Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341890
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.
ào ghế, gương mặt trầm mặc, hơi quát lên: “Cái này không thể nào như thế được?”
Ông hạ thấp giọng nói với bên kia điện thoại: “Đan Văn cô ấy, anh hiểu rõ, cô ấy là người hiền đức, làm sao có thể làm ra chuyện đó…. Chuyện như vậy”
Ở đầu này điện thoại, Trương Cẩm Văn với vẻ mặt lanh như băng, Cô Trường Khanh nằm trong lòng anh ta cũng ngửa đầu nhìn anh cũng bằng ánh mắt lạnh lùng.
“Tại sao lại không thể?” Trương Cẩm Văn nói: “Anh rể, anh đừng quá tin người”
“Anh rể, anh cùng cô ta không liên lạc mấy năm, làm sao anh biết, trong mấy năm đó cô ta không ở cùng người đàn ông khác, không hề nghi ngờ đã lập gia đình?”
“Hơn nữa, em chỉ là tình cờ biết chuyện này, cho nên có lòng nói cho anh biết một tiếng thôi, ngược lại có vẻ như em đang giống người khích bác, ly gián hai vợ chồng anh. Nếu anh rể không muốn nghe, em sẽ nói bạn em không cần gửi hình, coi như chưa từng nhắc qua”
Trương Cẩm Văn cười, nụ cười tràn đầy ác ý, Cố Trường Khanh nhìn anh, giành tay ôm anh, nhìn anh nở nụ cười ấm áp, vẻ mặt của Trương Cẩm Văn cũng trở nên dịu dàng hơn một chút, trở tay ôm Cố Trường Khanh vào trong lòng.
Diệp Hân Thành trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng cũng trả lời: “Không, Cẩm Văn cậu cứ cho người gửi đồ cho anh xem” Giọng nói của ông đột nhiên mạnh mẽ lên: “Anh sẽ tự mình xem xét”
Trương Cẩm Văn dứt khoát trả lời: “Được, em sẽ cho người gửi qua cho anh”
Cúp điện thoại trước, anh có chút dụng ý nói với Diệp Hân Thành: “Anh rể, tuy nói chị Ba đã mất, bây giờ chúng ta ngay cả quan hệ đồng hào cũng không có. Nhưng mà, dầu gì cũng có quen biết thời gian dài như vậy, tình cảm anh em rất tốt. Em cũng không hy vọng anh bị đội mũ xanh mà không biết”
Nói xong, anh cúp điện thoại.
Cố Trường Khanh rúc vào trước ngực anh: “Em nhất định phải báo thù cho chị Ba”
Trương Cẩm Văn nhẹ nhàng đồng ý với cô: “Uh, nhất định phải báo thù”
Trương Cẩm Văn nói gì Diệp Thiên Tuyết không hỏi, nhưng cũng đoán được. Trở về phòng, nằm trên giường cô cảm thấy tâm tình vui vẻ.
Cha, người có vui không? Người đã từng đối xử với mẹ như vậy, hôm nay bị người ta đối xử lại như thế, người cảm thấy thế nào?
Ở trên giường lăn xuống, Diệp Thiên Tuyết chợt nhớ tới người hôm nay đẩy mình có thể là Trân Trân, liền cầm điện thoại gọi cho Trần Thiên.
Trần Thiên đang trong quán rượu mượn rượu giải sầu.
Thực tế sau khi cùng Liên Trân Trân lui tới, hắn không nghĩ phải trở lại cuộc sống trong quá khứ kia ... Cuộc sống aaaa. Tuy nói xã hội đen nghe không tệ, nhưng sau lưng không có chỗ dựa, lại làm cho hắn chột dạ.
Diệp Thiên Tuyết nghe Trần Thiên gọi, không nhịn được cười lên: "Trần Thiên."
Trần Thiên lập tức nghiêm túc lại, theo bản năng đứng nghiêm: "Dạ, đại tiểu thư."
"Đừng gọi tôi là đại tiểu thư ." Diệp Thiên Tuyết nói, "Gần đây có phải vô cùng hận tôi?" Trời giá rét, nhưng Trần Thiên lại toát hết cả mồ hôi lạnh, liên tục không ngừng trả lời: "Không có không có, đại tiểu thư tức giận tôi trở về ngồi ăn rồi chờ chết, cũng là chuyện bình thường."
Diệp Thiên Tuyết lại nói một lần đừng kêu nàng là đại tiểu thư nữa, Trần Thiên ở trong lòng vừa kìm nén không muốn gọi cô là đại tiểu thư thì gọi là gì, vừa lắng nghe Diệp Thiên Tuyết nói: "Anh và Liên Trân Trân, thế nào lại cùng ở một chỗ? Nghe nói, còn dính vào tên Hùng ca?"
Ngay lập tức Trần Thiên liền căng thẳng: "Diệp. . . . . . Tiểu thư cô biết?"
"Tôi biết cái gì?" Diệp Thiên Tuyết thuận miệng hỏi, "Tôi chỉ biết anh và Liên Trân Trân có giao dịch gì đó, cụ thể, còn cụ thể tôi không rõ." Thấy Trần Thiên hô hấp khẩn trương, cô liền ác ý bổ sung: "Liên Trân Trân cũng sẽ không trực tiếp nói cho tôi biết."
Trong lòng Trần Thiên chợt co rụt lại, tim đập lỡ một nhịp.
Hắn liếm môi nói: "Diệp tiểu thư cô đoán được , Hùng ca buôn bán cái gì."
Diệp Thiên Tuyết trầm mặc: "Các người ra tay sao?"
Trần Thiên thành thật trả lời: "Còn không có, Thi tiểu thư không đồng ý." Hắn buồn bã kể khổ: "Thi tiểu thư nói sự việc này nhất định phải nói cho cô biết, cô gật đầu mới được."
Ngừng một lát, Trần Thiên có chút khiếp đảm hỏi: "Diệp tiểu thư, cô đồng ý không?"
Diệp Thiên Tuyết ngẩn ra, lại có chút kinh ngạc, tại sao Thi Yến Hàn không đồng ý.
Cô suy nghĩ một chút, nói với Trần Thiên: "Tạm thời dừng lại, tôi đi hỏi rõ ràng rồi sẽ nói tiếp." Nghe Trần Thiên như trút được gánh nặng, cô khẽ mỉm cười: "Anh còn muốn làm lính không?"
Tức thì giọng Trần Thiên trở lên phấn trấn : "Muốn, vô cùng muốn."
Cầm điện thoại, Trần Thiên cảm thấy trời lạnh như thế này, lòng bàn tay của mình vẫn đổ mồ hôi, nhưng mà, âm thanh của hắn lại vô cùng trầm ổn: "Diệp tiểu thư cũng biết, tôi tuy là côn đồ. Thế nhưng khi xưa, ở quê mười tám dặm xa gần nổi tiếng thông minh, nếu không phải là mẹ mất sớm, nói không chừng bây giờ tôi cũng tốt nghiệp đại học."
"Diệp tiểu thư đã cho tôi cơ hội này, tôi sẽ nắm chắc. Nhưng, tôi không hiểu rõ, Diệp tiểu thư sao lại coi trọng tôi . Tôi. . . . . ."
Nghe Diệp Thiên Tuyết ở