Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341178
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1178 lượt.
hìn cô, lặng ngắt, tựa hồ nụ cười khi nãy không phải là của anh.
Cảm giác mơ hồ đó lại xuất hiện, Lăng Tiểu Manh lập tức ngồi yên đúng vẻ đức hạnh chuẩn mực, dáng vẻ hoàn toàn phục tùng. Anh lại cười, rồi gật đầu, lái xe đỗ xuống bên đường, tiếng cửa xe đóng lại cùng với tiếng anh cất lên, “Ngoan, anh đi nhé”.
Lăng Tiểu Manh đứng bên đường vẫy tay chào anh, Cố Chính Vinh biết nếu không nhìn cho tới khi anh đi hẳn, cô nhất định sẽ không nhấc chân đi, anh đạp ga phóng đi.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh, từ kính chiếu hậu Cố Chính Vinh trông thấy cô đang đứng bên đường, dáng vẻ thật mỏng manh, ánh nắng thật đẹp, chiếc áo phông trắng trơn cô mặc bỗng nhiên như phản quang, vầng hào quang lung linh huyền ảo.
Ánh mặt trời thật sự quá đẹp, cảm giác có chút choáng váng, chân để trên bàn đạp bắt đầu nhấn ga thật mạnh, chiếc xe phản ứng rất nhanh, ngay lập tức bỏ lại tất cả phía sau không chút bóng dáng.
Hai năm trời cô hết sức thận trọng, Lăng Tiểu Manh cũng có bản năng sinh tồn hệt như động vật, sáng sớm hôm nay rõ ràng cô nhận thấy Cố Chính Vinh có chút khác thường. Bình thường anh rất thích trêu cô, nhưng chưa bao giờ lấy chuyện lớn như thế này để đùa cả, đến ăn cơm cũng là địa điểm cố định, ngoài ông chủ ra chẳng có ai là người quen.
Đừng trách cô suy nghĩ quá nhiều, còn nhớ lần bên nhau gần đây nhất, có một lần đột nhiên tâm trạng anh quá tốt, đưa cô đi giải khuây tận Hàng Châu, nói là giải khuây, thực ra cũng chỉ là lái xe vòng quanh Tây Hồ, sau đó dừng lại trước trung tâm mua sắm. Khiến cô vừa bước khỏi thang máy, những cửa hiệu bán đồ xa xỉ đã đập ngay vào mắt.
Hai người họ ăn bận rất thoải mái, lại ngay giữa trưa, trong cửa hàng chẳng có ai, cô phục vụ cũng chẳng buồn chào hỏi, Lăng Tiểu Manh không mấy hứng thú với những thứ này liền kéo anh đi thẳng ra ngoài.
Ngay khi vừa bước tới cửa bỗng có hai người bước lại, vừa nhìn thấy anh liền lập tức dừng bước rồi hân hoan chào hỏi, “Tổng giám đốc Cố, thật trùng hợp”.
Cô vốn dĩ đi rất chậm, đi cùng ít nhất phải cách anh ba bốn bước, lúc này cô phản ứng nhanh nhẹn khác thường, thoắt một cái đã cúi đầu ngắm trang sức, đứng trước bóng đèn sáng choang với bộ dạng hết sức chăm chú.
Giữa hè, bên trong và bên ngoài cửa kính là hai thế giới, anh khẽ buông tay, cánh cửa khép lại, cửa hiệu bỗng yên lặng khác thường, đến nhạc làm nền cũng chẳng có, để tiết kiệm chăng? Hay cố tình tạo thêm áp lực? Sát khí rất mạnh, ánh mắt của cô bán hàng sắc lạnh, cô cảm giác thời gian trôi thật chậm.
Dưới lớp kính những viên kim cương lấp lánh tới chói mắt, cô cứ nhìn, cứ nhìn cho tới khi thất thần.
Đây là một trong những cửa hàng nữ trang danh tiếng nhất, có một bộ phim cô vốn yêu thích, cảnh mở đầu phim cũng chính là cửa hiệu này.
Cô và Đổng Diệc Lỗi đều là sinh viên nghèo, sau này nói là công nhân viên chức nhưng kỳ thực chỉ là làm thuê. Ở Thượng Hải cũng có cửa hiệu này, nhưng họ chỉ dám nhìn qua kính những lúc đi trên đường, chưa một lần bước vào trong.
Kể từ năm hai mươi tuổi cô luôn đeo chiếc nhẫn bạc ấy, thật đơn giản, một chiếc vòng chẳng có chút gì gọi là trang sức, nhưng vẫn thấy nó thật lung linh, hạnh phúc tột cùng, cô chưa từng ngưỡng mộ những thứ trang sức lấp lánh trên tay người khác.
Trong vô thức cô vừa nhìn vừa mân mê ngón giữa bàn tay trái, nó trống trơn, chẳng hề để lại một chút vết tích.
Khi mới tháo ra còn để lại một đường tròn màu trắng, giờ tất cả đã biết mất, càng tốt, cô vẫn là Lăng Tiểu Manh, nguyên vẹn đứng ở đây, chân tay còn nguyên, chẳng thiếu ngón nào.
Mãi lâu sau cô mới ngẩng đầu lên nhìn, anh đã đứng một mình ở hành lang, cũng chẳng gọi cô, lặng lẽ chờ đợi, không biết anh đã đợi bao lâu rồi.
Lăng Tiểu Manh lập tức chạy lại, cũng chẳng hỏi vì sao anh không gọi cô, dù có như thế nào cũng phải nhận sai trước đã, là do cô chẳng nhanh tay nhanh mắt.
Đó là giữa hè, trên mặt hồ lá sen lưa thưa, ven bờ dòng người qua lại hối hả. Cô không giỏi đi bộ, bước mấy bước là đã thấy khổ sở, nhưng thấy anh có vẻ rất hứng thú, nên chẳng dám nói.
Cứ đi cho tới khi trăng thanh gió mát, sau cùng anh mới hỏi: “Có muốn ăn bột củ sen không?”.
Ăn hay không thế nào mà chẳng được, nhưng kỳ thực cô muốn ngồi xuống nghỉ chân một lúc liền lập tức gật đầu.
Cô là người Triết Giang, rất hay ăn món này, nhưng hảo ngọt, ăn được một miếng liền bưng bát xin cô bán hàng cho thêm đường, giọng ngọt như mía lùi, “Cô ơi, cho con xin thêm một muôi đường được không ạ?”, rồi cô ngẩng lên cố cười thật tươi.
Cô trở về chỗ ngồi thì thấy anh đang nhìn mình sắc mặt nghiêm lại, cô có chút căng thẳng, “Sao vậy?”.
Một tay anh chìa ra, chiếc bát trước mặt đã không còn, giọng anh rất bình tĩnh, nhìn cô mặt không biến sắc nói, “Cảm ơn”.
Hả? Cô ngẩn người, “Của em mà…”.
“Thật à? Anh còn tưởng em biết anh thích ăn ngọt, thế nên mới cố ý…”, giọng anh hơi kéo dài. Lăng Tiểu Manh liền gật đầu, “Vâng vâng, anh ăn đi, em ăn bát này”.
Bột củ sen pha loãng màu hồng nhạt, đựng trong bát tô thật đơn giản nhưng ăn vào có chút ngầy ngậy, nếu không gạ