Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1893 lượt.
o, đối với người xung quanh có ý kiến gì hay không……”
Vẻ mặt Triệu Lẫm dần dần nghiên túc lại.
“Nhưng mà, cũng bởi vì như vậy, tôi mới không dể cho anh quấy rầy cô ấy” vẻ mặt Ngụy Vũ nghiên túc: “Hiện tại Tiểu Tuyết cũng không trông mong vào những thức như chuyện tình yêu, nếu như anh thật lòng, muốn giúp cô ấy che gió che mưa, thì không sao. Nhưng mà anh chỉ muốn đi tìm kích thích, thì thôi đi”
Triệu Lẫm nhìn anh, đột nhiên cười lạnh: “Cậu là cái gì? Cậu dựa vào cái gì mà muốn trông nom tôi?”
Ngụy Vũ tuy rất khó chịu, nhưng vẫn tỏ ra hết sức bình tĩnh nói: “chẳng qua đừng ở phương diện là bạn bè. Anh và tôi, cô ấy đều coi là bạn bè, tôi không hy vọng đến lúc đó hai ta trở mặt thành thù”
“cậu khẳng định, tôi cùng cô ấy không đến được với nhau”
“Anh từ trước tới giờ đều không nghiên túc, sẽ chỉ làm Tiểu Tuyết bị tồn thương” Ngụy Vũ nói: “Tôi không biết tại sao với Tiểu Tuyết anh lại nổi lên hứng thú, nhưng mà anh làm tổn thương cô ấy. Tôi sẽ không bỏ qua cho anh”
Triệu Lẫm im lặng nghe anh nói xong, nhìn lướt qua bên kia Liên Trân Trân và Diệp Thiên Tuyết đang nói chuyện, bất giác nói một câu: “Thật ra thì, nói nhiều như vậy, quan trong nhất chỉ có một”
Anh ta cúi người phía trước, đưa ngón tay ngoắc Ngụy Vũ: “Cậu mới động lòng với cô ấy”
Vẻ mặt của Ngụy Vũ hơi cứng ngắc
Thời gian trôi qua thật dài, hai người cũng không có nói chuyện. chỉ đến khi Diệp Thiên Tuyết đứng bên cạnh họ; “Tiểu Mập, còn ngồi đó làm gì”
Ngụy Vũ hồi hồn, nhìn Diệp Thiên Tuyết hỏi: “Không có gì, không có gì. Cậu nói chuyện xong rồi hả, hai người nói chuyện gì vậy”
Diệp Thiên Tuyết lắc đầu: “Không có gì”
Triệu Lẫm lộ ra khuôn mặt tươi cười: “Tiểu Tuyết anh biết em không phải tới lớp. có hứng thú không cùng anh ra nước ngoài một chuyến?” vẻ mặt của anh ta rất chân thành tha thiết: “không cần lo lắng về việc học kèm” anh to nói thêm: “Anh cũng là học sinh đại học mà”
Diệp Thiên Tuyết lắc đầu, mỉm cười nói: “Không, cám ơn anh Triệu Lẫm. Chương trình học của em sắp xếp hết rồi, tùy tiện điều chỉnh không tốt, lại có ảnh hưởng rất lớn”
Triệu Lẫm có chút thất vọng: “Nhưng mà, anh muốn cùng em đi ra ngoài một chuyến” sau đó anh ta tiến lại nói nhỏ với cô: “cùng anh đi ra ngoài, chúng ta có thể hỏi anh, chị em họ em về truyện quá khứ”
Diệp Thiên Tuyết hơi ngạc nhiên, sau đó kiên quyết từ chối anh ta.
Ngụy Vũ ở một bên, sắc mặt thay đổi thất thường.
Hơi thất thần một chút, anh không nghe thấy lời nói cuối cùng của Triệu Lẫm, nhưng mà thấy Triệu Lẫm tiến tới, lúc Triệu Lẫm muốn hôn Diệp Thiên Tuyết, ánh mắt anh chợt đỏ lên.
Diệp Thiên Tuyết đột nhiên bị Triệu Lẫm kéo, dùng sức kéo cô tới bên cạnh, còn Diệp Thiên Tuyết bị bất ngờ, trong lòng có chút xem thường.
Nhưng kế tiếp, trong giây lát Ngụy Vũ chợt bộc phát, đem một quyền đấm trên mặt Triệu Lẫm, khiến anh ta ngã xuống đất, phải bỏ tay Diệp Thiên Tuyết ra.
Hai người lăn lộn trên mặt đất đánh nhau thu hút toàn bộ mọi người trong cửa hàng. Ngay cả Liên Trân Trân chuẩn bị đi ra ngoài cũng kinh ngạc nhìn sang. Nữ sinh tuổi còn nhỏ nhìn hai người đánh nhau lao đến gần bàn mình, hoảng hốt kêu lên: “Đừng đánh, đừng đánh”
Diệp Thiên Tuyết mím môi thật chặt, rất tức giận.
Cô không để ý hai người bên kia đang đánh nhau, đi về phía ông chủ nhà hàng, vô cũng lễ phép nói: “Tổn thất hôm nay, tôi sẽ bồi thường. Xin ông chủ trước hết mời khách hàng ra ngoài, nếu có ai bị thương sẽ không hay”
Hai mắt ngạc nhiên bất ngờ nhìn cô, sau khi biết mình hơi luống cuống ông chủ cũng nghe theo lời cô, mời khách hàng ra ngoài, còn tặng thêm bánh ngọt.
Đợi đến khi tất cả mọi người đã ra ngoài, trong cửa hàng cũng chỉ còn lại hai người đang hăng say đánh nhau, công thêm Diệp Thiên Tuyết đứng ở cửa, thêm người tò mò là Liên Trân Trân.
Cô đối với người không bao giờ tới lớp như Diệp Thiên Tuyết này không quan tâm. Lại bị Liễu Phỉ Phỉ kinh bỉ kho nói về Đại tiểu thư nhà họ Diệp, trong lòng cũng có một chút coi thường. Công thêm ấn tượng sẳn có, cô coi vị đại tiểu thư này rất dễ đối phó.
Chẳng qua chứng kiến sự kiện ngày hôm này, phải nhìn nhận lại vị đại tiểu thư này cũng không đơn giản.
Không có làm điều gì, nhưng chỉ cần nói hai câu, hai người đàn ông vì mình mà đánh nhau liền dừng tay.
Liên Trân Trân chợt cười lên, cô vô cùng vui mừng khi nhìn thấy dáng vẻ ngã nhào xuống dất của Liễu Phỉ Phỉ khi bị Diệp Thiên Tuyết tính kế. Diệp Thiên Tuyết trước đây còn có ý với Tăng Hàm….
Nghĩ tới Tăng Hàm, cô hơi nhíu mày, đi vào ngồi xuống bên cạnh Diệp Thiên Tuyết: “Hôm nay Tăng Hàm nói gì với cậu, không phải anh ấy chuẩn bị đi?”
Diệp Thiên Tuyết bị lời nói của Liên Trân Trân làm cho giật mình, quay về phía Liên Trân Trân: “cậu…..”
“Tôi cũng không phải người ngu ngốc” Liên Trân Trân cười nói, “Tôi lại không giống Liễu Phỉ Phỉ, chuyện gì cũng phải nhấn xuống đem ra trước mắt mọi người, đem mình ép vào đến không còn đường lui. Coi như tôi cùng Tăng Hàm như thế nào, có ai biết”