Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.
ểu Tuyết, số cậu rất may mắn đó, à nghe nói dì cố sinh rồi?” Diệp Thiên Tuyết lập tức cười tươi hơn, rất vui sướng, “Uh, dì tớ sinh đôi”
Ngụy Vũ còn chưa kịp nói, liền nghe cô tiếp tục nói: “Một trai một gái”
Ngụy Vũ chợt ho dữ dỗi.
“Này Tiểu Tuyết, không phải sinh một đôi toàn con gái à, sau này mua đồ cũng phải mua hai phần, nhưng thu lễ lại chỉ có một phần ”
Nghe anh nói vậy, Diệp Thiên Tuyết làm mặt giận liếc nhẹ anh một cái: “Tiểu Mập, có chị nào lại tính toán như vậy”
Hai người cười nói một hồi, rất nhanh đến nhà họ Diệp, Ngụy Vũ đưa Diệp Thiên Tuyết xuống xe, đứng ở trước cửa nói với cô: “Tớ không vào đâu, Tiểu Tuyết cậu về nghỉ sớm đi. Thời gian rảnh, chúng mình hẹn nhau đi uống café nhé”
Diệp Thiên Tuyết cười tươi, nhìn Ngụy Vũ đi về
Xoay người đi đến trước cửa ấn chuông, Diệp Thiên Tuyết hít sâu một cái, cảm thấy trong khoảnh khắc trên lưng đột nhiên đeo một ba lô áp lực rất lớn.
Vừa vào nhà, Diệp Thiên Tuyết liền bị bóng người ngồi ở ghế làm cho hoảng sợ, sau khi hồi hồn, mới phát hiện ra là Diệp Hân Thành ngồi đó, ông đang hút thuốc hình như đang suy nghĩ gì đó. “Làm sao không về cùng Tiểu Tống?” Diệp Hân Thành đột nhiên hỏi, trong tay đang kẹt điếu thuốc.
Diệp Thiên Tuyết kiềm chế tức giận trong lòng, chào ông sau đó đem quà mình mang từ Hongkong về đưa cho ông: “Bởi vì tài xế không có ở sân bay”
Diệp Hân Thành nhận lấy hộp quà trong tay Diệp Thiên Tuyết, nghe cô nói như vậy, có chút không vui, chân mày cau lại: “Tiểu Tống là tài xề lâu năm rồi, không lơ là nhiệm vụ như vậy, có phải con đi nhần cửa, nên không thấy xe’
Đối với vấn đề ông hỏi, Diệp Thiên Tuyết gật đầu vẻ sao cũng được: “Vậy ạ……, con cũng không rõ lắm, hình như Liễu Phỉ Phỉ còn chưa về nhà?” Diệp Hân Thành không biết cô hỏi vậy có ý gì, gật đầu..
“Phỉ Phỉ đi họp lớp, Tiểu Tuyết, con có thời gian cũng phải cùng bạn học gặp mặt nhiều hơn”
Diệp Thiên Tuyết bình tĩnh nói: “Chờ em nó về, ba biết sao con không ngồi xe nhà về. Còn nữa, ba, điện thoại của ba, thích hợp giao cho dì Liễu nghe sao? Nói không chừng, sẽ mất dữ liệu quan trọng trong điện thoại.”
Sau đó, cô lấy điện thoại mình đưa tới, cười nói: “ba nghe một chút trong đó ghi âm cái gì?” Nói xong không đợi Diệp Hân Thành trả lời, đưa điện thoại nhét vào trong tay ông, quay người đi lên lầu..
Diệp Hân Thành ngẩn người ra,trơ mắt nhìn cô đi lên lầu.
Tắm nước nóng xong, đem mình ngã xuống giường, sau khi thông báo với mấy người bạn mình đã về, Diệp Thiên Tuyết mời thay đồ đi ngủ.
Lúc nửa đêm, cô chợt tỉnh giấc, sau đó mới phát hiện tối hôm qua mình nằm đá hết chăm xuống dưới đất, khó trách lại bị lạnh đến đông cứng thành quả cầu.
Bò dậy nhặt chăn lên, lúc ngồi xuống dưới sàn nhà, cô có cảm giác hình như nghe được cái gì đó, im lặng lắng nghe, ở dưới lầu giống như có đang người cãi nhau.
Cô suy nghĩ một chút, không có đi xem, nhưng mà tâm trạng đột nhiên tốt hơn rất nhiều, lại nằm xuống lần nữa, lúc này ngủ rất ngon đến khi trời sáng.
Khi nắng sớm xuyên qua rèm cửa, Diệp Thiên Tuyết mới mở mắt, nằm trên giường một lúc mới tỉnh giấc.
Nhìn thời gian không còn sớm, cô vội vàng bò đậy, đi rửa mặt xuống phòng bếp ăn sáng.
Lúc xuống dưới lầu, đi ngang qua phòng khách cô ngạc nhiên khi thấy Diệp Hân Thành đang ngồi trong phòng khác đọc báo.
Nhìn thấy cô xuống, Diệp Hân Thành buông tạp chí xuống, vẫy tay với Diệp Thiên Tuyết: “Tiểu Tuyết, tối hôm qua là dì Liễu không đúng, ba đã nói với cô ấy rồi”
Nghe hắn nói như vậy, Diệp Thiên Tuyết nhíu mày: “Ba, con có thể biết, dì ấy nói như thế nào?”
Diệp Hân Thành nhìn cô, tự nhiên cảm thấy có chút chột dạ, quay mặt đi, cũng không nhìn thẳng vào cô: “Cho dù dì nói như thế nào, dì ấy làm sai, ba đã dạy dỗ rồi, con biết thế là được”
Diệp Thiên Tuyết chẳng nói đúng sai gật đầu: “Con hiểu, con đi ăn sáng đây”
Diệp Hân Thành cảm thấy tim như ngừng đập, đưa mắt nhìn cô đi vào trong bếp, cảm giác áy náy càng ngày càng lớn.
Ăn sáng xong, Diệp Thiên Tuyết thấy Liễu Phỉ Phỉ và Liễu Đan Văn vừa mời dậy, lúc này đang vây quanh Diệp Hân Thành nói gì đó.
Nhìn thấy cô, Liễu Phỉ Phỉ cười đi vào phòng bếp, cực kỳ khách khí nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, chị à, em không biết hôm qua chị về, lại muốn anh Tống đi với em”
Diệp Thiên Tuyết miễn cưỡng gật đầu với cô ta, nói với Diệp Hân Thành: “Ba, Con muốn đi ra ngoài, hôn nay tài xế không bận chứ ạ”
Diệp Hân Thành có chút bối rối, kêu tài xế tới.
Đợi cô rời đi, Liễu Phỉ Phỉ không vui làm nũng với Liễu Đan Văn: “Mẹ, người xem bộ dạng của chị ý kìa, nhìn cũng không thèm nhìn con”
Liễu Đan Văn cẩn thận xem sắc mặt của Diệp Hân Thành, mặt dịu dàng nói: “Tiểu Tuyết là chị, làm gì cũng nên nhường chị một chút, biết không?”
Diệp Hân Thành nghe được càng phiền não hơn, buông tờ báo trong tay, lạnh lùng nhìn qua Liễu Đan Văn, xoay người rời đi: “Tôi đi ra ngoài, em có việc thì tự mình lái xe đi”
Liễu Đan Văn trợn mắt há miệng nhìn ông không chút lưu tình rời đi, trong khoảng thời gian ngắn không nói lên lời.
Liễu Phỉ Phỉ ở b