Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1192 lượt.

lại có chuyện ngược đời như vậy? Lăng Tiểu Manh lấy làm lạ, ngẩng đầu nhìn cô ấy.
Cô ấy đưa tay xoa xoa mũi, vẻ rất tâm trạng, “Chẳng còn cách nào, tôi mù quáng yêu phải đàn anh khóa trên, anh ấy về nước dạy học, tôi phải theo về, đáng tiếc anh ấy lại dạy khoa Kiến trúc, haizzzz!”
Lăng Tiểu Manh không nhịn được cười nữa, “Được học vui thế còn gì, học thêm một bậc cũng tốt mà”.
“Có cái gì mà tốt? Họa hoằn lắm mới gặp được anh ấy, vừa mới về bố mẹ ngày nào cũng nói ra nói vào, hôm nay còn lôi bằng được tôi tới đây, cả một đống người chẳng quen một ai, vô vị chết đi được.”
Có thể xuất hiện tại tiệc ở nhà riêng của cố Chính Vinh, cha mẹ cô cũng chẳng phải là người thường đâu. Vừa nghe thôi cũng biết là con gái nhà lắm tiền, Lăng Tiểu Manh lại nghĩ tới ngày tháng học đại học của mình, khi ấy Đổng Diệc Lỗi luôn nghĩ việc du học nước ngoài là không thể, cuối cùng sau này cũng được toại nguyện, dù sao thì việc đó cũng đáng chúc mừng.
“Này, sao cô không nói gì vậy? Có muốn nghe chuyện về ông chủ cô không?” Món ăn trong tay đã bốc hơi, Tề Cách Cách dồn ánh mắt về phía cô.
“Hả?” Chuyện về cố Chính Vinh? Đó chẳng phải nấm mồ của cô sao? Lăng Tiểu Manh trợn mắt nhìn cô, phát ra đúng một tiếng.
Thấy phản ứng của cô, Tề Cách Cách càng thêm phấn khích. “Ông chủ cố nhiều giai thoại lắm, nghe nói khi còn nhỏ anh ấy đã định cư ở Thụy Điển cùng bố mẹ, biết rất nhiều ngoại ngữ, cô từng nghe chưa?”
Cố Chính Vinh rất ít khi nói chuyện về bản thân trước mặt cô, cô cũng không hỏi, nhưng những điều này cô cũng biết, Lăng Tiểu Manh khẽ gật đầu.
“Biết hả, vậy cô không biết vợ ông chủ cố ở một nhà với anh ấy chứ? Bí mật, rất ít người biết chuyện này đó nha.”
Vợ ông chủ cố ở một nhà với anh ấy – câu này có phải bị thừa không? Lăng Tiểu Manh định nói, nhưng từ xưa tới nay phản bác người khác không phải là sở trường của cô. Tề Cách Cách tiếp tục nhìn cô, vẻ mặt hoàn hảo của Lăng Tiểu Manh bắt đầu có biến chuyển.
Tề Cách Cách không nhịn được định trêu cô, cố hỏi: “Này, cô có nghe thấy không đấy? Sao không trả lời tôi?”
“Nghe rồi nghe rồi, cô nói bọn họ ở chung một nhà mà”, Lăng Tiểu Manh ngậm thìa gật đầu nói.
“Ở một nhà thật đấy, bọn họ có cùng họ, kiểu như không phải cùng cha thì cũng là cùng mẹ, sợ chưa?”
Hả?
Lần này Lăng Tiểu Manh thực sự chấn động, “Keng”, một tiếng chiếc thìa nhỏ màu bạc từ trong miệng rơi thẳng xuống đất.
“Ôi, bẩn quá.” Tề Cách Cách chỉ vào cô rồi cười ngặt nghẽo, “Sợ đến thế ư, có phải cô không đó?”
Sợ? Cái này gọi là khủng bố mới đúng! Lăng Tiểu Manh đưa ngón tay, lắp bắp nói, “Cô, cô đang đùa à?”
Tể Cách Cách đã cười đến mức không còn biết đâu là tổ quốc, lúc này mới cố kìm lại mở miệng nói, bỗng nhiên bị một giọng nói vọng lại từ phía sau ngắt lời.
Hai người đẩy cửa bước ra ban công, đi đầu là một người khá nhiều tuổi, tóc bạc trắng, nụ cười nho nhã,vừa bước tới đã nhìn Tề Cách Cách nói: “Nói chuyện gì mà buồn cười vậy?”
Người đi phía sau là Cố Chính Vinh, anh nhìn thấy dáng vẻ Lăng Tiểu Manh không nói lời nào, rồi quay đầu nhìn sang Tề Cách Cách lúc này đã đứng lên.
“Ba, sao ba lại tới đây?” Rõ ràng Tề Cách Cách khá “sợ” cha mình, lập tức thôi cười bước tới cạnh ông, “Mẹ đâu ạ?”
“Ở ngoài kia mọi người đang tìm con, ai ngờ con kéo bạn mới trốn ở đây, nếu không phải anh cố nói ở đây còn có một nơi rất tốt, thiếu chút nữa ba tưởng con gái mình bị bốc hơi đâu mất rồi.”
“Ngoài kia nhiều người quá, ồn ào lắm ạ.” Tề Cách Cách ôm lấy cổ cha nũng nịu nhận tội, trong lúc ấy vẫn không quên lè lưỡi với Tiểu Manh .
“Lớn tướng rồi còn thế này đây.” ông vừa lắc đầu vừa mỉm cười, chào hỏi Cố Chính Vinh cùng Lăng Tiểu Manh vài câu rồi dẫn con gái đi.
Ban công lại một lần nữa yên tĩnh, Lăng Tiểu Manh đã đứng dậy từ lâu, trên tay vẫn còn bưng chiếc bát thủy tinh, mắt nhìn thẳng, phía trước là áo sơ mi của anh, màu ghi nhạt, nếu nhìn kỹ, trên đó còn có đường gân nhỏ, một góc cổ áo cỏ thêu hàng chữ nhỏ xíu tên anh, viết hoa tinh xảo đẹp đẽ.
Cố Chính Vinh vốn định giới thiệu cô với một người, nhưng chớp mắt đã chẳng thấy bóng dáng đâu, tới đây mới phát hiện cô cùng con gái của Tề Lý Chính trốn ở chỗ này nói chuyện cười đùa. Tề Lý Chính là ông trùm ngành xây dựng trong nước, nhưng con gái ông lại nổi tiếng là phá gia chi tử, không biết Lăng Tiểu Manh có cái gì hợp khẩu vị với cô ta, thật không thể tưởng tượng nổi.
Anh đưa cô tới đây, không phải để cô gặp vị đại tiểu thư kia, định thở dài, nhưng rồi lại thôi. Bạn của cô rất ít, lúc ở bên nhau anh đã nói với cô, công ty không phải là nơi để cô kết bạn, không ngờ với mỗi lời anh nói cô đều coi như thánh chỉ, hai năm nay một mình đi đi về về, thực sự không có lấy một người bạn nào. Công việc anh rất bận, có những lúc sợ cô cô đơn, nhưng thấy cô vui vẻ khi ở một mình, trong lòng anh quả thực rất mâu thuẫn.
Cố Chính Vinh vừa nghĩ vừa đưa tay ra, Lăng Tiểu Manh cực kỳ hiểu ý, khẽ ngẩng mặt lên, bàn tay anh thật tự nhiên đặt lên má cô, ấm áp, mềm mại, thật thoải mái.
Cô ấy ngoan, lại tốt thế này, Cố Chính