Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1204 lượt.
ỏi tiếp, nhưng bước chân cô vội vã, nháy mắt đã đi được đoạn xa, Bùi Gia Tề đút tay vào túi quần, so vai.
Anh thấy cô gái này thật kỳ lạ, tối qua từ chỗ Tề Cách Cách anh đã hiểu hơn một chút về cuộc sống của cô. Kỳ thực Tề Cách Cách cũng không biết nhiều, chỉ nói đúng một câu: “ Lăng Tiểu Manh? Thiết kế trưởng của Tổng Giám đốc Cố đấy, vừa tham gia bữa tiệc cùng ba em ở nhà Tổng giám đốc Cố, mới quen thôi”.
Tổng giám đốc Cố, người cô ấy nói là Cố Chính Vinh. Tuy không xuất hiện cùng nhau, nhưng người anh đã từng được nghe, nhất là lần xuất hiện vội vã tại triển lãm thường niên, ấn tượng rất sâu sắc.
Cũng bởi Lăng Tiểu Manh.
Ngay lúc anh và cô đang vui vẻ nói chuyện, đột nhiên đám đông tụ lại, ánh đèn flash nháy liên hồi, anh nhìn cô gái đứng bên cạnh tay chân luống cuống, ánh mắt thất thần, lơ lửng hồi lâu mới ngừng lại, sau cùng đặt xuống một điểm nhìn đăm đăm không chớp mắt.
Tất cả mọi người đều tập trung vào cô, còn anh dõi mắt theo hướng cô nhìn.
Tuy có rất nhiều người, nhưng Cố Chính Vinh vẫn rất nổi bật trong đám đông, như hạc giữa đàn gà, vẻ mặt điềm đạm, nhìn theo hướng đó khẽ mỉm cười. Khi ấy anh chỉ lấy làm lạ, cũng không nghĩ nhiều, giờ nhớ lại, tình huống ấy hoàn toàn không phải ngẫu nhiên.
Lăng Tiểu Manh là người rất thu hút được người khác yêu thương che chở cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng theo như anh biết, chẳng phải Cố Chính Vinh là người đàn ông đã có gia đình rồi sao?
Đó chỉ là việc riêng của người khác, tuy rất có cảm tình với cô, nhưng cũng chưa tới mức phải soi mói đời tư của họ, chỉ nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cô dưới ánh nắng sớm, anh bỗng thấy cô như ngọc vùi trong cát, không người khai sáng, nếu thật là như vậy thì thực rất đáng tiếc.
Em phải ở bên anh sao?
Không hề phòng bị, cả người Lăng Tiểu Manh rơi thẳng vào lòng anh, gáy chạm vào ngực anh, ngẩng đầu ngắm trăng đêm.
Trăng to tròn, thấp thoáng được tô điểm bời những đường vân xám nhạt, càng lúc càng rõ ràng.
Trên đầu nghe thấy tiếng của anh, lần này anh hỏi lại: “Lẽ nào em không muốn ở bên anh sao?”
“Vậy em chun mũi rồi hít lấy hít để thế làm gì? Bắt chước chó con à?”, Cố Chính Vinh quay người kéo cô đi về phía trước, nói rất tự nhiên.
Cô lặng lẽ đi sau anh, cũng chẳng sao, hôm nào cô chẳng phải viết cuốn Mười tám phương pháp nhịn nhục, bản thảo nặc danh, nhất định sẽ có người thưởng thức.
Đêm hè, hai bên đường bóng cây kín đặc, ngoài ban công những chiếc bàn nhỏ xếp đầy, rất nhiều người ngồi tán gẫu trò chuyện trong đêm. Thành phố này nơi đâu cũng bao trùm hơi thở của sự nghỉ ngơi thư thái, đến Cố Chính Vinh cũng thay đổi thói quen phóng xe như bay thường ngày của mình, anh chạy xe thong thả chậm rãi.
Có cảm giác xe ngày càng đi xa khỏi trung tâm, Lăng Tiểu Manh lộ vẻ hoài nghi, mắt hướng về khoảng không gian sầm uất náo nhiệt đang dần rời xa, rồi lại nhìn Cố Chính Vinh, chẳng biết phải nói như thể nào.
“Muốn hỏi gì? Hỏi đi.”
Hừ… anh thật đúng là thần thông quảng đại.
“Chúng ta đang đi đâu vậy?”
“Ra biển.”
“Còn những người khác thì sao?”
“ở Sheraton.”
Anh cho tất cả mọi người ở lại Sheraton, nhẹ tênh đưa mình cô tới bờ biển, có phải quá đáng lắm không?
Lăng Tiểu Manh muốn hỏi, đi làm gì? Nhưng ngoảnh mặt chỉ thấy Cố Chính Vinh khẽ liếc nhìn, thoáng vẻ hí hửng, đến không khí trong xe cũng có cảm giác ấm dịu.
Hai năm nay, lúc đầu thời gian gặp được anh rất ít, về sau số lần tuy có tăng dần, nhưng quả thực anh rất bận, ở bên nhau nhiều lắm cũng chỉ là một bữa ăn khuya như mọi khi, rồi về nhà đi ngủ, rất ít khi thấy anh vui như lúc này, câu hỏi vốn đặt ra bỗng tự động biến mất.
Thôi vậy, có hỏi thế nào cũng vẫn phải theo ý anh mà làm không đúng sao? Làm người phải biết lấy ơn đền ơn, một khi anh đã vui, đương nhiên cô phải ủng hộ hết mình, cần im lặng là phải im lặng, cần vẫy cờ hô hoán là phải vẫy cờ hô hoán, hà tất phải gây khó dễ cho bản thân.
Nghĩ vậy, cô lập tức an lòng, thoải mái ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. Xe chạy trên đường tròn quanh đảo, rồi chạy qua chiếc cầu vượt biển hình chữ S nổi tiếng, cửa sổ xe hạ xuống, tiếng sóng biển dội vào dào dạt, phóng tầm mắt ra xa là có thể trông thấy bờ cát dài phẳng lặng dưới chân pháo đài. Ánh trăng trong đêm hè sáng loáng, tất cả dường như được phủ lên bởi một lớp màu bạc, đẹp lung linh sáng lóa.
Những tưởng tới biển anh sẽ dừng xe, nhưng chiếc xe vẫn men theo con đường thênh thang hướng thẳng phía trước, pháo đài cùng bãi cát vụt qua trong chớp mắt.
Lăng Tiểu Manh lần nữa mơ hồ, chỉ ra ngoài cửa sổ, rồi lại quay sang nhìn anh.
Chiếc xe leo lên con đường rừng, ánh đèn dần dần bỏ lại phía xa, ánh trăng sáng quá, chẳng còn thấy tối, tay cô thò ra ngoài cửa sổ, ngón tay trắng nõn, trong bóng đêm vẫn thấy thật rõ rệt.
“Ngồi yên, đừng cho tay ra ngoài”, anh nhắc nhở. Hai bên cành lá um tùm, đan vào nhau, cố vài cành rủ xuống trĩu nặng. Làn đường hai chiều, trước mặt có xe vượt qua, anh đánh xe hơi chệch sang bên