pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341211

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1211 lượt.

n loạn, bất giác bật lên trời.
Sau cùng cả ba người họ cùng nhau rời đi, Lăng Tiểu Manh ngồi trên xe Tô Ngưng mắt nhìn thẳng, những câu hỏi Tô Ngưng liên tiếp vang lên: “Tiểu Manh, cô không có nghĩa khí gì cả, sánh vai cùng anh chàng Bùi Gia Tề kiệt xuất đó, cô giấu quá giỏi, lần trước chỉ khi nói mới quen, người ta chạy tới làm anh hùng cứu mỹ nhân còn không chịu nhận? Mau khai thật cho tôi.”
Lăng Tiểu Manh chẳng biết phải giải thích thế nào, trong lúc gấp gáp cô ngoái đầu nhìn Bùi Gia Tề đang lái xe theo sau, ánh mắt lại nhìn về phía Đổng Diệc Lỗi, anh ta vẫn đang đứng yên tại chỗ.
Cánh cổng lớn cao vút của trung tâm triển lãm mở rộng, anh ta đứng đó một mình trong bóng râm, xe phóng thật nhanh chớp mắt đã đi rất xa, Lăng Tiểu Manh không nhìn rõ, chị thấy con người ấy giờ đã thành một đốm lờ mờ.
Tạm biệt hóa ra là lại là một việc khó khăn mà cũng đơn giản nhất, thật mâu thuẫn.
Phòng chế tác nằm sát bên đại lộ, có thể nói là gần trong gang tấc, xe chạy tới chỗ rẽ là đến nơi. Căn nhà một tầng bằng kính, trước cửa rộng rãi, xếp một chồng gỗ, mùi hương của nó có thể ngửi thấy từ rất xa.
Tô Ngưng vào trước, đỗ xe xong, cô chào người chủ phòng gia công đang đứng trước cửa “Thầy Lý, giờ tôi mới có thời gian”. Rồi cô quay sang giới thiệu với Lăng Tiểu Manh , “Vị này là thầy Lý”.
Chẳng biết phải xưng hô thế nào cho đúng, Lăng Tiểu Manh tiếp lời, “Xin chào thầy Lý!”
Đó là một người đàn ông trung niên cơ thể tráng kiện, lúc này đang cầm trong tay chiếc cưa, giọng nói sang sảng “Gọi tôi là ông Lý được rồi, thời gian rất gấp, xin mời xem trước bản thiết kế”.
“Hả? Tôi đâu thể gọi ngài như vậy được.”
Phía sau có tiếng nói, là Bùi Gia Tề, giọng nói nhẹ nhàng, “Gọi ông Lý là được rồi, người này tên chính là thầy, chẳng cần phải gọi ông ấy thân thiết thế đâu.”
“Sao cậu lại quay lại đây? Cả ngày nay cậu lượn lờ ở đây tới mấy lần, chạy đi chạy lại như thế có gì hay ho?”
“Tôi đi cùng cô đây, khi nãy vừa tới đón họ.” Bùi Gia Tề mỉm cười, nói chuyện với thầy Lý hết sức thân thiết.
Tô Ngưng đứng cạnh tay kéo Tiểu Manh vẻ mừng rỡ “Không nói sớm, báo hại tôi nửa ngày trời mới hẹn được ông ấy. Thầy Lý nổi tiếng khó khăn, lần này đã phải nhờ không biết bao nhiêu mối quan hệ. Giờ tốt rồi, sau này nhờ hết vào cô đấy, ha ha, nhẹ hết cả người”.
“Này, tôi đâu có quen ông ấy.” Lăng Tiểu Manh cuống quýt, tay túm lấy Tô Ngưng không cho cô ấy đi.
“Quen Bùi Gia Tề chẳng phải là đủ rồi sao? Tiểu thư à, cô không biết anh ta là người như thế nào sao?”
“Anh ta?” Cô thật sự đâu có quen, sự việc giờ đã quá hỗn loạn, cô đang định giải thích, Bùi Gia Tề quay đầu lại nhìn, “Tiểu Manh , bản thảo thiết kế của cô đâu?”
Câu nói này mới lọt tai làm sao, Tô Ngưng lập tức đưa bản thảo ra. Đều là người trong ngành, tất cả mọi người ai ai cũng rất nhập tâm. Không phải nói gì thêm, đến lúc này Tô Ngưng mới thực sự được nghỉ ngơi, ngồi xuống bên cạnh mà nhẹ cả người.
Hóa ra cháu ba đời nhà họ Bùi tiếng tăm lừng lẫy lại là một người rất đẹp trai, chỉ có một điều Tô Ngưng không hiểu, người như thế sao lại nhiệt tình với Lăng Tiểu Manh vậy? lúc đầu cô còn tưởng rằng mối quan hệ của họ sâu đậm, nhưng trên xe hỏi tới nửa ngày cũng không có kết quả, lại thấy cách nói chuyện giữa hai người họ không có vẻ già là thân thiết, chí ít là Lăng Tiểu Manh .
Cho dù thế nào, sau này cô cũng không dám coi thường Lăng Tiểu Manh nữa, cô gái này lúc nào cũng khiến ta ngạc nhiên thích thú, quả thực là thần thông quảng đại.






Khách qua đường
Dù là con dường dài hoang vu, dù người khách qua đường duy nhất chỉ là một ảo ảnh, dù cô sớm biết rằng chẳng có ai là cùng trời cuối đất của ai, nhưng cô vẫn không rũ bỏ được sự yếu mềm của bản thân, dấn dần tựa mình vào người bạn ảo ảnh ấv.
Tự tìm đến ngõ cụt, chẳng phải do ai khác.

Buổi chiều, Hạ Môn trời bắt đầu mưa. Cố Chính Vinh là người duy nhất rời khỏi phòng họp, hành lang cửa sổ mở tung, không khí thật trong lành. Người phụ trách công việc ở Hạ Môn vội vã theo sau, “Tổng giám đốc Cố, tối nav đã thu xếp dùng cơm với người bên hải quan, ngài xem lúc nào bắt đầu thì tốt?”
“Đâu có, tôi vẫn không dám nhìn nhiều, ha ha”, hai người họ bật cười, rồi quay lưng đi về hướng khác.
Chuyến bay cuối cùng trong ngày, Hạ Môn trời vẫn đang mưa, khi Cố Chính Vinh tới sân bay thì trời đã tối đen như mực. Tài xế xuống xe mở ô, sảnh sân bay đèn điện sáng choang, trong đêm mưa càng khiến nó trở nên lộng lẫy. Bước tới cổng chính, Cố Chính Vinh vội dừng bước, ánh mắt lướt nhìn cây cột gần đó, rồi nhớ tới dáng vẻ của Tiểu Manh tối qua khi cô đứng đó mắt nhắm nghiền, hít thở thật sâu.
Bỗng anh mỉm cười khiến người lái xe đang xách hàng lý tròn mắt không hiểu.
Tổng giám đốc Cố thường ngày không cười không nói, vì thế lực sát thương mỗi khi anh cười quả thực rất lớn.
Máy bay đã cất cánh, anh thẫn thờ nhìn ra ngoài khung cửa, quá muộn, đi chuyến bay này hầu hết là khách du lịch, khoang thương gia chẳng còn một