Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341177

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1177 lượt.

ề chậm chạp. Ngay lúc cô đón lấy tấm vé mời trong tay nhân viên rồi cất tiếng “Cảm ơn”, giọng nói có chút kéo dài, chẳng phải do cố ý, chỉ là tự nhiên.
Lăng Tiểu Manh quay người lại và rồi trông thấy anh, trong một giây cơ thể cô như đông cứng.
Trở tay không kịp, trên lối đi người ra kẻ vào, hai người họ đều thấy trước mặt mình như là ảo giác, một mớ hỗn độn, choáng váng u mê.
Nhưng vẫn là Lăng Tiểu Manh định thần lại trước, sau hai năm trời đi trên con đường cô độc, cô lập tức lấy lại tinh thần, không những thế còn mỉm cười bước tới cất tiếng chào, “Chào, đã lâu không gặp”. Thậm chí cô còn đưa tay lên vẫy, một cảnh tượng kinh điển khi những người bạn cũ lâu ngày gặp lại, những người bạn tuy gật đầu chào nhau nhưng gương mặt dường như đã mơ hồ, đến cái tên cũng không gọi, có vẻ như không còn nhớ được mấy.
Bối rối trước phản ứng của cô, Đổng Diệc Lỗi phải mất mấy giây mới trả lời: “Ừm, đã lâu không gặp”.
Rồi cô tiếp tục bước đi, rõ ràng không nhanh, nhưng chớp mắt đã mất dạng, khiến người ta tự hỏi cảnh tượng khi nãy có thật đã từng xảy ra.
Hội trường rất lớn, dọc đường đâu cũng có nhân viên chỉ dẫn cô tới sảnh chính của hội nghị, Lăng Tiểu Manh càng bước càng nhanh, mãi sau mới bắt đầu bước chậm lại. Cô biết trong mắt người khác mình rất kỳ quái, nhưng chẳng thể khống chế được đôi chân.
Cô còn có thể trốn vào đâu?
“Tiểu Manh, anh không yêu em, anh chẳng còn cảm xúc gì với em nữa, chúng ta chia tay thôi.”
Nơi góc đường dưới ánh hoàng hôn, thật nhục nhã, thật hổ thẹn, cô chợt nhận ra mình chỉ là một trò đùa, vẫn đứng trân trân cho tới khi hoàng hôn dần khuất, tới giờ cô vẫn có thể thấy được dáng điệu ngoảnh đầu là chạy của anh.
Sau cùng cũng có một cơ hội thật tốt, cô chỉ đưa tay lên khẽ vẫy chào, chứ chẳng phải như trong mơ cô đã làm không biết bao nhiêu lần, một cái tát đầy quyết liệt và căm phẫn.
Sảnh hội nghị đã có rất nhiều người, cô cố kìm hơi thở gấp gáp của mình lại, ngồi xuống một góc, hy vọng chẳng ai để ý tới sự bất thường của mình.
Quy định của Đại hội thường niên John McCain rất nghiêm ngặt, vừa đến giờ, từ trong ra ngoài tất cả mọi người đã đổ dồn về phía cửa chính, còn có người cuống cuồng chạy vào, cô cúi xuống xem tập tài liệu vừa lấy ra trong túi, chỗ ngồi duy nhất bên cạnh cũng đã có người.
Phía khán đài có tiếng vỗ tay, giáo sư John McCain là người đầu tiên bước lên bục, cô không thể ngẩng đầu lên, đôi vai bị người ta ấn xuống, gương mặt Đổng Diệc Lỗi cúi thấp, giọng nói nhẹ nhàng, “Tiểu Manh, em đừng chạy, anh chỉ muốn nói, xin lỗi em”.
Tiếng vỗ tay vang rền, thế rồi chẳng thể tưởng tượng được, một giọng nói không thể quen thuộc hơn rót xuống bên tai, đó không phải tiếng Trung, thế nhưng cô đã nghe đúng hai năm trời. Âm hưởng của cả hội trường rõ ràng đã phóng đại cả tiếng thở của người phát ngôn, đó là tiếng thở của Cố Chính Vinh, giọng nói của Cố Chính Vinh.
Tim cô như ầm ầm vang dội tựa tiếng còi tàu xuyên qua hầm núi, mắt nhìn đôi môi Cố Chính Vinh từng lời từng lời thốt ra, nhưng cô chẳng thể lý giải, trong tai chỉ vang lên một giọng nói khác, ùn ùn kéo đến.
Chẳng cầm theo bất cứ thứ gì, cô bật dậy rồi đi thẳng ra ngoài, lần này không chạy, dáng vẻ rất điềm tĩnh, nhân viên tại cửa chính ngạc nhiên nhìn, “Thưa cô, giờ không thể ra ngoài”.
Lăng Tiểu Manh vẫn rất bình tĩnh, khoác túi trên vai, dây túi rất dài khiến chiếc túi thõng xuống quá eo, cô đưa tay rút điện thoại, bàn tay run run, một chốc đã tìm thấy, “Xin lỗi, công ty có việc gấp tôi phải lập tức gặp Tổng giám đốc Cố, có thể cho tôi biết sau khi thuyết trình anh ấy sẽ nghỉ ở đâu được không?”.
“Tổng giám đốc Cố nào ạ?”
“Chính là người đang diễn thuyết trên sân khấu.”
Cố Chính Vinh? Chính là một trong những nhà tài trợ lớn nhất trong nước, người nhân viên lập tức thay đổi thái độ, giúp cô đẩy cánh cửa to nặng, rồi thì thầm vài câu với đồng nghiệp đứng phía bên ngoài.
“Thưa cô, xin mời theo lối này.” Người đứng phía ngoài cửa rất lễ phép đưa tay chỉ hướng, Lăng Tiểu Manh gật đầu bước tới không chút do dự.
Trên sân khấu ánh đèn sáng rực, có thể do say nắng khi nãy Cố Chính Vinh thấy tức ngực khó chịu.
Nhưng điều này không ảnh hưởng tới việc anh nói đúng những gì đã chuẩn bị, là người đàn ông đã quá quen với những ánh đèn chiếu, lại nhiều năm nắm giữ cương vị lớn, đi tới đâu phong thái cũng ung dung, đứng trong một nhóm các kiến trúc sư độc lập lại càng trở nên nổi bật.
Việc công ty tài trợ cho đại hội thường niên John McCain thực ra trên dưới ai cũng biết, chỉ có mình cô sống như bị cách li, cả ngày đi đi về về, chẳng có việc gì lại vùi đầu trong đống bản thảo thiết kế, vậy nên sáng sớm hôm nay cầm vé mời trên tay mới kinh ngạc.
Lăng Tiểu Manh nhiều lắm cũng chỉ làm được kiến trúc sư, nếu tiếp tục nữa, e rằng chính cô cũng không thể chịu nổi.
Nhưng cô có tài năng, hai năm trước khi trông thấy bản thiết kế của cô, lúc đó anh biết rằng cô chính là vật báu, điều hiếm có chính là, cô cẩn thận chỉn chu, lại hết sức chăm chỉ, làm việc gì cũng mất rất nhiều tâm