Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341201

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1201 lượt.

uôn”.
Lăng Tiểu Manh sợ ngộ nhỡ ông không chú ý buột miệng gọi tên Cố Chính Vinh, lập tức đầu hàng, “ Được rồi được rồi, vậy tôi đi trước đây”. Vừa dứt lời cô vội vã bước ra ngoài, bước chân chạm đất nhẹ nhàng, nhưng kỳ lạ ở chỗ trong nháy mắt cô đã tới cửa, còn quay lại gọi Tô Ngưng, “ Tô tiểu thư, cô chưa đi sao?”
Tô Ngưng càng lúc càng không hiểu, lúc bước ra cửa còn trợn mắt nhìn theo bóng Lăng Tiểu Manh, chẳng lẽ cô lại nhìn nhầm? Cái cô Lăng Tiểu Manh này, nói không chừng có điểm gì đó đặc biệt thật.
Tô Ngưng tuổi còn trẻ, nhưng vào nghề sớm, lại làm việc trong tòa soạn có tiếng, tiếp xúc với giới thiết kế rất lâu, tuy bản thân không làm thiết kế, nhưng cô rất có mắt nhìn các nhà thiết kế.
Tính cách cô rõ ràng, làm việc gì cũng nhanh nhẹn gọn gàng, tiếp xúc với Lăng Tiểu Manh vẫn thấy có gì đó không thể chấp nhận được, nhưng sau khi xem hết tất cả những bản thảo của Tiểu Manh liền thay đổi thái độ.
Cô đúng là ếch ngồi đáy giếng, trên đời này quả thật có những người bề ngoài và tính cách chẳng có gì giống một nhà thiết kế, nhưng chẳng sao cả, chỉ cần cô ấy có tài là được.
Lăng Tiểu Manh tuy không giỏi giao tiếp, nhưng rất nhạy cảm với thái độ của người khác đối với mình.
Tuy Tô Ngưng luôn nở nụ cười, nhưng ngay từ khi bắt đầu nói chuyện cô vẫn luôn thấy có cái gì đó không bình thường. Điều lạ là, khi xem hết bản thảo của cô, Tô Ngưng bỗng nhiên dạt dào cảm hứng, bắt đầu nhiệt tình hơn với cô, dứt ra cũng không được, ra khỏi công ty cũng không có ý để gặp nhau sau, mà tìm một nơi gần đó tiếp tục nói chuyện.
“ Những bản thiết kế này rất tốt, tôi đề nghị làm một loạt, gồm cả những thiết kế trang trí nội thất, hiệu ứng sẽ lớn hơn là làm đơn lẻ từng tác phẩm một, cô thấy thế nào?” Tô Ngưng tay cầm ly nước ngồi trong quán cà phê thao thao bất tuyệt, càng nói càng phấn khích.
Là thứ Bảy, quán cà phê rất đông người, có hai người đàn ông vừa bước vào, trong đó có một người vẻ mặt rạng rỡ, vỗ vai người đi cạnh ra dấu để anh ta đi trước, rồi tiến thẳng về phía họ.
Lăng Tiểu Manh nhìn tới nhìn lui, người đứng dậy lại là Tô Ngưng.
Người đàn ông này cô biết, là Đồng Diệc Lỗi, một tinh anh mới từ hải ngoại trở về, trợ lý đặc biệt cho chủ tịch của Osun mới tuyển về.
Osun là hệ thống đồ gia dụng kiểu Mỹ mới xuất hiện mấy năm gần đây trên thế giới, chiến lược kinh doanh rất có tính tấn công, năm ngoái họ có ý thâm nhập thị trường Trung Quốc, do đó đã đem theo vị trợ lý chủ tịch mới này và trở thành nhản vật rất có tiếng tăm ở trong giới, bất cứ sự kiện lớn nào cũng thấy mặt.
Nhưng ở đây cũng gặp được sao, có trùng hợp quá không?
“ Đồng tiên sinh, sao trùng hợp vậy?”
“ Xin chào, Tô tiểu thư.” Anh đáp lại một câu, ánh mắt nhìn xuống một người khác, tiếp tục nói, “ Tiểu Manh, trùng hợp quá”.
Giọng người đàn ông ấy vang lên, Lăng Tiểu Manh cố ngẩng đầu lẽn, nhìn anh rồi nhẹ nhàng cất tiếng, “ Đúng vậy, thật trùng hợp”.
Không khí thật khác lạ, Tô Ngưng không kìm được hỏi: “ Sao cơ? Hai người biết nhau rồi?”.
“Vâng, tôi và Tiểu Manh đã quen nhau nhiều năm nay, sau khi tôi ra nước ngoài mới mất liên lạc.” Đổng Diệc Lỗi trả lời trơn tru, “Còn cô, làm sao quen Tiểu Manh?”
“Sáng nay,” Tô Ngưng làm việc trong nghề đã nhiều năm, rất đúng người đúng việc, lúc này người hỏi người trả lời rất lưu loát, nhưng theo bản năng vẫn có đôi chút cảnh giác với Đổng Diệc Lỗi, lập tức nói rõ ràng, “Tòa soạn chúng tôi vừa mời cô Tiểu Manh tham gia triển lãm năm nay, phái tôi tới hỗ trợ, hôm nay là ngày đầu chúng tôi gặp mặt, ha ha.”
“Triển lãm?” Không ngờ cô lại nói vậy, Đổng Diệc Lỗi trầm ngâm trong giây lát, rồi nhìn Lăng Tiểu Manh, “Thật không? Chúc mừng nhé, Tiểu Manh, tin vui như thế này, chắc anh là người đầu tiên được biết?”
“Đúng đó, anh nói xem có trùng hợp không, chúng tôi mới vừa bàn việc này khi nãy”, Tô Ngưng cướp lời.
Cô không phải kẻ ngốc, mới nhìn đã biết mối quan hệ trước kia của Tiểu Manh và Đổng Diệc Lỗi nhất định không bình thường, thần sắc Lăng Tiểu Manh từ lúc anh ta xuất hiện đã trở nên bất an và tỏ vẻ phòng thủ, còn thái độ anh ta thì thân mật, lời lẽ thân thiết, hoàn toàn không giống những lời khách sáo bình thường.
Cô tiếp xúc với rất nhiều người trong giới thiết kế trong nước, điều phiền phức nhất của những nhà thiết kế có tài chính là khi lên kế hoạch được một nửa, đột nhiên bị một vài công ty nước ngoài có tiềm lực hoặc trong triển lãm để mắt tới, sau đó đoạn tuyệt tình nghĩa, những việc thế này cũng không phải lần đầu cô gặp. Lúc này theo bản năng, Tô Ngưng thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, nói thẳng cho đối thủ trong ngành bỗng dưng xuất hiện biết.
Thêm đó, Lăng Tiểu Manh lại rất khác với mọi người, trong mắt cô Tiểu Manh giống như một chú gà tây, nên chẳng suy nghĩ nhiều, Tô Ngưng thẳng người mở miệng tiếp luôn lời Đổng Diệc Lỗi.
Lăng Tiểu Manh hoàn toàn không nhận ra mình đã trở thành người tàng hình, nhìn hai người trước mặt người hỏi kẻ đáp, cô nín thinh không nói gì.
Ngay khi sự thất kinh và lo lắng lúc ban đầu qua đi, cô bắt đầu không hi