Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341852
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.
ế này?"
Diệp Thiên Tuyết mệt mỏi đưa tay gạt tay anh ta đang đặt ở trên vai mình, nói: "Có liên quan gì tới anh, buông tay."
Triệu Lẫm khẽ cúi đầu, nhìn vào trong ánh mắt của cô: "Người đàn ông kia, có cái gì không đúng sao?"
Diệp Thiên Tuyết quay đầu đi, không nói lời nào.
"Quả nhiên là như vậy. Người đàn ông kia là người em quen? Là người em quen? Hắn ta và Liễu Đan văn ở chung một chỗ, nên em cảm thấy không thể nào tiếp nhận được?" Triệu Lẫm từng câu một hỏi tới, Diệp Thiên Tuyết chỉ cảm thấy trong lòng khó chịu từng điểm từng điểm bị xé ra, đột nhiên liền bùng nổ: "cho dù là gì, cũng không quan hệ gì tới anh. Anh là gì, tại sao để ý tới những chuyện này. Anh cho rằng Anh là cảnh sát Thái Bình Dương sao, quản rộng thật!"
Thấy bộ dáng này của cô, Triệu Lẫm ngược lại mỉm cười.
Nụ cười này không giống với nụ cười ngày thường cái kiểu lễ phép, thân thiết, cười dịu dàng, ngược lại mang thêm mấy phần tà khí, giống nhau nhìn thấy nụ cười của anh ta đêm ấy, sau khi trù tính chuyện của Liễu Phỉ Phỉ.
"Bởi vì tôi sẵn lòng." Anh ta nắm lấy bả vai của Diệp Thiên Tuyết bả vai, nói từng chữ, trán chạm vào trán của cô: "Cũng chỉ là chuyện phụ nữ, đứng ra giải quyết không phải là việc rất đơn giản ư, cần gì lộ ra vẻ mặt này , làm cho người khác nhìn cũng thấy khó chịu."
Hơi lui về phía sau một chút, anh ta đưa tay nâng cằm của Diệp Thiên Tuyết, để cho cô ngẩng đầu nhìn về phía mình: "Đừng ngẩn người ra nữa, loại người như vậy căn bản không đáng giá khiến em khổ sở."
Tâm trạng Diệp Thiên Tuyết hết sức bực bội, nghiêm mặt muốn thoát khỏi tay của Triệu Lẫm: "Anh thì biết cái gì? Anh căn bản cái gì cũng không biết, ở đây nói những thứ này có ích lợi gì. . . . . ."
Nước mắt của cô lại lập tức rơi xuống.
Ngay sau đó, cô rơi vào trong lồng ngực, một cái ôm thật chặt, Triệu Lẫm nói với cô: "Tốt rồi, đừng khóc, anh sẽ khó chịu ." Triệu Lẫm ghé vào lỗ tai của cô nhỏ giọng nói: "Mặc kệ người đàn ông kia cùng Liễu Đan Văn có quan hệ như thế nào, nếu như anh ta đã phản bội kỳ vọng của em, như vậy thì không cần vì anh ta mà buồn lòng. Trong lòng em, chỉ cần anh đối tốt với em là được, những người khác, cũng không cần thiết."
Diệp Thiên Tuyết hiểu hai người như thế này là quá mức thân mật, nhưng vào lúc này, cô đột nhiên cũng không muốn kháng cự một cái ôm ấm áp như vậy.
Tựa vào ngực Triệu Lẫm, nước mắt của cô yên lặng chảy xuống làm ướt vạt áo của anh.
"Đừng khóc." Giọng nói của Triệu Lẫm trở nên cực kỳ dịu dàng, vẫn như cũ ôm cô thật chặt.
Khóc một hồi lâu, cũng dần dần lấy lại tinh thần Diệp Thiên Tuyết cảm thấy hơi lúng túng.
Mình không phải là cô thiếu nữ mười sáu tuổi nữa, hôm nay để một thiếu niên mười tám tuổi an ủu, thật là mất thể diện.
Cô từ trong ngực của Triệu Lẫm ngẩng đầu lên, lau đi nước mắt: "Cám ơn anh. Vừa rồi ngại quá."
"Không cần cám ơn, " Triệu Lẫm nói, "Đối với anh, em vĩnh viễn không cần phải nói cám ơn. Bởi vì, " anh ta vừa nói vừa lộ ra một khuôn mặt tươi cười nhưng rất tà khí , "Đồ của mình đâu cần thu giá cao."
Liền cúi đầu, một nụ hôn rơi xuống.
Khi mới bắt đầu, nụ hôn chỉ là nhẹ nhàng thử dò xét. Hơi thở mang mùi thơm cỏ xanh của Triệu Lẫm, khiến Diệp Thiên Tuyết có chút thất thần.
Trong cái thành phố này, nơi nào mang mùi thơm của cỏ xanh, đều là mùi nước hoa mà thôi.
Thấy cô không có phản đối, Triệu Lẫm liền bắt để nụ hôn tiến sâu hơn, đầu lưỡi ở trên đôi môi của cô lướt qua lặp đi lặp lại, muốn cạy ra môi của cô. Nhưng mà, đôi môi của Diệp Thiên Tuyết cùng như trong lòng của cô cùng một tâm trạng, không có một chút rung động.
"Tiểu Tuyết! Con ở đây làm gì!" Giọng nói ở bên cạnh quát lên, có mười phần tức giận. Sau đó, một đôi tay vươn ra, đem hai người tách ra.
Triệu Lẫm khàn một tiếng, cắn đầu lưỡi của mình, nhưng Diệp Thiên Tuyết mặt không thay đổi hơi cong môi chút, lướt mắt nhìn anh ta lại, nhìn về phía người vừa tới: "Ba"
Diệp Thiên Tuyết đột nhiên không nhịn được, buột miệng nói ra: " Nều như vậy tại sao ba mặc kệ không trông nom Liễu Phỉ Phỉ? nó và Tăng Hàm cũng bị người ta bắt được tại chỗ, ba tại sao không đi nói nó?"
Chỉ lát sau, đối mặt với vẻ mặt cực kỳ khó coi của Diệp Hâm Thành, Diệp ThiênTuyết nặng nề thở dài, nói xin lỗi: "Xin lỗi ba, tâm trạng con không tốt lắm. Hôm nay trong lúc làm bài thi làm sai mấy phần, cho nên. . . . . ."
Giải thích của cô khiến sắc mặt Diệp Hâm Thành hơi dễ nhìn một chút, nhìn lên nhìn xuống đánh giá cô vài lần, cuối cùng thở dài một tiếng, vỗ vỗ bả vai của cô: "Thôi, con đi nghỉ ngơi đi."
Diệp Thiên tuyết đứng ở đầu cầu thang, đưa mắt nhìn Diệp Hâm Thành xoay người, phát hiện thân hình của ông đã không còn mạnh mẽ kiên cường như ngày thường .
Đáy lòng của cô có một chút sảng khoái.
Nhìn xem, đây chính hậu quả của ông năm đó lưu lại một con gái riêng. Cô nghĩ như vậy , xoay người lên lầu, vào trong phòng đem thả mình ngã ngay trên giường.
Hôm nay, nghe được chuyện đó đối với cô mà nói là một cái tát thẳn