Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341856

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1856 lượt.

từ phòng hóa trang đi ra ngoài, nhìn đại sảnh đang rất là náo nhiệt, Liễu Phỉ Phỉ quay đầu tìm Tăng Hàm.
Sau sự kiện Liên Trân Trân lần trước, Liễu Phỉ Phỉ có cảm giác Tăng Hàm và mình dường như có cái gì ngăn cách, trước khi thân mật hai người cũng không tìm tời nhau. Coi như thỉnh thoảng cô và anh có lên giường, nhưng lại có chút yên tĩnh không nói được.
Loại cảm giác này không tốt chút nào, cô không muốn tiếp tục nữa.
Cho nên, cô cố gắng nghĩ cách bù đáp lại tình trạng bây giờ.
Tìm một vòng, khi Liễu Phỉ Phỉ tìm được Tăng Hàm, thấy anh ta đang đứng bên cạnh Liên Trân Trân, nhìn Liền Trân Trân với bộ mặt rất là tươi cười.
Liễu Phỉ Phỉ trong lòng không khỏi cảm thấy có chút đau xót, lúc Tăng Hàm và mình ở bên cạnh, cũng không có cảm giác cười sảng khoái và thoải mái như vậy.
Cô đi qua, gọi tên Tăng Hàm, anh mắt nhìn Liên Trân Trân nói: “Ồ, cậu cũng tới rồi, là bạn trai hay lại là anh trai đây?”
Nói xong, cô khoác tay Tăng Hàm.
Tăng Hàm không có từ chối, liền giúp Liên Trân Trân nói: “Anh trai thì như thế nào, Phỉ Phỉ em không cần đá khéo người khác như thế đâu” Liễu Phỉ Phỉ bị ấm ức, cắn môi.
Tăng Hàm cảm thấy thật là đau đầu, vôi vàng lôi kéo cô ta rời đi, Liền Trân Trân nhìn bóng lưng hai người rời đi, lộ ra vẻ mặt vô cùng nguy hiểm, nhìn xung quanh một chút, lại nhịn xuống.
Vương Kỳ Ngọc chứng kiến một màn như vậy, liền nói cho Diệp Thiên Tuyết, sau khi nghe bạn kể xong cô chỉ hơi cười: “Cảm giác bị chị em tốt cướp đi bạn trai, xem ra thật là không tốt chút nào.”
Vương Kỳ Ngọc kinh thường bĩu môi nói: “Nào có chị em tốt nào mà làm như vậy. Cậu cũng đừng có nói về sau cậu đối với tớ như vậy nha”
Diệp Thiên Tuyết bật cười: “Không biết, dĩ nhiên sẽ không, cậu xem, bạn trai tớ chọn là Tiểu Mập, lúc này tớ nói rõ tớ thích tuýp người như Tiểu Mập. Chẳng lẽ cậu thích kiểu bạn trai như vậy sao?”
Ở bên cạnh, Ngụy Vũ nhìn chằm chằn vào đôi môi đang nói của Diệp Thiên Tuyết, tai ửng đó, cũng may hai cô gái đang say sưa nói chuyện không phát hiện ra.
“Ơ tìm thấy em rồi” giọng nói của Triệu Lẫn từ xa kêu lên
Ba người xoay mặt nhìn sang, đã thấy anh ta đứng cách chỗ mình không xa, ăn mặc rất chỉnh chu, đưa ánh mắt quyến rũ nhìn về phía Diệp Thiên Tuyết






Mỗi lần thấy Triệu Lẫm, Diệp Thiên Tuyết đều cảm thấy, con người này có chút gì đó không thật. Hiện tại anh ta vừa mới xuất hiện, đứng ở bên cạnh cô, Vương Kỳ Ngọc liền cúi đầu nói nhỏ: “Hình người mà dạng chó, cái kiểu làm sao mà chán ghét thế nhỉ” Câu nói này kiến Diệp Thiên Tuyết không thể không cười.
Cũng có một chút vui khi nghe người khác nói vậy, ngay lập tức Ngụy Vũ cũng cười.
Triệu Lẫm không có nghe thấy những lời này, rất ngạc nhiên tại sao ba người bên này đang cười gì, tiến lên định đến ôn Diệp Thiên Tuyết một cái, kết quả bị Ngụy Vũ chắn lại: “Triệu Lẫm, có người nào vừa gặp liền táy máy tay chân như anh không?”
Triệu Lẫm làm vẻ đáng thương nhìn sang Diệp Thiên Tuyết, cô làm như không thấy xoay người nói với Ngụy Vũ: “Tiểu Mập, chúng ta qua bên kia đi, cũng sắp bắt đầu rồi”
Ngụy Vũ lập tức đi theo
Diệp Thiên Tuyết ngay cả ánh mắt cũng không thèm nhìn cô, chỉ cười tiến lên, khoác tay Diệp Hân Thành, cùng ông tiến lên lễ đài.
Liễu Phỉ Phỉ nhìn khoảng trống ở bên cạnh, quyết tâm chờ một lát nhất định phải cho Diệp Thiên Tuyết một trận xấu mặt.
Diệp Hân Thành kéo tay con gái mình, trong lòng xúc động thật lâu.
Ban đầu khi mình gặp Cố Trường Ninh, đối với cô không có toàn tâm toàn ý. Nhưng mà một điều ngoài ý muốn, có Liễu Phỉ Phỉ, hắn không thể không gánh vác trách nhiệm của một người cha.
Bây giờ Trường Ninh đã mất, để cho cuộc sống sau này của Diệp Thiên Tuyết, không vì mình cưới một ngưới khác có xuất thân cao quý về mà cô bị cưỡi đầu cưỡi cổ. Diệp Hân Thành mới quyết định cưới Liễu Đan văn
Dù sao thân phẩn của Liễu Đan Văn hơi kém một chút, vào nhà họ Diệp cũng không làm khó được Tiểu Tuyết.
Diệp Thiên Tuyết kéo cánh tay ông, trong lòng có rất nhiều suy nghĩ rối rắm.
Bây giờ Diệp Hân Thành chưa biết nội tình bên trong cái chết của mẹ, cũng không biết những toán tính của mẹ con Liễu Đan Văn. Nhưng mà, mình vẫn không thể tha thứ cho ông.
Trên mặt nàng là nụ cười, nhưng trong đáy mắt lại không kề có nụ cười như vậy, nhìn Diệp Hân Thành đứng bên cạnh, Diệp Thiên Tuyết cảm thấy, tim mình như đang muốn xé rách thành hai nửa.
Là con gái của Diệp Hân Thành, vào lúc này cô phải lên chúc phúc cho hai người, một lát sau Liễu Phỉ Phỉ cũng lên chúc phúc cho Liễu Đan Văn.
Giờ phút này Liễu Phỉ Phỉ chắc hẳn rất thích ý kiến này. Lúc Diệp Thiên Tuyết nhắm mắt lại rời mở ra, trong mắt là nụ cười, chỉ là mang theo một chút xíu lạnh lùng.
Cô đi lên sân khấu, Diệp Hân Thành đứng ở phía sau một chút.
Màn hình sau lưng trong nháy mắt biến thành nhưng tớ giấy hơi ố vàng ghép lại thành một bức hình.
“Con gái của ba” Diệp Thiên Tuyết cười tươi, bắt đầu chậm rãi nói ra lời chúc phúc của mình, “Con rất vui, hôm nay


Lamborghini Huracán LP 610-4 t