XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342008

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2008 lượt.

hư vậy, hiện tại con không muốn chịu uất ức như thế nữa! Con chính là không muốn mặc những quần áo này, mỗi một đồ dùng ở đây đều nhắc nhở, dáng vẻ năm đó con bị người đánh, cầm tảng đá đuổi theo mình!"
Cô dùng toàn lực đẩy tay, hướng về phía Liễu Đan Văn rống to lên, "Mẹ cảm thấy đó là bảo bối, đó là chuyện của mẹ! Đối với con mà nói đó chính là đồ bỏ đi, đồ bỏ đi!"
Nói xong, cô ở trước mặt mình Liễu Đan Văn, đẩy cửa xông ra cửa.
Liễu Đan Văn bị cô đẩy cho lảo đảo, đứng không vững ngã trên mặt đất, đau lòng nhìn theo bóng dáng Liễu Phỉ Phỉ chạy ra ngoài, muốn đứng lên đuổi theo.
Chỉ là cô vừa mới đứng lên, đi chưa được hai bước, lòng bàn chân chợt trợt đi, nặng nề lại té lần nữa.
Thì ra là, vừa rồi lúc Liễu Phỉ Phỉ tức giận sơ ý làm đổ ly nước, trên mặt đất đều là nước đọng. Liễu Đan Văn đi không cẩn thận đạp lên, lập tức bị trượt ngã.
Cô theo bản năng bưng kín bụng của mình.
Diệp Thiên Tuyết cùng Ngụy Vũ, Vương Kỳ Ngọc đang ăn mừng thành tích của mình thì nhận được điện thoại của Diệp Hâm Thành: "Dì Liễu bị sảy thai, bây giờ đang ở bệnh viện. Hôm nay ba không về nhà."
Diệp Thiên Tuyết nhíu mày, trong lòng sung sướng, âm thanh lại có một chút lo lắng cùng ân cần: "Làm sao sẽ. . . . . . Không phải đã qua giai đoạn ba tháng đầu nguy hiểm sao? Đã xảy ra chuyện gì?"
Diệp Hâm Thành trả lời không rõ ràng, nhanh chóng cúp điện thoại.
Để điện thoại di động vào trong túi xách, Diệp Thiên Tuyết thấy Ngụy Vũ cùng Vương Kỳ Ngọc đang tò mò nhìn mình chằm chằm, mỉm cười hỏi: "Thế nào, có chuyện gì muốn hỏi tớ?"
"Tình nhân của ba cậu xảy thai?" Vương Kỳ Ngọc hỏi, "Là tự cô ta làm sao, hay là xảy ra ngoài ý muốn à?"
"Tớ không biết." Diệp Thiên Tuyết trả lời, "Chỉ là, mặc kệ là loại nguyên nhân nào, tớ đều thấy vui. Ai biết đứa bé kia. . . . . . Hừ." cô cười lạnh một tiếng.
Mấy ngày nay Ngụy Vũ lại gầy đi một chút, đã có thể nhìn rõ gương mặt có chút góc cạnh rồi. Nghe Diệp Thiên Tuyết nói như vậy, anh dè dặt mà cười cười một tiếng: "Tiểu Tuyết, chuyện cũng không thể nói như vậy. Hiện tại không có, đứa bé là của ai liền không nói được rồi, ngược lại không bằng đến lúc có chứng cớ trong tay, lúc đó chuyện được làm rõ ràng rồi."
Diệp Thiên Tuyết lắc đầu: "Tớ tình nguyện không muốn thấy đứa bé. Nếu thật sự sinh ra rồi, tương lai hai người trở mặt, chịu khổ chỉ là đứa bé kia."
Vương Kỳ Ngọc nhíu mày: "Cậu khi nào thì lo lắng cho đứa bé như vậy?"
Diệp Thiên Tuyết trầm mặc chốc lát, mỉm cười: "Lúc này tớ đồng ý. Tiểu Mập, việc buôn bán của chúng ta đã khai trương được chưa?"
Ngụy Vũ lập tức mặt mày hớn hở đứng lên.






Lúc Tần Phượng Miên gọi điện thoại tới, Diệp Thiên Tuyết còn đang mơ màng ngủ, theo bản năng với tay lấy điện thoại, giọng nói có phần khàn khàn trả lời điện thoại “Alo”
Ở bên kia điện thoại, Tần Phượng Miên khẽ cười, nói: “Đại tiểu thư, đồ cô cần đã có rồi”
Diệp Thiên Tuyết lập tức tỉnh táo: “Làm sao có thể…… Cô mới đên bên ông ta không bao lâu, sao ông ta có thể………….”
Tần Phượng Miên vô cùng đắc ý cười to lên: “Đại tiểu thư, cô coi thường tôi quá rồi, nếu như không phải cô nói không để cho tôi làm quá lên, tôi đã sớm dùng thủ đoạn đoạt vật về tay lâu rồi”
Diệp Thiên Tuyết không có tâm tư nghe cô ta nói, muốn tới lầy đồ, nói muốn đợi trời sáng liền tới lấy đồ.
Chẳng được bao lâu, Diệp Thiên Tuyết liền gõ cửa đi vào, thuận tay đóng cửa lại, nhìn nụ cười của cô, Liễu Đan Văn cảm thấy không thoải mái.
“Chào con, Tiểu Tuyết”
Diệp Thiên Tuyết gật đầu chào lại, hỏi Liễu Đan Văn: “Sức khỏe dì như thế nào? Con tới thăm dì một chút. Liễu Phỉ Phỉ đâu, nó không ở bên cạnh dì sao?”
Liễu Đan Văn cảm thấy, Diệp Thiên Tuyết hỏi một chuỗi câu hỏi như vậy, dường như ẩn giấu cái gì đó, khiến cô ta cảm thấy cực kỳ không thoải mái. Vì vậy, trên mặt cũng không giữa được vẻ tươi cười, nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ: “Ừ, tốt hơn nhiều, mấy ngày nữa là có thể xuống giường”. Đừng một chút, cô ta quay mặt lại , nhìn Diệp Thiên Tuyết nói: “Vẫn kịp tham dự hôn lễ, con không cần lo lắng đâu”
Diệp Thiên Tuyết gật đầu một cái có như không: “Con biết rồi, Con mới đầu còn lo lắng sức khỏe dì không tốt, do dự không biết có nên thông báo cho công ty Hôn Khánh hay không. Bây giờ nghe có thể kịp lễ cưới, thật sự là quá tốt.”
Cô ngồi xuống bên giường của Liễu Đan Văn, tự rót cho mình một ly trà nóng, nhìn ra bên phía cửa sổ: “Chỉ là, Phỉ Phỉ cũng là con giái của dì, vào lúc này sao lại không ở bên cạnh, quả thật có chút không ổn lắm”
Đối với việc cô nhắc tới Liễu Phỉ Phỉ, Liễu Đan Văn cảm thấy không kiên nhẫn, nhưng trên mặt lại lộ ra khuôn mặt tươi cười: “Phỉ Phỉ là đứa bé ngoan, là ta không đồng ý cho nó ở đây. Tiểu Tuyết kết quả cuộc thi của con như thế nào, thành tích năm nay của Phỉ Phỉ không tệ”
Diệp Thiên Tuyết làm biếng trả lởi khẽ đung đưa chân, đưa mắt nhìn: “không tệ, tiến bộ rất nhiều, sau nửa học kỳ, có lẽ sẽ tham gia thi tốt nghiệp trung học trước một năm”
“Con nói tham gia thi tốt