài mặt nàng tỏ ra bình tĩnh, là vì nàng không muốn mọi người biết được cảm xúc của mình, điều đó không có nghĩa là trong lòng nàng không có gợn sóng.
Nếu thực sự đến chỗ của tỷ tỷ và tỷ phu, để cho bọn họ quan tâm, thậm chí còn biểu lộ sự đồng tình và lo lắng thì nàng không biết mình có thể lắng đọng bản thân để suy nghĩ hay không, cho nên nhất định là không có khả năng đến Uyên Phong cốc dưỡng thai.
“Kỳ thật ngẫm lại, Thương thiếu gia thực sự là người tốt” Phúc Phúc biết những lời này đã vượt quá bổn phận nhưng vẫn cố gắng biểu đạt ý kiến “ chẳng những điều kiện hay xuất thân đều tốt mà đối với tiểu thư cũng rất tốt, sau khi biết tiểu thư vì rơi xuống sơn cốc mà mất trí nhớ thì lập tức buộc, ách…không phải, là mời, hắn lập tức mời ngự y đã cáo lão hồi hương đến xem bịnh cho tiểu thư”
“Ân.” Mục Khuynh Tâm biết trải qua tai nạn lần này đã làm bạn bè và người thân lo lắng cho nàng nhiều, nên trong lòng rất cảm kích.
“Thương thiếu gia chẳng những là chiếu cố, còn rất hiểu tiểu thư cũng thực thân thiết với người”
“Cho nên?” Biết rõ Phúc Phúc muốn nói cái gì, Mục Khuynh Tâm cố ý hỏi.
“Cái kia…… Nếu như thân thiết như vậy, tiểu thư có thể suy nghĩ một chút, chẳng phải là lớn lên thì nam lấy vợ nữ gả chồng…” bị đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm, Phúc Phúc không tự giác mà nhỏ giọng lại, cho đến khi tắt hẳn.
Thực ra đây là nguyên nhân chính mà Mục Khuynh Tâm kiên trì đến tận nơi xa xôi này để dưỡng thai.
Ngoài trừ xa xôi, người Miêu tộc tính tình chất phác lương thiện, đối với việc nàng mang thai, chỉ thuận miệng nói “ vận mệnh trêu chọc, vừa có được đứa nhỏ thì phu quân đã rời bỏ nhân gian, nên nàng muốn tìm một nơi để an dưỡng và tránh sự đau lòng”, quan trọng hơn là Bạc Di Oa tộc vẫn còn theo chế độ mẫu hệ, nên rất tôn trọng những phụ nữ đang mang thai.
Ngoài ra, tộc nhân đối xử tốt với nàng còn vì bọn họ theo chế độ mẫu hệ, không giống như người Hán coi chồng là trời hay là nữ nhân thì không thể không lấy chồng…cho nên đối với việc nàng mất đi trượng phu cũng không ghét bỏ hay hối thúc nàng lấy chồng khác.
Lúc đầu kiên trì tới Miêu tộc là vì nghĩ tới nhiều năm trước đã từng hứa hẹn với Miêu Nhân Hoàng, nếu có cơ hội sẽ đến thăm nàng, trải nghiệm cuộc sống nhưng nguyên nhân thực sự chính là vì…Nàng không muốn vì thúc ép bản thân tìm kiếm đối tượng mà làm cho cuộc sống của mình bị bó buộc.
“Tiểu thư đừng buồn” thấy chủ tử im lặng, Phúc Phúc vội vàng nhận sai “ là Phúc Phúc không tốt, không nên nói những lời này”
“Không có