Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1190 lượt.
ột kẻ qua đường được tận mắt chứng kiến, tôi đã rất muốn gửi lời chúc mừng đến cô, thế nên mới gọi điện tới công ty nhờ họ chuyển máy.”
Anh ta nói vòng vo tam quốc, Lăng Tiểu Manh ngẩn người một lúc mới hiểu ra, “Anh gọi điện tới chúc mừng tôi?”
“Đúng rồi, tiện đây hỏi cô có muốn cùng một người qua đường như tôi ăn cơm, để chúc mừng cho sự thành danh của cô không?”
Đầu dây bên kia cười hì hì, Lăng Tiểu Manh cầm điện thoại mếu máo, anh chàng đẹp trai à, sao anh còn chưa quên tôi?
Chúc mừng sự thành danh? Còn đang trong trạng thái chưa thể chấp nhận sự việc đột ngột này, chúc mừng? An ủi còn chả kịp kìa! Vừa định mở miệng trả lời, điện thoại lại reo lên, điện thoại của Cố Chính Vinh, nhất thời cô luống cuống, Bùi Gia Tề lại cẩn trọng, “Cô nghe máy trước đi, chút nữa tôi gọi lại”.
Sau một ngày bận rộn, tới buổi chiều giọng Cố Chính Vinh có phần mệt mỏi, nhưng ngữ khí vẫn rất nhẹ nhàng,”Tiểu Manh, bận lắm à? Gọi điện mà không được.”
“Không ạ, không phải bận lắm.” Lăng Tiểu Manh phản ứng thật nhanh, trong đầu đột nhiên lóe lên, “Đó là đồng nghiệp khi nãy đọc được tờ tin trong ngành, nói phải chúc mừng, nên gọi điện tới.”
Bùi Gia Tề gọi điện tới, chuyện này bất luận thế nào cũng không được nói, nhưng đúng là đồng nghiệp bắt cô chiêu đãi, nếu có thể không phải tới nhà Cố Chính Vinh, chẳng thà cô rút hầu bao mời mọi người ăn, có thêm cả Bùi Gia Tề cũng không thành vấn đề.
“Người phòng Thiểt kế muốn em chiêu đãi?” Người Trung Quốc có thói quen cái gì cũng phải ăn một bữa, anh đương nhiên biết rất rõ, chỉ có điều không ngờ bình thường Lăng Tiểu Manh rất ít quan hệ với đồng nghiệp, hôm nay lại có người bắt đầu đòi cô mời ăn.
Lúc ở bên anh rất ít khi cô nói dối, tuy biết rõ ở đầu dây bên kia anh không thể trông thấy, nhưng mặt Tiểu Manh vẫn cứ đỏ lên, “Vâng. Được không ạ?”
Anh do dự một hồi, rồi mỉm cười: “”Được chứ, nhưng ngày mai nhé, Trưởng phòng Thiết kế sẽ có thông báo bọn họ hôm nay phải làm tăng ca”.
“Á?” Lăng Tiểu Manh ngẩn người, ngô nghê, “Tăng ca? Còn em…”.
“Em cũng tăng ca.”
Lăng Tiểu Manh mừng rỡ, “Vậy có phải em không cẩn phải đi ăn nữa không?”
“Chín giờ, tự lái xe tới nhé, em biết ở đâu rồi đấy.”
Đừng mà! Đã giày xéo cô nửa ngày trời giờ còn bắt phải tới nơi đó?
“Sao thế? Không nhớ ở đâu sao?”
Sao mà không nhớ, mặc dù mới tới có một lần, nhưng nơi đó đã hằn sâu trong ký ức cô, thêm lần nữa ư? Cô thật muốn chết.
“Tiểu Manh ?”, không thấy cô trả lời, Cố Chính Vinh nhắc lại.
“Em biết rồi”, giọng nói có phần thều thào, Lăng Tiểu Manh nằm bò ra bàn, vẻ tuyệt vọng.
Gác máy chưa được bao lâu, Bùi Gia Tề đã gọi điện lại, Lăng Tiểu Manh nói hôm nay mình phải tăng ca, anh chàng kia liền vui vẻ kết thúc cuộc nói chuyện, Tiểu Manh lại tiếp tục bò ra bàn than thân trách phận, tâm trạng nặng nề thấy rõ.
Đúng tám giờ cô rời khỏi công ty, nhìn thấy vẻ khổ sở khi phải làm thêm của đồng nghiệp, thiếu chút nữa cô dập đầu vào tường.
Giết tôi đi, tôi có lỗi với mọi người!
Nhà Cố Chính Vinh cách công ty không xa, cũng không phải là biệt thự xa hoa, chỉ là một căn hộ, không khác nơi cô đang ở là mấy.
Trong suy nghĩ của một người ở tầng lớp bình dân như Tiểu Manh, nơi ở của cố Chính Vinh nhất định phải rộng lớn mênh mông, trước có thảm cỏ sau có hoa viên, được trang hoàng xa hoa và hoành tráng, hệt như trong ti vi. Cô còn vì những nơi như thế mà cảm thấy ái ngại, không dám đến gần.
Thế nhưng sự thật thảm khốc đã chứng minh rằng, ti vi chỉ dùng để đầu độc những cô gái vô tri như cô thôi.
Sau khi ở bên cô vài tháng, có lần Cố Chính Vinh chẳng nói một lời, đưa cô về nhà. Căn hộ này tuy là hạng sang, nhưng không mang lại cho cô sự cảnh giác, anh đưa cô ra khỏi thang máy, cửa mở, Lăng Tiểu Manh không ý thức được rằng mình đã bước vào không gian riêng tư nhất của người đàn ông này hơn nữa còn gặp được người vợ và con trong truyền thuyết của anh.
Cố Chính Vinh vốn là người kiệm lời, đã nhiều năm nay vậy mà vợ và con anh chỉ xuất hiện đúng một lần trước mặt nhân viên công ty, đó là một buổi tiệc chúc mừng anh vừa giành được chức vụ quyền lực nhất, thời khắc ấy tuy ngắn ngủi, nhưng tất cả mọi người tới dự đều có ấn tượng sâu đậm.
Cũng không phải cùng nhau xuất hiện, rất hiếm khi và cũng là lần đầu tiên anh uống say, phu nhân họ Cố chỉ vội vàng tới đưa anh về nhà.
Tuy chỉ nhìn thoáng qua, nhưng theo tất cả những gì được kể lại thì ai nấy đều kinh ngạc, trai tài gái sắc, một cặp trời sinh, đứa bé cực kỳ ngoan ngoãn, chỉ có thể dùng bốn từ “gia đình hoàn hảo” để hình dung.
Lần đó cô cứ ngỡ nơi này là một trong những tài sản đứng tên anh, không hề chuẩn bị tâm lý cứ thế theo vào. Phía trong rất rộng, cũng kiểu chung cư, khi chân giẫm phải con thú bông, cô còn ngô nghê hỏi: “Sao ở đây lại có đồ chơi?”
Rồi một bé trai chạy lại, sàn nhà được làm bằng gỗ tếch, bóng loáng, trơn trượt, đứa nhỏ lại không mang dép, chạy một lèo lao thẳng vào lòng cô, giữ thăng bằng một lúc rồi kiễng chân nói, tuy gương mặt là người Trung Quốc, nhưng lại nói tiếng nước ngoài