Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341217
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1217 lượt.
tôi? Tôi đã xem hết cả, giờ muốn đi rồi.”
Đầu dây bên kia có tiếng cười, trả lời rất nhanh, “Đồng chí Tiểu Manh, sao cô lại không tìm được người tới đón thế? Như thế không được, tôi đành cố làm thêm lần nữa vậy.”
“Tại sao lại là anh?” Cô vốn định nói do nhầm lẫn, nhưng thấy Đổng Diệc Lỗi đứng bên cạnh hai mắt sáng bừng, cười nói vẻ thích thú, dường như muốn đợi cô gác máy, rồi nói tiếp. Lăng Tiểu Manh bặm môi, nói tiếp, “Có tiện không? có thể tới đón tôi thật chứ?”
Bùi Gia Tề khá bất ngờ trước câu trả lời của cô, anh ngập ngừng một giây, nhưng phản ứng vẫn rất nhanh lập tức tiếp lời, “Được chứ, cô đang ở đâu?”
Lăng Tiểu Manh ngắt máy, Đổng Diệc Lỗi vẫn đứng cười bên cạnh, “Không phải Tô Ngưng sao? Tiểu Manh, đừng giả bộ nữa được không?”
“Không phải Tô Ngưng”, Lăng Tiểu Manh nói, rồi đi thẳng ra cửa. “Em đi đâu?”
“Đợi bạn tôi tới đón.”
“Bạn em? Ai?”
Lăng Tiểu Manh ngoảnh lại nhìn anh ta, thở dài rồi giả bộ không nghe thấy, càng bước nhanh hơn.
Lăng Tiểu Manh bước tới cửa thì điện thoại lại kêu, lần này đúng là Tô Ngưng, “Tiểu Manh, tôi lập tức tới ngay, đừng vội”.
“Tôi sốt hết cả ruột rồi!” Chẳng lẽ phải nói thẳng ra thế này, Lăng Tiểu Manh cầm điện thoại, lớn tiếng nói.
“Không phải tôi đang tới rồi sao?” Tô Ngưng liến thoắng một hồi, “Ban nãy vừa gọi điện về phòng, quay mòng mòng, nói là đang tiếp khách quan trọng, một phút trước còn nói với tôi khách chạy đâu mắt, cô nói xem có phiền không cơ chứ? Tôi tới đón cô cùng đi nhé!”
“Hả?”, quá hối hận vì khi nãy đã cục cằn trong điện thoại, Lăng Tiểu Manh kêu lên.
“Làm sao, làm sao?”
“Vừa rồi có bạn nói sẽ tới đón tôi.”
“Bạn trai cô ư? Không sao, đưa anh ấy đi cùng là được, tiện thể để tôi được chiêm ngưỡng, bạn trai của nhà thiết kế trưởng của Tổng giám đốc Cố, ha ha. Tôi sẽ tới mau thôi.” Tô Ngưng dập máy quá nhanh, giọng cô ấy vẫn còn vang vọng, bỏ lại Lăng Tiểu Manh tay cầm điện thoại, mắt trân trân nhìn màn hình.
Cái gì mà kế hoạch định sẵn mãi mãi không theo kịp sự biến hóa, hai ngày nay cô đã hoàn toàn hiểu được chân lý của nó.
“Tiểu Manh, ở đây gọi xe không tiện, hay là để anh đưa em về” Đổng Diệc Lỗi cũng bước tới, đứng bên cạnh nói, “Hôm nay anh lái xe đến. Ở đại hội vốn định nói chuyện với em nhiều hơn, đáng tiếc tối đó anh có việc phải đi trước, hôm nay có thời gian, chúng ta tìm nơi nào đó ngồi dễ nói chuyện hơn.”
Lăng Tiểu Manh nghiến răng nghiến lợi, nhìn anh như thể người qua đường.
Hai người nhìn nhau, lồng ngực nóng ran, Đổng Diệc Lỗi nhớ lại những chuyện từ rất lâu về trước, những ngày mà tối đến mồ hôi lại đầm đìa.
Giờ không còn như trước, giờ đây anh có thể đàng hoàng ở khách sạn năm sao, ngắm nhìn phong cảnh đẹp nhất, hưởng thụ loại rượu cao cấp nhất, nhưng lúc này, trong đầu anh chỉ còn ký ức của những ngày đã qua được cùng quyện chặt với cơ thể trắng mịn và làn da nõn nà của cô, nếu đem ra so sánh, những thứ đó trở nên quá đỗi tầm thường.
Khát vọng được trở về với ký ức khiến anh càng kiên định với suy nghĩ của mình hơn, ánh mắt lướt qua những đường nét tuyệt đẹp dưới chiếc áo phông đơn giản của cô, nếu có thể thêm một lần, mới nghĩ thôi anh cũng thấy đó là cảnh tượng đẹp đến nhường nào.
Đổng Diệc Lỗi ho một tiếng, định nói điều gì thì con đường cao tốc rộng lớn vọng lại tiếng xe, tốc độ rất nhanh, trước khi đến gần đã kịp thời giảm tốc, sau cùng từ từ dừng ngay trước mặt họ.
Xe đẹp, Đổng Diệc Lỗi không kìm được liếc qua, có người mở cửa xuống xe, nhìn thẳng về phía họ, rồi mở miệng cười thật tươi với Lăng Tiểu Manh , dường như trăm hoa đang đua nở, lung linh huyền ảo, lần lượt nở ra trước mắt, trừng trùng điệp điệp trải dài ra xa.
Anh chàng đẹp trai à, có cần mỗi lần xuất hiện là phải cười tới nghiêng nước nghiêng thành như thế này không? Lăng Tiểu Manh bất lực than thở.
Bùi Gia Tề nhìn cồ chăm chú, rồi mới liếc mắt qua Đổng Diệc Lỗi đứng kế bên, câu đầu tiên chính là, “Tiểu Manh, vị này là?”
Sắc mặt tươi rói của Đổng Diệc Lỗi khiến Lăng Tiểu Manh thề rẳng cả đời cô cũng sẽ không thấy thích thú hơn lần này. Ngay giây phút trông thấy Bùi Gia Tề, tất cả những áy náy, day dứt lập tức tan thành mây khói. Hóa ra xa cách đã lâu như vậy mà cô vẫn muốn dùng cách trẻ con này để trút giận, vừa nghĩ mình sống thật uổng phí, lại vừa thấy vui sướng tràn trề.
“Đây là Đổng Diệc Lỗi, bạn học cũ của tôi.” Thấy ánh mắt Bùi Gia Tề nhìn mình cô mới nghĩ tới việc giới thiệu.
“Tôi là Bùi Gia Tề, rất hân hạnh được gặp anh”. Bùi Gia Tề đưa mắt nhìn Đổng Diệc Lỗi, anh không giơ tay ra mà chỉ mỉm cười gật đầu.
Lại có tiếng xe, lần này người đến chỉ có thể là Tô Ngưng, kẻ lượn mất tăm mất hút, Tô Ngưng xuống xe vừa cất bước lên trợn tròn mắt rồi chạy tới bên Lăng Tiểu Manh , nói với Đổng Diệc Lỗi trước tiên, “Đổng tiên sinh, sao anh lại đến đây?”
“Tôi nói xem khu trưng bày, vừa hay gặp được Tiểu Manh”, Đổng Diệc Lỗi còn chưa điều chỉnh lại tâm trạng giọng nói có phần kỳ quái.
“Trùng hợp vậy sao? Tiểu Manh vị này là ai? Bạn trai cô?”
Lăng Tiểu Manh thấy tình cảnh thật hỗ