Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.

ên cạnh nhìn vẻ mặt vặn vẹo của Liễu Đan Văn, trong ánh mắt lóe lên vẻ đáng sợ
Diệp Thiên Tuyết đi ra ngoài, liền tới nhà Vương Kỳ Ngọc.
Ba Vương Kỳ Ngọc tuy đã lớn tuổi nhưng rất lạnh lẹ thấy Diệp Thiên Tuyết từ HongKong trở về, lại qua nhà mình ngày, cười haha vỗ vai Diệp Thiên Tuyết: “Tiểu Ngọc có bạn như vậy thật không tệ”
Vương Kỳ Ngọc vội vàng đem Diệp Thiên Tuyết bên cạnh ba mình kéo ra, thật nhanh chạy ra ngoài. Ba người gặp nhau, Ngụy Vũ lại hỏi chuyện hôm qua.
Diệp Thiên Tuyết thuận miệng giải thích, nói một chút: “Lúc đi HongKong, tớ nhìn thấy Tăng Hàm”
Vương Kỳ Ngọc lập tức tỏ vẻ kinh miệt: “Anh ta đi Hongkong làm gì?”
“Anh ấy muốn đi Mỹ, nửa năm sau đi học cũng không có tới trường’ Diệp Thiên Tuyết trả lời. Ngụy Vũ nháy mắt mấy cái: “Liễu Phỉ Phỉ và Liên Trân Trân không phải uổng tâm tư sao?’ Nói xong, anh đột nhiên chớp mắt: “lại nói hai người bọn họ đều từng ở trên giường của Tăng Hàm coi anh ta là con rể tương lai”
Diệp Thiên Tuyết kinh ngạc: “Liên Trân Trân, vậy……”
Vương Kỳ Ngọc gật đầu: “ Đêm tổ chức hôn lễ đó tớ thấy mà ” Nét mặt có chút lạnh: “Dầu gì trước kia cũng là bạn bè tốt, kết quả vì một người đàn ông mà trở mặt, cuối cùng người đàn ông kìa cũng đâu cần. Hai người bọn họ thật là làm mất hết mặt mũi của con gái”
Ngụy Vũ co đầu lại, không dám nói lời nào.
Tin tức này đối với Diệp Thiên Tuyết mà nói làm người ta giật mình, một hồi lâu cô mới lấy lại tinh thần.
“Không ngờ, thật sự là ngoài dự liệu” Nụ cười của cô hoàn toàn xuất phát từ nội tâm, làm Ngụy Vũ và Vương Kỳ Ngọc rất kinh ngạc.
“Quả nhiên, chị em tốt cái gì, đúng là nực cười” Nói xong câu này Diệp Thiên Tuyết đột nhiên nhớ lại kiếp trước, ánh mắt dần dần lạnh xuống.
Ba người đang trò chuyện, đột nhiên có người ngồi bên cạnh Diệp Thiên Tuyết: “Xin chào, đã lâu không gặp”
Tô Vũ ngồi đối diện cô cười: “Chức mừng năm mới”
“Chức mừng năm mới” Diệp Thiên Tuyết cũng rất vui vẻ hỏi, “Làm sao cậu ở chỗ này?”
Tô Vũ chỉ tay hướng bên kia: “Tôi đi cùng bạn, kết quả lại thấy ba người ở đây. Tôi nói, các người là trẻ sinh ba sao? Thế nào luôn một chỗ cùng nhau”
Vương Kỳ Ngọc liếc mắt xem thường: “Chúng tôi quan hệ tốt, cậu ghen tỵ à”
Tô Vũ cười: “Không ghen, chẳng qua thấy tổ hợp một nam hai nữ, nhìn có chút lạ”
Cảm nhận được ý trong lời nói của anh ta, Vương Kỳ Ngọc tức giận, lập tức đuổi anh đi, nhưng Tô Vũ nhanh chân trốn được.
“Có thời gian tới tìm tôi, tôi cá có tin tức cô muốn nghe” Tô Vũ hướng về phía Diệp Thiên Tuyết ngoắc tay, cười hihi thật nhanh rồi rời đi.
Vương Kỳ Ngọc tức giận ngồi xuống, đang muốn nói gì đó, thấy ánh mắt kỳ quái của Ngụy Vũ.’
“Thế nào, cậu cũng muốn nói”
Ngụy Vũ vội khoác tay, chần chờ chốc lát, lôi kéo Vương Kỳ Ngọc qua một bên, nói chuyện gì đó.
Diệp Thiên Tuyết ngồi bên này, đang cầm ly trà sữa nóng, ánh mắt bâng quơ quét qua, rơi vào một chỗ, chợt ngưng lại.






Chớp mắt nhìn xuống dưới lầu, mặc tiếng ôn ào bên trong phòng Diệp Thiên Tuyết gọi điện cho Trần Thiên.
“Tại sao lại đi cùng Liên Trân Trân?” Điện thoại vừa kết nối, cô không chút khách khí hỏi, “Đã quyết định, chờ đi lính rồi, tại sao lại muốn trở về đường cũ.”
Ở đầu bên kia điện thoại Trần Thiên hết sức trầm mặc, đứng yên tại chỗ bắt đầu nhìn xung quanh.
“Không cần tìm, tôi ở trong đó” Diệp Thiên Tuyết nói, “Nếu đã từ chồi, như vậy, về sau cũng không cần để ý tới nữa”
“Đừng” Trần Thiên la hoảng lên, “Chỉ là…..”
Phó Hoài Minh bình tĩnh nói: “Gặp được một người tự xưng đã từng là chồng của Liễu Đan Văn”
“A, cái này, biết à” Diệp Thiên Tuyết trả lời, “Cô ta đă từng ở chung với người khác mà”
Phó Hoài Minh khẽ cười: “Xem ra, có vẻ lại xen vào việc của người khác rồi”. Lát sau, Diệp Thiên Tuyết nhẹ nhàng hỏi: “Thầy giáo à, anh đúng là anh họ của em”
Đối với vấn này, hiển nhiên Phó Hoài Mình chưa có chuẩn bị, bị bất ngờ, một hồi lâu mới kinh ngạc hỏi: “Tại sao lại hỏi như thế”
“Bởi vì, sau ngày hôn lễ” Diệp Thiên Tuyết trả lời, “Ba nói, là ông nhìn thấy con trai của dì hai, Thiệp mời đều là em đưa ra ngoài, gặp ai em đều biết cả, so độ tuổi, thân phận, đoán được một chút”
Phó Hoài Minh mỉm cười: “Phải cảm thấy vinh dự vì được nghĩ đến đầu tiên rồi ”, sau lúc nói đùa, anh chợt nghiêm túc trả lời: “Uh, anh đúng là….”
Câu trả lời này khiến Diệp Thiên Tuyết trầm mặc hồi lâu, mãi cho đến khi ở bên kia Phó Hoài Minh lo lắng kêu tên của cô, cô mới lau đi nước mắt vì không kiềm chế được mà rơi xuống, giọng nghẹn ngào nói: “Tốt quá, thật là mừng”
Thấy cô như vậy khiến tâm trạng của Phó Hoài Mình không tự chủ được cũng trở nên nhu thuận: “Anh cũng rất vui có một cô em gái như em. Đừng buồn, có việc gì mình sẽ cùng nhau làm”
Ngừng một lát, anh nói tiếp: “Tỷ như. Cái chết của dì ba”
Cả người Diệp Thiên Tuyết căng cứng lên: “Anh biết cái gì rồi”
Phó Hoài Minh cười nhẹ: “Không cần phải đề phòng như vậy, anh không có ác ý” biết Diệp Thiên Tuyết cảm thấy không có thoải mái, Phó Hoài M