Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341212
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1212 lượt.
ày, là chủ nhân nên cũng bận, anh định bụng trêu Tiểu Manh một chút, nhưng vừa vào đã bị Tề Cách Cách túm lấy nói chuyện, rồi lại có người chạy tới nói hết rượu, anh phải dẫn họ tới hầm lấy rượu, lấy xong mới bắt đầu đi tìm cô.
Anh cứ ngỡ với tính cách của mình, nhất định là Lăng Tiểu Manh đang lặng lẽ đứng ở một góc nào đó, Bùi Gia Tề còn thấy lo lắng, sợ rằng chỉ cần sơ ý một chút là cô bỏ đi ngay, lúc này mới phát hiện cô đang đứng ngay giữa đám đông, có rất nhiều người vây quanh, cô gần như trở thành nhân vật trung tâm.
Đứng giữa đám đông trông cô càng bé nhỏ, thoáng nhìn thì chẳng thấy có điểm gì thu hút, nhưng mỗi khi nói chuyện gương mặt hơi ngẩng lên theo thói quen, không thao thao bất tuyệt, câu chữ ngắn gọn, có thể cô không nhận ra mình đã trở thành tiêu điểm nên thần thái rất tự nhiên.
Cô gái bé nhỏ này chỉ quen với sự yên ắng tĩnh lặng, lúc nào cũng thích thu mình lại, ở những nơi đông người thường không gây được sự chú ý.
Nhưng sao càng ngày anh càng thấy đó chỉ là thủ thuật để che mắt mà thôi?
Còn những người đàn ông xung quanh cô, mỗi khi nghe cô kể chuyện, ánh mắt ai nấy đều trở nên ấm áp một cách vô thức, biểu hiện khác với lúc bình thường.
Bùi Gia Tề lặng lẽ nhìn một lát. Khi Lăng Tiểu Manh nói về những thứ mình yêu thích, cô hồ hởi, hăng hái, tự nhiên mang lại cảm giác mềm mại, dịu dàng, khiến ta đắm chìm lúc nào không hay. Nếu tĩnh tâm tiếp xúc với cô, dần dần sẽ có cảm giác như đang ngắm một bức tranh thủy mặc nhạt nhòa, mới đầu không mấy bắt mắt, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy sống động truyền thần, mang dư vị sâu lắng.
Bùi Gia Tề mỉm cười rồi bước tới cùng tham gia thảo luận, đứng bên cạnh cô anh bỗng ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, căn phòng có nhiều người, đủ các mùi hỗn tạp, đa phần là hương nước hoa, duy chỉ có mùi trên người cô là đặc biệt, đó là mùi xà phòng hết sức bình thường.
Thứ xà phòng hết sức bình thường, ở đâu cũng có thể mua được, ở nơi này ai ai cũng sợ mình không đặc biệt, dùng nước hoa cũng phải đắn đo suy nghĩ, còn cô thì ngược lại, trước giờ vẫn luôn muốn được hòa mình vào mọi người xung quanh, chỉ mong sao biến thành một hạt thóc trong đấu thóc, một giọt nước giữa biển cả mênh mông.
Thật thú vị, lúc nào cô cũng muốn giấu mình, nhưng chẳng mấy thành công, đến mùi hương trên cơ thể cũng đặc biệt, khiến anh không muốn chú ý cũng không được.
Hiếm hoi lắm mới có được một cơ hội tham gia một hoạt động như thế này, mới đầu cô còn có chút ngại ngần, nhưng khi xung quanh đều là những người cùng giới, nói chuyện đến hồi sôi nổi, dần dần cô cũng thả lỏng mình. Bùi Gia Tề quay đầu lấy một ly rượu, rồi nhét chiếc ly đã được rót đầy vào tay cô.
Lần đầu tiên ngón tay chạm phải ly rượu mạnh lạnh băng cô cảnh giác, “ Tôi không uống rượu, lát nữa còn phải lái xe về nữa”.
Tề Cách Cách là người ồn ào nhất, đã chạy tới từ lâu, nhìn vào ly của cô liền cười, “ Bái phục, một chút rượu thôi, như nước đường ý mà”.
Dứt lời Tề Cách Cách liền cụng ly, uống một hơi cạn sạch.
Không uống thì ngại, cô đành uống một ngụm, ly rượu đó do chính Bùi Gia Tề pha, hỗn hợp giữa rượu và trái cây nhiệt đới, vị của nó thuộc hàng bậc nhất, mỗi lần mở tiệc đều hết sạch bách, không chỉ có vị cay nồng mà còn ngọt sắc, mang hương trái cây rồi tan ra trong miệng.
Khi cô uống rượu dáng vẻ rất thú vị, đầu hơi cúi xuống, miệng kề trên vành ly, nhưng vẫn có rất nhiều người đang nói chuyện không ngớt với cô, khi nói chuyện mắt cô thường mở to theo thói quen, dáng vẻ chăm chú, đôi mắt to như chú tuần lộc nhìn chăm chăm vào người đối diện, cực lỳ lễ độ.
Kỳ thực nếu nhìn kỹ hơn một chút sẽ thấy, thật ra cô không hề nhìn đối phương, ánh mắt lạc lõng, có trời mới biết chúng đang để ở đâu.
Bùi Gia Tề càng nhìn càng thấy thú vị, cúi đầu khẽ hỏi: “ Có ngon không?”.
“ Ngon lắm.” Cô gật đầu, vẻ thật lòng.
“ Có muốn biết tôi làm thế nào không? Lại đây tôi pha cho cô xem”.
Lăng Tiểu Manh định từ chối, nhưng không đợi cô trả lời Bùi Gia Tề đã đi thẳng ra ngoài, ngần ngừ một chút, anh quay lại kéo tay cô đi, bàn tay anh vừa chạm vào tay cô, Lăng Tiểu Manh giật mình, định rụt lại nhưng không kịp, bị anh kéo ra khỏi đám đông.
Sau lưng dường như có không ít lời phàn nàn, Bùi Gia Tề, chàng trai vốn là cao thủ môn Taekvvondo, lúc này chỉ dám nhẹ nhàng nắm tay cô.
Chẳng biết đã bao lâu chưa được tiếp xúc với người đàn ông nào ngoài Cố Chính Vinh, mới đầu Lăng Tiểu Manh không phản ứng gì, mãi tới khi ra khỏi đám đông mới nhận ra tình huống này. Cô luống cuống toan giật tay lại, bàn tay Gia Tề ấm áp, hoàn toàn trái ngược với cố Chính Vinh, bàn tay ấy nắm chặt, cô không tài nào giằng ra nổi.
Tới chỗ ngoặt ở cầu thang, anh đưa tay đẩy cánh cửa gỗ có chạm khắc hoa văn, đó là phòng bếp.
Căn phòng tuy nhuốm màu lịch sử, nhưng được bảo tồn rất tốt, ổ khóa trơn tru, hai người vừa bước vào cánh cửa lập tức đóng chặt, căn phòng trở nên yên tĩnh, Lăng Tiểu Manh thở một tiếng, toan mở miệng, đột nhiên nghe thấy tiếng nhạc.
Nhìn vào chiếc túi bên hông cô, Bùi Gia Tề mỉm cười nhắc, “ T