Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341816

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1816 lượt.

như vậy, các loại ý tưởng ào ào hiện ra.
Một người sống lại có ưu thế không chỉ nhằm vào những việc nhỏ chung quanh. Bởi vì có quá nhiều lựa chọn, vì vậy trong khoảng thời gian ngắn cô không thể lựa chọn ra được.
Từ các loại ý tưởng đó chọn ra những cái mà bây giờ bản thân có thể thực hiện, hô hấp của Diệp Thiên Tuyết dần kéo dài.
Ngụy Vũ ở bên cạnh nhìn cô một lúc lâu, nghe tiếng hít thở của cô cậu dần dần bình tĩnh lại, lúc này mới nghiêng mặt qua, nhìn cô gái đang nằm trên ghế dựa kia.
Người này luôn không giống một cô gái.
Trong đôi mắt kia ẩn chứa quá nhiều thứ, làm cậu không khống chế được muốn biết nhiều hơn.
Nhưng hai năm trước, trong ánh mắt đó chỉ là một cô gái trong sáng thôi. Bắt đầu thay đổi từ khi nào chứ? Ngụy Vũ phát hiện ra mình đã không còn nhớ rõ ràng nữa rồi.
Mặc kệ là từ lúc nào, cô dần dần trở nên như bây giờ. Ngụy Vũ cảm thấy, mình thích cô hiện tại hơn.
Thích đến mức muốn loại bỏ tất cả khó khăn để cả ngày lẫn đêm được ở cùng một chỗ với cô.
Vừa bắt đầu chỉ muốn được ở bên cạnh cô là tốt rồi; càng về sau lại hi vọng trong mắt của cô cũng chỉ có mình là tốt rồi.
Cảm giác muốn độc chiếm này thật kỳ lạ, làm cho Ngụy Vũ hiểu rõ tình cảm của mình.
Đây không phải là tình bạn thì là cái gì?
Nghĩ tới đây, môi cậu lộ ra nụ cười không giống trước kia, giống như tuyết đọng trên núi cao.
Nghiêng người sang, cúi người xuống, cậu len lén hôn lên môi cô.
"Không sao, mặc kệ như thế nào, mình đều sẽ đi cùng cô ấy đến cuối cùng." Cậu tự nhủ ở trong lòng, "Mặc kệ mình hay cô ấy là người cuối cùng."
Cậu quyết định quên đi chuyện mà Diệp Thiên Tuyết đã từng nói.
Cái gì mà bốn mươi tuổi, một chút cậu cũng không quan tâm.
Chưa kịp đứng thẳng người, cậu phát hiện ra người bị mình hôn lén bỗng nhiên mở mắt ra.
Lúng túng tại chỗ chốc lát, Ngụy Vũ mỉm cười, vươn đầu lưỡi ra miêu tả môi cô.
Diệp Thiên Tuyết không đẩy cậu ra, cũng không có động tác gì.






"Đã tỉnh rồi hả?" Ngụy Vũ làm như không có chuyện gì sau đó dời tầm mắt đi, nhếch miệng cười một tiếng: "Lập tức tới ngay." Nhìn cậu ấy trấn định tự nhiên như vậy, trong nháy mắt lại làm Diệp Thiên Tuyết sửng sốt.
Sau đó, cô híp mắt, nói: "Ừ, tỉnh. Cậu ở đây làm gì?"
Vẻ măt Ngụy Vũ bình tĩnh: "Tớ đang chuẩn bị đánh thức cậu đây."
"Thật sao?" Dĩ nhiên là Diệp Thiên Tuyết hoàn toàn không tin, nhưng nhìn bộ dáng làm ra vẻ ta đây của Ngụy Vũ khiến cô cũng không tiện nói gì, vì vậy chỉ âm thầm nhớ ở trong lòng một khoản nợ cho cậu, tạm thời bỏ qua chuyện này: "Còn bao lâu mới đến?"
"Nhanh thôi, sắp đến rồi." Đáy lòng Ngụy Vũ thở phào nhẹ nhõm, nhưng khuôn mặt lại tươi cười thật thà, không chịu nổi khi nhìn vào mắt Diệp Thiên Tuyết nên quay mặt đi.
Vì vậy ba người buộc đành phải tiếc nuối nhìn Diệp Thiên Tuyết rời đi, đồng thời phát ra một tiếng thở dài.
Sau khi lên xe mẹ Ngụy liền lôi kéo hỏi thăm Ngụy Vũ cậu có bắt được Diệp Thiên Tuyết hay không, Ngụy Vũ dở khóc dở cười: "Mẹ cho rằng là lấy hạng mục sao, nào có ai nói như vậy."
Mẹ Ngụy gõ cái đầu đần của con trai mình, thở dài nói: "Con là một thằng ngốc, tuy trong nhà con bé Tiểu Tuyết kia không được việc gì, nhưng dù sao cũng là mạch máu của nhà họ Cố, nhìn thế nào cũng tốt hơn những đứa không có tự trọng ở bên ngoài nhiều. Sau này con là người thừa kế gia nghiệp, nếu đứng bên những người đó. . . . . ." Lỗ mũi mẹ Ngụy hừ một tiếng, mặt tỏ vẻ khinh thường: "Con có thể hiểu rõ những chuyện trong nhà đã không tệ rồi, chuyện của công ty. . . . . ."
Ngụy Vũ cười khổ: "Có phải mẹ nghĩ quá xa không?"
"Xa sao?" Mẹ Ngụy mờ mịt, "Bây giờ con đã bắt đầu quản lí công ty, kết hôn là chuyện của 4~5 năm sau. Trong thời gian đó các con chung sống với nhau, sau khi đính hôn xong còn có thời gian chuẩn bị hôn lễ, con cho rằng còn sớm sao? Chẳng lẽ con muốn học những người kia cưới chui sao? Như vậy thì mẹ kiên quyết không đồng ý."
Ngụy Vũ cười khổ.
Mẹ Ngụy nghĩ đến có chút xa rồi. . . . . .
Chỉ là nghĩ lại, Ngụy Vũ lại cảm thấy, chuyện này có lẽ không quá xa. Mặc kệ có xa hay không, cậu phải đối mặt với vấn đề lớn nhất là làm thế nào để Diệp Thiên Tuyết tiếp nhận mình.
Sau khi ngồi lên xe Diệp Thiên Tuyết thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ Ngụy nhiệt tình quá làm cô không thở nổi. Đến lúc lấy lại tinh thần, cô liền cười nhạt.
Nếu không phải do Ngụy Vũ, Mẹ Ngụy cũng không nhiệt tình với cô như vậy, nhưng cái này xem như là vì con trai mình thích nên yêu ai yêu cả đường đi, làm cho cô cảm thấy hâm mộ.
Đây là tình thương của mẹ. . . . . .
Cô không hưởng thụ được nữa rồi.
Trong trí nhớ của cô, mẹ vô cùng xa lạ. Lúc cô mười bốn tuổi, Cố Trường Ninh chết, sau đó cô một thân một mình lại đi vài chục năm, cuối cùng sống đần đần độn độn rồi chết.
Thời gian mười mấy năm đủ khiến trí nhớ của Diệp Thiên Tuyết trở nên vô cùng xa lạ. Thậm chí cô còn không nhớ rõ, Cố Trường Ninh trông như thế nào rồi.
Sau khi trở lại năm mười sáu tuổi, cô lấy tấm ảnh ra nhìn để nhớ lại hình


Duck hunt