Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341898
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1898 lượt.
phí, anh ấy thậm chí đi làm thêm”
Người thẳng thắn, không kiêng kị cũng được coi là hiếm có rồi. Lại hợp với Tần Phượng Miên, quả nhiên là duyên số.
Chỉ là, trong lòng có chút khó chịu.
Trái với lương tâm nói chúc mừng Tần Phượng Miên, nhìn cô ấy hai má chợt ửng đỏ, Diệp Thiên Tuyết lấy đồ cô mang tới: “Được, đồ nhận rồi, tiền, hai ngày nữa liền tới tay”
“Không cần” Tần Phượng Miên trả lời, “Chỉ làm một nữa, thì cũng thu nửa tiền”
Hai bên tranh luận một phen, Diệp Thiên Tuyết nhận thua, đưa mắt nhìn Tần Phượng Miên đi khỏi, vẫn cảm thấy tin tức hôm nay nghe được vẫn không thể tin được.
Đối với Diệp Thiên Tuyết, Phó Hoài Minh chiếm một vị trí rất đặc biệt trong cuộc sống sau khi cô sống lại.
Cô thay đổi bản thân, khi bắt đầu có một giáo viên nghiêm khắc như Phó Hoài Minh, về sau biết anh là anh họ mình, anh cho cô biết nội tình trong cái chết của mẹ. Sự cảm kích trước đây giờ trở nên hết sức phức tạp
Tình cảm đó khó có thể biểu đạt, dù vậy cô vẫn đi gặp mặt Phó Hoài Minh.
Nơi gặp mặt là nhà của Phó Hoài Minh. Trong nhà không có ai, chỉ có một mình Phó Hoài Minh ở đây. Ba của Phó Hoài Minh là Phó Đại Thành, cùng em trai Giao Giao và mẹ kế Lâm Viện ba người một nhà cùng nhau đi du lịch.
Đối với việc như vậy, trong lòng Diệp Thiên Tuyết cảm thấy rất buồn: “Anh, tại sao anh không đi cùng?”
Nước mắt lập tức rơi xuống.
“anh, những thứ này, anh từ đâu mà có được” Cô nhắm mắt lại, song lại mở ra.
Phó Hoài Minh đem video dừng lại, lấy máy cd ra, sau đó mới nói: “anh đi bệnh viện tìm người, sau tìm được. May mà anh đi sớm, nêu không cũng chưa chắc biết” Anh ân cần nhìn Diệp Thiên Tuyết: “Nhưng thứ này ở chỗ anh cũng nhiều năm rồi, nhưng mà những thứ này không thể trực tiếp chứng minh cho điều gì, anh không thể đưa thủ đoạn của bọn họ ra ánh sáng được, cho nên….”
Anh buông tay cười khổ: “Anh cái gì cũng không làm được”
Diệp Thiên Tuyết chậm rãi lắc đầu: “Không dĩ nhiên là có thể” Khóe môi cô chợt hiện ra nụ cười kỳ dị: “Nếu pháp luật không có cách nào biểu dương chính nghĩa, vậy thì yên lặng để duy trì chính nghĩa, không cần làm phiền pháp luật”
Phó Hoài Minh hoảng sợ, kéo tay Diệp Thiên Tuyết: “Tiểu Tuyết, em chuẩn bị làm gì vậy? Em không thể làm chuyện điên rồ! thù có thể từ từ báo, đem người mình chuẩn bị đưa vào không hẳn là không cớ lợi”
Diệp Thiên Tuyết quay sang nhìn anh ta.
Cô cười, nhưng khóe mắt lại toát ra sự đau đớn sâu sắc: “Yên tâm đi anh, em sẽ không ngu như vậy. Coi như giết họ thì sao, họ chỉ biết số mình không tốt, vĩnh viên không sám hối. Em muốn cho họ hối hận vì những hành động họ làm”
Phó Hoài Minh nói không ra lời, chỉ có thể nghe cô nói tiếp: “nếu như không hối hận, vậy để cho họ nếm thử, hạt giống mình gieo xuống, sẽ mọc ra dạng trái cây gì”
Nghe lời nói này xong Phó Hoài Minh cực kỳ lo lắng, nhưng mà bây giờ Diệp Thiên Tuyết đảm bảo mình không có làm việc gì ngu ngốc, anh cũng hơi yên tâm. Theo thói quen lại nở nụ cười.
“A, đúng rồi, anh nghĩ có một số việc nên nói cho em biết” Nói đến đây, nụ cười của anh càng tỏa sang lấp lánh, khiến Diệp Thiên Tuyết rất là tò mò.
“Em còn nhớ, em muốn anh tìm cho cô em kế một gia sư không?”
Diệp Thiên Tuyết gật đầu một cái: “Tất nhiên là nhớ, cô ta không tìm tới em tham phiền, chắc hẳn có người rồi”
Phó Hoài Minh gật đầu, nụ cưới cực kỳ rực rỡ: “Đó là tất nhiên, hơn nữa, anh nghĩ, cô ta nhất định rất hài lòng”
Lát sau, Diệp Thiên Tuyết nhìn ánh mắt của anh, lặp lại một lần nữa: “Cực kỳ hài lòng”
Diệp Thiên Tuyết có chút không hiểu, khẽ nghiêng đầu, lộ rõ sự tò mò
Nhìn cô ngây thơ như vậy khiến Phó Hoài Mình thật mềm long, vươn tay sơ đầu cô một cái: “Có một số việc, bé con như em không cần hiểu”
Bất mãn hất tay anh ra, Diệp Thiên Tuyết nhìn chằm chằm.
Nói chuyện chỉ nói một nữa, thật là đáng ghét, nét mặt của cô rõ rang không có hài long. Phó Hoài Minh nhìn thấy như vậy cười haha, cho thấy tâm trạng cực kỳ vui vẻ: “chuyện nam nữ, em đừng hỏi nữa”
Khóe miệng Diệp Thiên Tuyết hơi co rút, tự hiểu được.
Chỉ là chuyện này, cô có chút tò mò: “Liễu Phỉ Phỉ không dễ dàng bị mê hoặc đâu, cô ta làm sao…….”
Phó Hoài Minh thấy cô hỏi, cũng không giấu, thản nhiên nói: “A, ai bảo anh trăn trở tìm được người bạn học kia, quần áo bảnh bảo, biết ăn nói,……công phu không tồi đâu” nhìn cô nháy mắt: “Anh ta lợi dụng khả năng thiên phú của mình kiếm người yêu, với những chuyện này anh ta lấy rất là vinh dự đấy”
Diệp Thiên Tuyết nghe vậy càng thêm co giật khóe miệng, thế nào mà hai ba ngày này hay gặp phải loại đàn ông lợi dụng vẻ đẹp toàn bản thâm mà kiếm tiền.
Chẳng qua là còn chưa có khép miệng lại, vẻ mặt của cô hoàn toàn cứng đơ
“Anh, sinh viên trường đại học A làm chuyện như vậy, lại là sinh viên sắp tốt nghiệp, anh biết, chỉ có một người như vậy thôi?”
Phó Hoài Minh nghe giọng của cô lúc to lúc nhỏ, có vẻ rất kinh ngạc: “Uh, anh biết người này chỉ có một, thực sự chỉ có một người thôi” anh ta nhìn Di