Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhất Kiến Chung Tình

Nhất Kiến Chung Tình

Tác giả: Giản Anh

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 134767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/767 lượt.

việc gì.” Mục Khuynh Tâm nhẹ giọng nói “ ta biết ngươi không có ác ý, chỉ là không muốn phù sa chảy ra ruộng ngoài”
Phúc Phúc ra sức gật đầu
“Lời này ta chỉ nói một lần.” Mục Khuynh Tâm nói “ đừng nói là ta hoàn toàn không có ý gì mà trong lòng Thương ca ca cũng đã có người khác, ta và hắn, ngoại trừ tình cảm huynh muội thì không có khả năng nào khác, như vậy ngươi đã hiểu chưa?”
Phúc Phúc lại ra sức gật đầu
Thấy nha hoàn khẩn trương, Mục Khuynh Tâm đang muốn trấn an nàng thì…
“Nương –”
Tiếng gọi thê lương nghe như tiếng khóc truyền tới làm Mục Khuynh Tâm bàng hoàng, còn chưa nhìn rõ tình huống đã thấy một thân ảnh tròn tròn lao thẳng về phía nàng
“Không được!” Phúc Phúc nhanh tay lẹ mắt ôm quả cầu thịt kia lại
“Nương! Nương!” Bị ngăn lại làm quả cầu thịt càng la to hơn, hai chân ngắn ngủn ra sức giãy dụa, cố gắng rời khỏi tay nàng.
Đứa nhỏ này giãy dụa quá lợi hại, làm cho Phúc Phúc suýt chút nữa là không khống chế được hắn.
“Tiểu bằng hữu, ngươi nhìn cho rõ nha, ta không phải là nương của ngươi nha” vì mang thai cho nên nhìn thấy tiểu oa nhi, Mục Khuynh Tâm không tự giác mà mềm lòng.
Oa nhi nho nhỏ nghe vậy dừng giãy dụa, cái miệng nho nhỏ chu lên rồi khóc lớn “ không chịu nhận Chi nhi, nương không chịu nhận Chi nhi”
Tiếng khóc kinh thiên động địa kia đã làm mọi người chú ý, có mấy người đã chạy tới tìm hiểu tình hình, không lâu sau tiếng giảng bài trong phòng cùng dừng lại, tiếp theo là thanh âm kinh hô “ Chi nhi, sao lại khóc?”
Nhìn thấy thư sinh kia thì chủ tớ Mục Khuynh Tâm choáng váng
Mà thư sinh kia nhìn thấy chủ tớ Mục Khuynh Tâm cũng suýt hôn mê.
Làm sao có thể?
Sao lại là hắn?
Sao lại là nàng?
Lại nói ở Khánh huyện, nếu không bàn tới gia gản kếc xù tự hoa lâu trải dài khắp nước của Mục gia thì người nổi tiếng nhất chính là Diêu Thuấn Bình.
Nổi danh không phải vì diện mạo như Phan An, Tống Ngọc tái thế cũng không phải vì tài văn chương như nước chảy mây trôi, năm tám tuổi đã lấy được tư cách sinh đồ, trở thành người đỗ tú tài nhỏ tuổi nhất.
Xui xẻo!
Chỉ có thể nói là vận mệnh trêu ngươi mới làm cho Diêu Thuấn Bình trở thành nhân vật truyền kỳ nổi tiếng nhất Khánh huyện.
Trong khi người khác còn chật vật dùi mài kinh sử, Diêu Thuấn Bình đã thẳng tiến tới tư cách sinh đồ, hơn nữa việc thi đậu tú tái từ năm tám tuổi thì ai ai cũng nghĩ đường công danh của hắn nhất định sẽ rộng mở thênh thang.
Ai ngờ…
Lần đầu tiên đi thi khoa cử, vừa mới ra khỏi cửa đã bị té ngựa làm gãy chân, coi như vô duyên với tư cách cử nhân.
Ba năm sau, vì trời thu mát mẻ mà tiểu tú tài bị nhiễm phong hàn, bịnh tình trầm trọng, đến ngày thi cũng không thể ra khỏi cửa, lại thêm một lần nữa vô duyên với tư cách cử nhân.
Lại thêm ba năm, mĩ thiếu niên tú tài lúc này hoàn toàn khỏe mạnh, thuận lợi tới trường thi, ai ngờ vừa bước vào bên trong thì bị đau bụng, không thể rời nhà vệ sinh, tư cách cử nhân lại vỗ cánh bay đi.
Chờ thêm ba năm nữa, Diêu tú tài thân thể khỏe mạnh, chú ý việc ăn uống, cỡi ngựa cũng rất cẩn thận nên bình an đến được trường thi, không dè vừa bước vào trong thì tấm bảng trên cửa rơi xuống, tú tài ta theo trực giác ra tay đỡ lấy, kết quả cánh tay bị gãy, không thể cầm bút.
Kết quả này làm ai nghe thấy cũng há hốc mồm, nhưng vận mệnh chưa chịu buông tha.
Chờ đợi thêm ba năm, đến mùa xuân, triều đình lại mở khoa thi, ai cũng nghĩ Diêu tú tài có thể thuận lợi ứng thí, tìm lấy công danh đã bị muộn nhiều năm. Kết quả là dịch bịnh bùng nổ, triều đình vì ngăn chặn dịch bịnh phát sinh cho nên tuyên bố bãi bỏ khoa thi. Nghe nói có nhiều đổ phường vì chuyện này mà sạt nghiệp.
Lại thêm ba năm, mọi người lại đoán xem Diêu công tử như trích tiên kia rốt cuộc có thuận lợi tham gia hết khoa thi hay không?
Lúc này, các đổ phường chuyên nghiệp cũng vào cuộc, người ta đoán già đoán non, ngăn ngừa tất cả các khả năng ngăn cản Diêu thiếu gia đi thi. Nhưng trời già trêu ngươi, khách sạn nơi Diêu thiếu gia nghỉ chân bị cháy, thư sinh như trích tiên ấy bị hỏa hoạn làm cho bị thương, không thể tham gia khoa thi.
Diêu Thuấn Bình, chính là một người như vậy, một nhân vật truyền kỳ của Khánh chủ sự, nàng phải đứng ra bồi tội nên có từng gặp hắn một lần.
Trong trí nhớ, hắn bị người ta đánh choáng váng rồi nhét xuống dưới sàng, sau nhờ hỏa hoạn mà tỉnh lại, vì muốn cứu Miêu Nhân Hoàng cũng bị vây trong đám cháy như mình mà ngọc thư sinh trong truyền thuyết nhìn có chút chật vật.
Áo bào nguyệt sắc nhiễm khói đen, tóc tai tán loạn, nói chuyện …ách, không phải, phải nói là người nhã nhặn, bụng đầy thi thư nên nói chuyện cũng rất đặc biệt.
Còn về tướng mạo, dù hắn được đồn đãi là thanh dật ôn nhã nhưng trong mắt của đệ nhất mỹ nhân của giới tự hoa Mục Khuynh Tâm mà nói, không có ấn tượng gì quá lớn.
Nàng chỉ đơn thuần là bày tỏ sự áy náy vì để ra hỏa hoạn, thuận tiện chúc hắn sớm đề tên lên bảng vàng, công thành danh toại, chỉ vậy thôi…
Mục Khuynh Tâm không nghĩ sẽ có dịp gặp lại hắn.
Nàng càng không nghĩ tới lại gặp lại hắn ở nơi r