Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341992
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.
quen sự xuất hiện của anh ta. Nghe được anh hỏi, cô không khỏi cười khổ: "Không tồi. Làm sao anh ở chỗ này?"
Ở bên cạnh Ngụy Vũ nói thầm, bị Triệu Lẫn nhìn lướt qua, bất đắc dĩ không nói nữa.
"Nghĩ hôm nay em khẳng định đã thi xong, tới đón em đi chơi. Các bạn cũng cùng đi?" ý Triệu Lẫm nói Vương Kỳ Ngọc cùng Ngụy Vũ, "Tôi lái xe tới đây."
Ngụy Vũ mở to mắt: "Anh có bằng lái xe?"
Triệu Lẫm rất bình thản: "Hôm nay tôi đủ mười tám tuổi."
"Sinh nhật vui vẻ." Diệp Thiên Tuyết chợt tỉnh ngộ, "Không chuẩn bị quà, ngại quá."
"Không sao." Triệu Lẫm trả lời, "Anh không có nói cho em biết sinh nhật của anh, em không phải cũng là chuyện bình thường."
Vương Kỳ Ngọc ở bên cạnh nhìn có chút thích thú, lúc này cũng lớn nói chúc sinh nhật vui vẻ. Ngược lại tâm trạng của Ngụy Vũ bình tĩnh hơn, nói chức sinh nhật.
Triệu Lẫm một lần nữa nói muốn mời bọn họ, ba người cũng không có nói thêm gì nữa, lên xe của anh ta.
Tuy nói là hôm nay mới có bằng lái, nhưng rất rõ ràng không phải lần đầu tiên Triệu Lẫm lái xe. Kỹ thuật lái xe của anh ta rất vững vàng.
Ngụy Vũ hâm mộ chảy nước miếng: "Cái xe này, giá phải trên một trăm vạn. Người nhà anh làm sao lại đồng ý cho kẻ mới học như anh lái xe."
Triệu Lẫm hơi cười không nói lời nào. Vương Kỳ Ngọc lại cảm thấy Ngụy Vũ quá ồn ào, ánh mắt như đao sắc nhìn qua, Ngụy Vũ lập tức im lặng.
Lúc bốn người đến nơi, mới vừa ngồi xuống, đồ cũng đã mang ra đầy đủ. Lúc này , ai cũng biết Triệu Lẫm đã sớm chuẩn bị tốt rồi.
Tám con mắt nhìn sang, thế nhưng anh ta chỉ cười: "Anh nói rồi, anh có chuẩn bị một chút."
Vừa dứt lời, một giọng nói vô cũng rõ ràng phát ra: "Không được, đứa bé này không thể giữ lại."
Khuôn mặt tươi cười của Diệp Thiên Tuyết nhất thời trầm xuống.
Ngụy Vũ cùng Vương Kỳ Ngọc nghe không quen lắm, nhưng Diệp Thiên Tuyết lại cực kỳ quen thuộc. Giọng nói vừa truyền tới, rõ ràng là của Liễu Đan Văn.
Cô nhìn Triệu Lẫm, người này đối với hơi cười lại nâng chén rượi, nói: "Nghe rõ ràng sao? Anh cố ý bố trí thời gian như thế này."
Diệp Thiên Tuyết tập trung trấn tĩnh lại tâm trạng đang cuồn cuộn như nước của mình, hỏi : "Tại sao?"
"Không có việc gì, nói tự nhiên đi, bên kia không nghe được." Nhìn dáng vẻ thở mạnh cũng không dám của Ngụy Vũ cùng Vương Kỳ Ngọc, Triệu Lẫm nói, sau đó quay đầu nhìn Diệp Thiên Tuyết: " Không phải vì cô ta mà em phiền muộn sao ? Chứng cớ này, vậy là đủ rồi?"
Diệp Thiên Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu: "Không đủ."
"Hả?" Triệu Lẫm lộ ra vẻ kinh ngạc , "Không phải là muốn ba em bỏ cô ta sao. làm sao mà không đủ."
Dĩ nhiên là không đủ, Diệp Thiên Tuyết nghĩ ở trong lòng, cứ như vậy đơn giản rời đi, vậy cái chết của mẹ sẽ như thế nào.
Nhưng cô không có nói ra, chỉ là hướng đôi mắt ác thiện rõ ràng nhìn Triệu Lẫm.
Triệu Lẫm không khỏi có chút chột dạ, quay đầu đi. Một lát sau, anh ta mới nghiêng đầu sang chỗ khác, nghiêm túc nhìn Diệp Thiên Tuyết: "Em rốt cuộc muốn làm cái gì?"
Đồng thời Ngụy Vũ cùng Vương Kỳ Ngọc cũng nhìn lại, bọn họ đối với việc này cũng hiểu rất rõ.
Diệp Thiên Tuyết cúi đầu, trầm mặc, chỉ lát sau ngẩng đầu lên, nụ cười châm biến: " Bọn họ đã làm những gì, em muốn cho bọn họ hưởng thụ như vậy."
Tất cả mọi người sửng sốt. Triệu Lẫm nhìn vẻ mặt, nụ cười của cô nhu thế này, trong lòng càng cảm thấy nhói đau.
Tiếng nói ở phòng bên cạnh vẫn không ngừng truyền tới.
Liễu Đan Văn không biết mình bị nghe lén, lớn tiếng nói với người đàn ông đối diện, đứa bé này không thể giữ lại, nếu như bị phát hiện thì sao. Giọng nói của người đàn ông rất thấp, nghe thấy anh ta một mực khuyên Liễu Đan văn, cô giữ lại đứa bé này.
"Anh chẳng qua là muốn đến lúc đó mượn đứa bé này kiếm một khoản tiền mà thôi." Giọng nói của Liễu Đan văn chợt bén nhọn, "Anh có nghĩ tới lập trường của tôi không. Nếu như chuyện này bị phát hiện, nhiều năm chịu uất ức như vậy lại không nhận được gì!"
"Cũng do bản thân cô!" Người đàn ông bỗng lớn tiếng, giọng điệu rất phẫn nộ.
Diệp Thiên Tuyết nghe giọng nói này, trong lòng hơi hồi hộp.
Bốn người ngồi ở trong phòng, nghe âm thanh bên cạnh dần dần lắng xuống, cuối cùng không biết hai người thương lượng điều gì, tính tiền rời đi. Bốn người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, Triệu Lẫm vỗ vỗ tay: "Ăn đi, đồ ăn nguội rồi."
Diệp Thiên Tuyết Tâm không có tâm trạng, chợt buông đũa xuống: "Thật xin lỗi, Triệu Lẫm. Sinh nhật của anh mà vì chuyện của em làm mọi người không vui."
"Tiểu Tuyết, cậu nói bừa gì. Nếu không phải anh ta an bài ở đây, đâu có xảy ra chuyện như vậy." Ngụy Vũ bất mãn nói, nhân tiện trợn mắt hung hăng nhìn Triệu Lẫm một cái: "Tôi biết ngay anh không để yên mà."
Triệu Lẫm cười khổ rồi lại thở dài, sau đó đứng lên: "Thôi, anh cũng vậy ăn không vô nữa. Chúng ta qua nơi khác thôi."
Nói xong, không đợi trả lời, anh liền gọi nhân viên phục vụ, chuẩn bị tính tiền.
Vương Kỳ Ngọc lại ngồi bất động, chậm rãi nói: "Thật là lãng phí, Tiểu Tuyết, chúng ta đem đồ gói về vậy."
Diệp