Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.
quay đầu đi, kinh ngạc nhìn đến ngẩn người, thật lâu mới hoàn hồn, che mặt: "Mẹ, sao tự nhiên lại đánh con? Mẹ tại sao lại đánh con? !"
Liễu Đan Văn bình tĩnh trả lời: "Dựa vào tôi là mẹ cô."
Nước mắt của Liễu Phỉ Phỉ tuôn rơi, đầm đìa ra ngoài.
Diệp Thiên Tuyết không biết Liễu Đan Văn và Phỉ Phỉ nói cái gì, nhưng ngày thứ hai, từ Ngụy Vũ cô biết, Liễu Phỉ Phỉ trước mặt mọi người xin lỗi Liên Trân Trân, nói sự việc kia căn bản là chỉ là hiểu lầm.
"Sau lại cô ta lôi kéo Liên Trân Trân không biết nói cái gì, Liên Trân Trân hình như đối với cô ta có chút kiêng kỵ, an phận rất nhiều." Ngụy Vũ cảm thấy hoang mang, "Cậu nói bọn họ rốt cuộc nói cái gì?"
"Tớ làm sao biết." Diệp Thiên Tuyết Tâm không tập trung trả lời, " Cậu quản các cô ấy nói làm gì, dù sao họ cũng trở mặt. Coi như hiện tại nữa hòa giải, hai người cũng bị dội tiếng xấu, không đứng lên rồi."
Ngụy Vũ vừa nghĩ đến cũng có chút hả hê cười: "Tiểu Tuyết à cậu là không có thấy mặt thối của Liễu Phỉ Phỉ , vặn vẹo đến tớ còn không nhận ra."
Diệp Thiên Tuyết nói qua đôi câu, lại hỏi Ngụy Vũ chuyện buôn bán của hai người như thế nào. Ngụy Vũ lập tức mặt mày hớn hở nói, cuối cùng than vãn: "Người ta lại dám ghét bỏ tớ vì tớ mập! Thật là tức chết."
Diệp Thiên Tuyết bật cười: "Tiểu Mập cậu quả thật có hơi mập mà. Có muốn giảm cân không, tớ tin tưởng cậu giảm cân khẳng định rất đẹp trai"
Ngụy Vũ đang nói chợt dừng lại một chút, sau lại nhỏ giọng nói: "Tiểu Tuyết cậu cảm thấy tớ giảm cân sẽ thay đổi, đẹp trai hơn sao?"
"Dĩ nhiên." Diệp Thiên Tuyết trả lời chắc như đinh đóng cột, cô đã nhín thấy dáng vẻ sau khi giảm cân của Ngụy Vũ, vẻ đẹp kiêu hùng * khiến mọi cô gái đều phải quỳ gối dưới chân anh. Vì lẽ đó, cô có chút chột dạ.
*Nguyên bản là (玉树临风的样子: dịch nghĩa hán việt là “Ngọc thụ lâm phong”, nghĩa là "cây ngọc đón gió". Người con trai có nét kiêu hùng, người con gái có nét kiêu sa được ví như cây ngọc, đứng trước gió mạnh mà không hể bị đổ, lại càng đẹp hơn nữa.)
Ngụy Vũ ở đầu bên kia điện thoại im lặng một hồi, cuối cùng cắn răng nói: "Được, Tiểu Tuyết, tớ sẽ giảm cân."
Sau này Liên Trân Trân và Phỉ Phỉ cũng không tiếp tục nhắc tới chuyện này, chuyện từ từ lắng xuống . Đến thời gian thi cuối kỳ, cũng không có người nói đến chuyện này.
Đến kì thì Diệp Thiên Tuyết trở lại trường học, nhìn sân trường hơi xa lạ lại quen thuộc, trong khoảng thời gian ngắn có chút sững sờ.
Ngụy Vũ nhìn có vẻ gầy đi, Ngụy Vũ và Vương Kỳ Ngọc cùng nhau đi tới, Ngụy Vũ làm trò chọc phá tay làm động tác hết sức kinh cẩn nghênh tiếp, nói: "Hoan nghênh nữ hoàng hồi cung."
Diệp Thiên Tuyết liếc anh một cái, quay qua kéo tay Vương Kỳ Ngọc, cười nói với Ngụy Vũ: "Ừ, tiểu ngụy tử không tệ, thưởng."
Sau đó, gõ đầu Ngụy Vũ một cái, cùng Vương Kỳ Ngọc cười tránh đi.
Bị bỏ rơi tại chỗ Ngụy Vũ kêu ai ai đuổi theo.
Trở lại chỗ ngồi của mình chỗ, nghiêng ra phía sau cảm thấy có chút vắng vẻ, Diệp Thiên Tuyết không khỏi nhớ tới ra Hoàng Tú Tú, có chút buồn bã than một tiếng. Vương Kỳ Ngọc tới vỗ vai của cô: "Nghỉ đông và nghỉ hè tụi mình có thể đi thăm nhau mà."
Diệp Thiên Tuyết nheo mắt cười.
Đợi đến lúc phát đề thi , Diệp Thiên Tuyết nhìn lướt qua, trong lòng đột nhiên thấy bình tĩnh.
Mấy ngày nay bị Phó Hoài Minh trấn áp giải đề, hôm nay thấy những đề thi này cũng không còn cảm giác khó hiểu nữa. Rất nhiều đề mục thậm chí quét mắt một vòng là có thể chọn lựa đáp án .
Giờ khắc này, tâm tình của cô vô cùng vui sướng.
Hai ngày thi cuối cùng đã kết thúc, Ngụy Vũ, Vương Kỳ Ngọc và Diệp Thiên Tuyết ba người chuẩn bị đi ăn mừng một trận. Đi tới cổng trường, đột nhiên có người chắn trước mặt bọn họ.
"Tiểu Tuyết, đã lâu không gặp." giọng của Tăng Hàm có chút khàn khàn, ánh mắt nhìn Diệp Thiên Tuyết phức tạp khó phân biệt.
Diệp Thiên Tuyết đối với anh ta lễ phép cười, nói: "Đã lâu không gặp, có chuyện gì không?"
Khóe môi Tăng Hàm hơi cong, lại không thể tỏ ra tười cười: "Không có việc gì, chỉ là lâu không có gặp em, tới đây chào hỏi thôi."
Ngụy Vũ cùng Vương Kỳ Ngọc ở bên cạnh nhìn, cảm thấy không nhịn được.
Vì vậy Ngụy Vũ không chút khách khí cắt đứt lời nói của Tăng Hàm: "Nếu là ôn chuyện cũ, cậu tìm ra thời gian. Hôm nay chúng ta còn có việc."
Tăng Hàm gật đầu một cái, nhường đường cho bọn họ: "Ngày mai anh tới nhà tìm em." Nói xong, không đợi trả lời xoay người rời đi.
Ngụy Vũ nhìn chằm chằm bóng lưng của anh ta, hết sức không vui: "Người nào, tự nói tự trả lời bản lĩnh đúng là cao thủ. Người nào đồng ý gặp anh ta chứ."
Vương Kỳ Ngọc cười: "Vậy thì xông tới nói với anh ta, đừng tại sau lưng nói." Ngụy Vũ sắc mặt cứng đờ, cười ha ha gãi đầu.
Từ phía trước một giọng nói khác vàng lên cười: "Lâu như vậy không thấy, có lẽ sở trường của em chính là thoát hiểm nhỉ." Triệu Lẫm vừa cười, vừa đi đi về phía Diệp Thiên Tuyết ngoắc tay: "Có mấy ngày không gặp, không tồi?"
Mấy ngày nay anh ta vẫn kiên nhẫn theo Diệp Thiên Tuyết, cách mấy ngày lại quấy rầy Diệp Thiên Tuyết tới bây giờ, Diệp Thiên Tuyết cũng đã thói