Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341814
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.
. . ."
Phó Đại Thành nhìn sang: "Tiểu Tuyết, cháu muốn nói gì?"
"Chuyện này chỉ sợ không chỉ là chuyện của nhà họ Diệp." Diệp Hâm Thành từ từ mở miệng, nhìn lướt qua Diệp Thiên Tuyết: "Chuyện này về nhà rồi con lại từ từ hỏi."
Nhìn lướt qua Diệp Thiên Tuyết, dường như Phó Đại Thành đã hiểu ra cái gì đó, từ từ gật đầu: "Tôi biết rồi."
Diệp Thiên Tuyết bị gạt bỏ ra bên ngoài một chút cũng không cảm thấy thoải mái, cô dường như chỉ cảm thấy quanh thân bị gió tuyết thấm dần, lại lạnh như vậy.
Vì sao chuyện này có liên quan tới nhà họ Phó, vì sao ngay cả người nhà họ Phó cũng phải cẩn thận từng li từng tí, trong đầu suy đoán xoay quanh không ngừng, khiến ánh mắt cô trở nên khiếp sợ khi nhìn Phó Hoài Minh.
Phó Hoài Minh vẫn cúi đầu. Lúc này hình như cảm nhận được ánh mắt của cô, ngẩng đầu lên đối mặt với cô.
Ánh mắt áy náy rõ ràng như vậy, Diệp Thiên Tuyết cúi đầu, cảm giác muốn khóc.
Chưa từng nhận được ấm áp của bề trên, lại là hư tình giả ý sao?
Ánh mắt của cô có chút chán nản.
Phó Hoài Minh cảm nhận được sự xa cách của cô, đáy lòng có chút khổ sở. Nhưng đây cũng là chuyện do anh gây ra, ly rượu đắng hôm nay cũng đành phải một mình nuốt.
Nghĩ tới đây, anh xốc lại tinh thần, nói với mọi người: "Liễu Phỉ Phỉ là do Trương Khánh cứu ra. Bây giờ những nơi Trương Khánh có thể đi cũng không nhiều, tôi nghĩ đi tìm một chút, nên. . . . . ."
Tay Phó Đại Thành vung lên: "Chuyện này con đừng quản, để cha tìm người. Chẳng qua sau khi tìm được người rồi nên giải quyết như thế nào đó là chuyện của con."
Phó Hoài Minh cúi đầu đồng ý.
Diệp Hâm Thành ở bên cạnh nhẹ nhàng nói: "Chuyện này có lẽ tôi cũng có thể ra thêm chút sức."
Một nhóm người đều nhìn qua đây. Diệp Thiên Tuyết đột nhiên nghĩ tới điều gì, vẻ mặt cứng nhắc: "Cha. . . . . ."
Diệp Hâm Thành giơ tay lên ngăn cô nói tiếp.
"Tóm lại chuyện này vẫn là chuyện của nhà họ Diệp, nếu không bỏ ra một chút sức lực, trong lòng tôi cũng không yên tâm." Diệp Hâm Thành khẽ mỉm cười, "Nếu như vậy tôi đây liền ra mặt làm mồi nhử."
"Người mà con bé Liễu Phỉ Phỉ hận nhất là tôi." Diệp Hâm Thành nói cực kỳ thản nhiên, "Có lẽ ở trong lòng nó, nếu như không phải vì tôi, nó cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh hôm nay."
Diệp Thiên Tuyết mấp máy môi muốn nói gì đó nhưng không nói ra được.
Nói gì đó, nói là cô ta gieo gió gặt bão không trách được người khác sao? Vào lúc này nói như vậy có vẻ nhẹ nhàng nhưng không có một chút trọng lượng nào, còn không bằng đưa ra một biện pháp thiết thực hữu dụng.
Vì vậy cô chỉ có thể nghe Diệp Hâm Thành từ từ nói qua kế hoạch của mình, im lặng, đáy lòng sóng dâng cuồn cuộn.
"Nếu con bé có ý nghĩ này, như vậy tôi hoặc Tiểu Tuyết chính là người mà con bé muốn xử lý nhất."
Nếu là như vậy, vậy tại sao không phải mình. . . . . .
Diệp Thiên Tuyết nghĩ như vậy, vẫn im lặng như cũ không nói lời nào. Vào lúc này cô mới phát hiện ra, thật ra khi nhìn Diệp Hâm Thành đã không còn trẻ tuổi nữa. Tóc của ông vẫn đen như cũ, gương mặt vẫn bóng loáng như trước, nhưng ánh mắt của ông là ánh mắt trải đời, là ánh mắt của người già.
Lòng cô không khỏi hơi đau xót.
Phó Đại Thành nghe xong lời nói của Diệp Hâm Thành, từ từ gật đầu: "Đây đúng là một biện pháp tốt, chỉ là ông cảm thấy, con bé Liễu Phỉ Phỉ kia sẽ tới sao. Nếu tôi là con bé, trước tiên là trốn đi, sau đó đi ra nước ngoài. Thiên trường địa cửu, luôn luôn có lúc có thể trả thù các người, tạm thời không vội vã."
Vào lúc này Diệp Thiên Tuyết từ từ lắc đầu: "Bác Phó, Liễu Phỉ Phỉ không phải người có kiên nhẫn như vậy."
Cô thản nhiên cười với Phó Đại Thành: "Cho tới bây giờ cô ta không phải là người nhịn được nhất thời, nếu là như vậy, cô ta cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh như bây giờ."
Phó Đại Thành ậm ờ gật đầu: "Ông đã cảm thấy được vậy thì thử một lần đi. Chẳng qua bên tôi vừa hay muốn đi tìm Trương Khánh."
"Đó là đương nhiên." Diệp Hâm Thành gật đầu thật nhanh, "Trương Khánh giúp đỡ con bé trốn ra khỏi tù mới là người quan trọng nhất."
Lúc Diệp Thiên Tuyết về đến nhà, cảm thấy khờ cả người.
Người ở phía sau màn cuối cùng là Phó Hoài Minh.
Suy đoán này khiến lòng cô bất an, nhưng từ đầu đến cuối cô không có dũng khí đi hỏi.
Điện thoại di động hết cầm lên rồi lại để xuống, cuối cùng rốt cuộc vẫn không gọi.
"Bây giờ bọn họ rất bận. . . . . ." Cô tự nói với mình như vậy, đặt tay lên trán nằm ở trên giường, ánh mắt trống rỗng.
Phó Hoài Minh khẽ mỉm cười, hôn lên trán của cô, buông tay ra, bắt đầu gọi điện thoại cho Diệp Thiên Tuyết.
Diệp Thiên Tuyết nằm nghỉ ở trên giường, cả người dần dần rơi vào bóng tối.
Cô cũng không biết mình đang suy nghĩ gì, nhưng nghĩ đến những vấn đề phức tạp kia cũng không uổng công của cô.
Sau đó, trong nháy mắt cười khẽ một tiếng, cô tỉnh táo lại.
Nếu mình cũng có thể vì thù hận mà trả giá thật lớn để lựa chọn sống lại, như vậy thì vì sao Phó Hoài Minh không thể lựa chọn trả thù chứ. Từ nhỏ bị mẹ vứt bỏ, bị cha c