Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1182 lượt.
huyết, muốn tốt lại càng tốt hơn, tỉ mỉ đến kinh ngạc. Ở điểm này, có nhà nghệ sĩ nào có thể làm được?
Nhưng ở trên đời này, người có tài thường bị chà đạp.
Có người giấu tài nhưng cũng có kẻ khoe khoang, một dúm hào quang lập tức biến thành cả chùm pháo hoa. Nếu không có, tại sao Van Gogh[1'> lại chết? Xin mọi người hãy lấy đó làm gương.
Những gì có thể làm được cho cô ở công ty, anh đều đã làm, còn phải làm thế nào nữa, chính anh cũng không nghĩ được.
Thật là mâu thuẫn, vừa hy vọng cô đáp lại như mong muốn, vừa hy vọng cô có thể mãi mãi như bây giờ, ngoan ngoãn đáng yêu luôn đợi chờ ở bên, cho dù không yêu anh.
Nhưng như vậy làm sao được, không yêu anh thì còn có nghĩa lý gì?
Sảnh hội nghị đã kín người ngồi, Cố Chính Vinh muốn tìm cô, nhưng do đứng từ chỗ ánh đèn quá chói nên chỉ trông thấy cảnh tượng mịt mờ, ngoài mấy hàng ghế ở chính giữa, còn lại chẳng thấy rõ được gì.
Đoán rằng cô cũng đang tìm một chỗ kín đáo nhất để đợi mình, thôi vậy, anh chẳng tìm nữa.
Chẳng cần nhiều lời, anh phát biểu ngắn gọn, rồi quay về phòng nghỉ.
Có cô nhân viên phục vụ bưng cà phê lên, giọng nhỏ nhẹ rất lễ phép, “Thưa Cố tiên sinh, khi nãy có một vị bên công ty ngài có việc gấp cần tìm, chúng tôi đã sắp xếp để cô ấy chờ ở bên ngoài”.
“Ai?” Cố Chính Vinh đứng dậy bước ra ngoài, bên ngoài phòng nghỉ là một sảnh nhỏ riêng biệt, vừa rộng vừa lớn, anh vừa nhìn đã thấy Lăng Tiểu Manh đang ngồi một góc, dáng vẻ lặng thinh, cúi đầu nhìn bàn tay.
“Sao vậy?” Cố Chính Vinh vừa nói đã thấy có điểm không đúng, chẳng hề giống một lãnh đạo đang hỏi cấp dưới, ngược lại giống như người lớn trông thấy đứa trẻ nhà mình bị bắt nạt. Người phục vụ biết ý lùi lại. Lăng Tiểu Manh nghe thấy liền ngẩng lên đứng dậy nói: “Thưa Tổng giám đốc Cố, tôi có thể về trước được không? Hôm qua bộ phận quảng cáo cần tôi đưa bản thảo, tôi quên mất chưa đưa cho họ, phải về tìm lại trong máy tính”.
Lăng Tiểu Manh cũng biết lý do mình nói ra không thật cho lắm, nhưng khi nãy vừa lao tới đây cô đã thấy hối hận, ngồi một góc nghĩ cả nửa buổi xem phải nói gì với anh, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ bịa ra được mấy câu liên quan tới công việc, rồi nhanh chóng thoát thân.
Cố Chính Vinh không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng người phụ trách hội trường rất thân với anh, sau này phải hỏi cho rõ mới được, nghĩ một lúc anh mới trả lời: “Hôm nay việc sắp xếp em đi dự họp bên nhân sự đều đã được thông báo, em không cần phải vội trở về đâu”.
Cô không muốn ở lại nơi này, lý do gì cũng được, nhưng lý do thực sự thì có đánh chết cô cũng không dám nói, sau một hồi dùng dằng Lăng Tiểu Manh nói, “Nhưng em sợ bọn họ không kịp…”.
Anh lại cười, nhưng giọng nói kèm chút giễu cợt, “Em cũng biết sợ sao?”.
Trong sảnh, tất cả mọi người đã sớm rút ra ngoài, bốn bề chẳng có một ai, nhưng Lăng Tiểu Manh vẫn thấy sợ phản ứng của anh, trời ạ, ở đây là nơi công cộng mà, cô là kẻ vô danh tiểu tốt, nhất cử nhất động của anh đều được người khác truyền đi. “Còn muốn về nghe tiếp không?” Vẻ như rất thích thú trước phản ứng của cô, Cố Chính Vinh cao hứng cúi đầu hỏi.
“Đâu thể vào ngang giữa giờ như vậy chứ?”, Lăng Tiểu Manh vẫn cố vùng vẫy.
“Cũng được, vậy em vào với anh, đợi chút nữa anh giới thiệu em cho các vị giáo sư biết.”
Hả? Tại sao sự việc lại đi tới mức này, Lăng Tiểu Manh hoàn toàn câm lặng, cảm xúc chống chếnh mà Đổng Diệc Lỗi đem tới lập tức bị cuốn lên chín tầng mây, cô cứ nhìn anh trân trân.
Sự phát triển của những thiết kế gia dụng trong nước khá muộn, một vài sáng tác kinh điển đa phần bắt chước theo xu hướng chuộng màu đỏ của nước ngoài, vậy nên thế giới cơ bản thường giữ thái độ ngoảnh mặt làm ngơ với những kiến trúc sư bản địa của Trung Quốc.
Nhưng điều bất ngờ chính là, Lăng Tiểu Manh rất hợp ý với John McCain.
Sự kiện chính của đại hội thường niên chính là buổi triển lãm những tác phẩm của các kiến trúc sư mới nổi, đại diện nhà tài trợ và John McCain sẽ cùng dạo một vòng, do các nhà tài trợ đều nắm trong tay những công ty gia dụng lớn và nổi tiếng nhất trên thế giới, một khi đã được để mắt, giá trị của kiến trúc sư đó lập tức sẽ được nâng lên, do đó nơi họ tới phảng phất mùi vị của những chòm sao muốn sánh cùng vầng trăng.
Lăng Tiểu Manh được xếp vào nhóm cuối của cả một hàng dài, dọc đường cô rất cẩn thận, có những lúc hầu hết mọi người đã di chuyển về phía trước, cô lại tranh thủ thời gian nói dăm ba câu với những kiến trúc sư mình thấy có hứng thú, tiếng Anh của cô khá tốt, những lúc bất đồng ngôn ngữ liền lấy tay ra dấu, rồi hưng phấn đến mức mặt đỏ au.
Những người đi theo quá đông, lần nào cô cũng bị dồn về một góc, kỳ thực cô lại thấy càng nhàn, tốt nhất tìm chỗ nào không có người ngồi nói chuyện với một vài kiến trúc sư lại thú vị hơn, nhưng trở ngại là ở chỗ trước đó Cố Chính Vinh đã nói, “Nhớ đi theo cho tốt”. Một mệnh lệnh trực tiếp, bằng cách nào cô cũng không dám để mình bị lạc mất.
Hơn nữa, họ bắt mắt đến vậy, cô có muốn bị tụt lại cũng thật khó.
Nhưng sau cùng cô không thể nhích vào được nữa, rồi b