Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi
Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341822
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1822 lượt.
ó thể làm bạn bè chứ?"
"Tất nhiên rồi." Triệu Lẫm cười vô cùng vui vẻ.
Cô gái dịu dàng đi tới, đứng ở bên cạnh cậu, chớp mắt tò mò nhìn hai người.
Triệu Lẫm ngoảnh lại nhìn cô gái, ánh mắt dịu dàng muốn làm chết người: "Tiểu Nhã, đây là hai người bạn của anh, Diệp Thiên Tuyết và Ngụy Vũ." Quay sang giới thiệu với Diệp Thiên Tuyết và Ngụy Vũ: "Bạn gái của tớ, Tiểu Nhã."
Ngụy Vũ chợt "Phốc" mà cười một tiếng, sau đó cười gật đầu với cô gái: "Xin chào, tôi là Ngụy Vũ."
Diệp Thiên Tuyết cũng gật đầu một cái, nói tên của mình. Khuôn mặt của Tiểu Nhã tươi cười ngượng ngùng: "Tớ họ Kim, gọi là Kim Nhã, chào các cậu."
Đưa mắt nhìn Triệu Lẫm và Kim Nhã, mặt Ngụy Vũ có một chút không được tự nhiên, sau đó là vẻ mặt tươi cười vui sướng.
"Ái chà chà, xem ra tớ mất đi một đối thủ."
Diệp Thiên Tuyết nheo mắt lại, khẽ mỉm cười: "Ban đầu cũng không phải là đối thủ."
"Thật không?"
Diệp Thiên Tuyết không có ý giải thích, ngoảnh lại cười với cậu: "Đi thôi, chúng ta chúc mừng anh họ."
Ngụy Vũ lập tức quăng chuyện này ra khỏi đầu, nối gót đi theo.
Phó Hoài Minh và Tô Hòa thành thạo đi giữa đám người, tiếp nhận các lời khen, lời chúc mừng của mọi người và bề trên, tác phong giao tiếp nhanh nhẹn, thành thạo, Tô Hòa tự nhiên cũng là một chuyên gia, ở giữa các phu nhân đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.
Hai người đứng cùng một chỗ, trong lòng có sự ăn ý với nhau, có vẻ cực kỳ tương xứng.
Lúc Diệp Thiên Tuyết đi ngang qua, đúng lúc hai người tranh thủ thời gian nghỉ ngơi. Nhận thấy có người tới, Phó Hoài Minh gần như là theo bản năng lộ ra khuôn mặt tươi cười, đợi tới khi thấy rõ ràng người đến là ai, mới lớn tiếng nói: "Tại sao là em?"
"Tại sao không thể là em." Diệp Thiên Tuyết quở trách một câu với anh, nhìn về phía Tô Hòa: "Chị Tô, hai anh chị phải hạnh phúc nha. Về sau nếu anh họ không tốt với chị, em tới giúp chị hả giận."
Tô Hòa cười gật đầu, Phó Hoài Minh khinh thường trợn trắng mắt: "Em thay cô ấy trút giận như thế nào hả?"
Ngụy Vũ đáp lời: "Không sao, Tiểu Tuyết không được còn có em đấy." Phó Hoài Minh nhíu mày đang muốn nói nữa, Tô Hòa nhẹ nhàng nói ra một câu: "Có người tới, giữ hình tượng."
Ngay lập tức, mặt của Phó Hoài Minh nở nụ cười tiêu chuẩn, thấy vậy Diệp Thiên Tuyết và Ngụy Vũ cười trộm không dứt.
Lúc bữa tiệc đính hôn gần kết thúc, có rất nhiều người đã rời khỏi.
Diệp Hâm Thành chuẩn bị cùng Diệp Thiên Tuyết rời khỏi, đi được nửa đường thì tiếng điện thoại vang lên.
Diệp Thiên Tuyết trơ mắt nhìn vẻ mặt của ông trở nên trầm trọng, trong lòng cả kinh, vội vàng chạy tới.
Diệp Hâm Thành tiếp điện thoại xong, mặc dù nhìn bình tĩnh nhưng Diệp Thiên Tuyết lại có thể nhận thấy được sự tức giận xung quanh người ông, cô vội vã tiến lên, nắm lấy tay Diệp Hâm Thành: "Có cần uống thuốc không?"
Diệp Hâm Thành gật đầu, cô đỡ ông ngồi xuống cái ghế bên cạnh, lấy gói thuốc ông mang theo bên người ra rồi cho ông ngậm.
Sau một lúc, ông mới thở gấp ra, bình tĩnh gật đầu: "Không sao, đã tốt hơn rồi, Tiểu Tuyết không cần lo lắng."
Đáy lòng Diệp Thiên Tuyết thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Vẻ mặt Diệp Hâm Thành không chút thay đổi: "Lát nữa nói đi."
Diệp Thiên Tuyết có cảm giác không ổn.
Cái này phải đợi lát nữa, chờ đến lúc bữa tiệc kết thúc, sau khi Phó Hoài Minh và Tô Hòa đi xuống, người nhà họ Phó đều vui vẻ đi về.
Theo lời dặn dò của Diệp Hâm Thành, Diệp Thiên Tuyết gọi người nhà họ Phó lại: "Bác trai, dì, cha cháu có lời muốn nói, mời hai người qua đây."
Ánh mắt của tất cả mọi người nhà họ Phó đều nghi hoặc, nhưng sau khi nhìn vẻ mặt trầm trọng của Phó Hoài Minh, bọn họ cũng đã nhận ra mấy phần không ổn.
Sau khi Phó Hoài Minh đi tới, nhìn hai hàng người đứng ở hai bên, thở một hơi thật mạnh: "Xin lỗi, cha, dì, con đã làm ra một chuyện sai lầm, hiện tại. . . . . ."
Những lời này khiến Diệp Thiên Tuyết kinh ngạc.
Một lát sau, rốt cuộc Diệp Thiên Tuyết cũng biết chuyện gì đã xảy ra.
Liễu Đan Văn chết rồi, Liễu Phỉ Phỉ lại mất tích lần nữa.
Diệp Thiên Tuyết mở to mắt: "Không thể nào. Ở trong tù, làm sao có thể mất tích. Còn Liễu Đan Văn. . . . . ."
Diệp Hâm Thành gật đầu: "Mặc dù rất khó tin nhưng thật sự đã xảy ra."
Phó Đại Thành lười biếng ngáp một cái: "Đây là chuyện của nhà họ Diệp các người, có quan hệ gì với tôi đâu."
Phó Hoài Minh cúi đầu: "Thật xin lỗi, cha, chuyện Liễu Phỉ Phỉ vượt ngục, là cấp dưới của cha làm."
Phó Đại Thành đột nhiên trợn to mắt: "Con nói cái gì?" Bà Phó và em trai của Phó Hoài Minh đều kinh ngạc nhìn qua bên này. Sắc mặt của Phó Hoài Minh vô cùng khó coi, bộc lộ ý hối hận cực kỳ rõ ràng: "Chuyện này ngày sau con lại giải thích với cha, bây giờ việc quan trọng trước mắt là bắt được Liễu Phỉ Phỉ."
Phó Đại Thành híp híp mắt: "Liễu Phỉ Phỉ có quan hệ gì với tôi, coi như cô ta trốn ra được là do người họ Phó làm, tôi ném hai người đó ra ngoài là được."
Diệp Thiên Tuyết ở bên cạnh nhìn một màn này, trong lòng chợt có một phỏng đoán, sắc mặt hơi biến đổi: "Không, có lẽ. . .