Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1209 lượt.
cuộc gặp gỡ chớp nhoáng tại đại hội thường niên, dường như quá khứ lại ào về trong trái tim anh, nhưng suy cho cùng cô mới là người con gái anh hoàn toàn lãng quên. Tám năm đó tuy non nớt, ngây ngô nhưng đẹp biết bao, anh muốn cô trở lại, để rồi không bao giờ rời xa.
Trước kia Lăng Tiểu Manh yêu anh nhiều lắm, họ ở bên nhau vui vẻ biết mấy, anh còn rất nhớ cô. Cô là người con gái ngoan hiền, tuy giờ đây bảo cô ngay lập tức đón nhận mình quả thực rất khó khăn, nhưng anh rất có niềm tin vào bản thân.
Điện thoại reo lên, anh rút ra nhìn rồi tắt máy.
Nhưng điện thoại lại reo, đầu dây bên kia mải miết gọi mãi không thôi, đã ba bốn lần rồi, đến cả Lăng Tiểu Manh cũng phải nhìn anh một cái. Đổng Diệc Lỗi ra dấu với họ, rồi bước sang một bên nghe điện thoại.
“Đổng Diệc Lỗi, cuối cùng anh cũng chịu nghe điện thoại của tôi rồi sao?”, giọng người con gái quen thuộc, cũng bởi quá kích động nên tiếng thở dồn dập nghe rõ mồn một.
“Thư Tử Kỳ, tôi đã nói rõ với cô rồi, đừng phát điên lên như thế có được không?”
Đầu dây bên kia có tiếng khóc, rồi van nài.
Đổng Diệc Lỗi ngoái đầu nhìn Tiểu Manh, thấy cô và ông Chung đã bước đi xa, mới bắt đầu trả lời: “Vô ích thôi đại tiểu thư à, vấn đề của cô không phải rời xa tôi cô không thể sống tiếp, mà là cô có quá thừa thời gian để phát điên. Lúc này một phút của tôi quý hơn vàng, tôi không có thời gian ngồi nghe cô khóc đâu, tôi tắt máy đây.”
“Đổng Diệc Lỗi, anh dám!”
Ầm ĩ quá! Đổng Diệc Lỗi mất kiên nhẫn, dập máy luôn, rồi tắt máy, cũng may điện thoại này chỉ dùng để liên lạc với bạn bè và người thân, ngày mai anh sẽ đổi số.
Anh sải bước đi, mỉm cười với ông Chung lúc này đang quay đầu lại, rồi nhìn Lăng Tiểu Manh.
Hai năm trước, làm sao anh biết được người con gái này vẫn có thể chịu đựng được như thế, thật không thể tưởng tượng nổi. Nhưng không sao, chỉ là mượn gió đông giờ đây anh đã tìm được Bá Lạc của riêng mình, một cơn gió lốc giữa trời xanh, anh hoàn toàn có thể vượt qua trở ngại này.
Sân bãi rất rộng, đi một vòng đã hơn tiếng đồng hồ, Lăng Tiểu Manh định ngó qua khu trưng bày, vừa nghĩ vừa đánh dấu lại vị trí lên tấm bản đồ. Lúc đầu cô còn thấy có phần không thoải mái, sau bận tới bận lui nên quên hẳn người đi bên cạnh bao gồm cả Đổng Diệc Lỗi, người vẫn luôn nhìn cô.
Ông Chung tháp tùng từ đầu tới cuối, công ty Osun của Đổng Diệc Lỗi cũng có một khoảnh đất trong này, trưng bày các tác phẩm của những nhà thiết kế trẻ trong nước, khu trưng bày của Osun hoành tráng, đầy khí thế, ông Chung đang đưa anh đi xem cho kỹ, chẳng ai làm phiền, Lăng Tiểu Manh càng thích thú.
“Tiểu Manh, em có muốn cùng đi xem chỗ của công ty tụi anh không?” Bên tai bỗng có tiếng nói làm cô giật nảy mình, ngẩng đầu lên đã thấy Đổng Diệc Lỗi đứng bên cạnh, mắt nhìn lên tấm bản đồ trên tay cô, một tay chỉ lên đó, “Ở ngay trung tâm, vuông vắn lắm, chắc chắn hiệu quả trưng bày rất tốt”.
Tới nước này, cô cũng không muốn biến người ta thành không khí, mắt nhìn đại theo hướng đó, “Thế à? ừ, vuông vắn lắm”.
“Cho chút ý kiến đi?” Anh đưa tay ra, Lăng Tiểu Manh vốn không nghĩ anh sẽ có động tác như vậy, còn chưa kịp rụt tay lại, liền bị ngón tay anh chạm vào, mất kiểm soát, toàn thân mát lạnh.
Lăng Tiểu Manh lập tức lùi lại, ngón tay Đổng Diệc Lỗi vẫn đang giơ lên, nhìn cô thẫn thờ.
Cơ thể phản ứng thật dữ dội, đến Lăng Tiểu Manh cũng thấy ngạc nhiên.
Hai người họ đã từng là một cặp tình nhân quấn quýt, mãi mãi sánh bước bên nhau không rời, giống như một cặp sinh đôi liền thân, đôi bàn tay thon dài đó cô đã quen thuộc như chính đôi tay của mình. Nhưng lúc này cô không thể chịu được dù chỉ là sự tiếp xúc ngoài da thịt, chỉ còn lại sự phản cảm.
“Tiểu Manh, em có cần sợ anh tới mức đó không? Anh đâu có ăn thịt em.” Lặng người hồi lâu anh bật cười, rồi bước về phía cô, chắp tay sau lưng, “Được rồi, anh không kéo em nữa. lại đây nhìn cùng anh, nói chuyện với anh về kế hoạch tham gia triển lãm lần này của Osun”.
Kế hoạch tham gia triển lãm của Osun, liên quan gì tới cô.
Trong bụng bắt đầu thắc mắc, đôi môi Lăng Tiểu Manh mấp máy định nói, nhưng trong đầu chợt lóe lên, Osun?
Cô có nghe Cố Chính Vinh nói qua, họ là một đội quân tốc hành hừng hực dã tâm thôn tính thị trường, đầu năm nay mới thâm nhập vào Trung Quốc, trong công ty đã lập hẳn chuyên án bám sát xu hướng.
Cô chỉ biết cúi gằm xuống tấm bản đồ trước mắt, cô vốn không mấy ấn tượng với những điều này, nhưng hai ngày trước lúc dùng bữa, Cố Chính Vinh còn chau mày nói chuyện về họ với ông chủ nhà hàng, ngữ điệu nghiêm trọng, khi ấy cô cũng không để ý lắm, giờ nghe thấy cô đột nhiên nhớ lại.
Đôi chân Tiểu Manh vẫn muốn lùi lại, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đáp lời, “Là cái gì?”
Đổng Diệc Lỗi mỉm cười, đưa cô đi thẳng về phía trung tâm, giơ tay chỉ, “Nguyên sàn trưng bày dành cho những nhà thiết kế mới được chiêu mộ trong nước của công ty, và cả những thiết kế mới nhất trên thế giới. showroom chủ lực tại châu Á của Osun cũng sắp được khai trương ở Thượng Hải, lần này phối hợp để P