Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1227 lượt.
g kỳ lạ ở chỗ, anh lại cảm thấy thích điệu bộ cô lúc này hơn.
Quay người
Cuối cùng cô cũng chẳng thể đề phòng, thời gian dần trôi, dần dà dưới ánh trăng cô đã yêu người đàn ông này, một khi trầm luân, sẽ chịu đựng tất cả để khắc cốt ghi tâm.
Còn chưa có được câu trả lời, điện thoại của Cố Chính Vinh đã vang lên, anh đứng lên vừa nghe vừa bước ra ngoài cửa sân bay, đi được hai bước liền ngoái đầu nhìn cô, “Tiểu Manh, em cũng đi thôi”.
“Em, em ngồi đây đợi được không?” Lăng Tiểu Manh vẫn còn trở ngại tâm lý, muốn né tránh.
Mới đi được hai bước điện thoại bỗng kêu, bàn tay đẫm mồ hôi, khiến điện thoại suýt chút tuột khỏi tay.
Là điện thoại của Cố Chính Vinh, nhưng chẳng biết cô lấy dũng khí từ đâu, lần đầu tiên trong đời cô không muốn nghe. Bước chân mỗi lúc một nhanh, cô chạy tới cửa nhìn ra bên ngoài, trời đã bắt đầu đổ mưa như trút nước, màn mưa dày đặc dưới ánh đèn như sương trắng mù mịt.
Tiếng chuông thôi không kêu nữa, cô biết mình nên nghe điện thoại, cũng biết nhất định Cố Chính Vinh có chuyện muốn nói, nói bạch hạc báo ân, nói rằng tất cả đều có nguyên nhân của nó.
Nhưng cô thấy sợ, lúc này cô không muốn nghe điều gì cả.
Bạch hạc báo ân thì có liên quan gì? Đó vẫn là vợ và con anh, là những người anh phải chăm lo săn sóc, còn anh là bầu trời của họ, là người họ có thể hoàn toàn tin tưởng và nương tựa.
Vẻ mặt lúng túng và sợ hãi của Nhã Tư Mẫn cô có thể hiểu được, tuy không biết tại sao, không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng khi Nhã Tư Mẫn chạy đến bên Cố Chính Vinh rồi khoác tay anh, gương mặt hiện rõ vẻ yên lòng.
Lăng Tiểu Manh nhớ lại mình cũng đã từng có những giây phút như thế, chần chừ do dự, cảm giác cả thế giới này chẳng nơi nào có thể khiến mình yên tâm, những ánh mắt thấu xương của mọi người xung quanh, thứ duy nhất có thể bám vào chính là cánh tay anh đang dang rộng trước mắt.
Cô đón lấy vòng tay ấy, rồi ở bên anh như anh mong muốn, để rồi mỗi một ngày sau đó, tận hưởng cảm giác an toàn, dựa dẫm mà người đàn ông này đem lại. Tất cả nói thì đễ, nhưng ai biết được con đường nhỏ khúc khuỷu trong rừng sâu chỉ là một ngõ cụt.
Còn cô lại thấy mình thật nực cười khi cho rằng, cô đủ tỉnh táo, đây chỉ là một cuộc mua bán sòng phẳng, cô sẽ không yêu anh, sau cùng vẫn có thể bình tâm như khi bắt đầu, lặng lẽ bỏ đi với tấm thân nguyên vẹn.
Chịu ơn người một giọt nước, báo đáp ân sâu cả suối nguồn. Ở bên Cố Chính Vinh là do cô chọn lựa, anh chưa từng nói muốn rời xa cô, còn cô cũng giấu kín bản thân cho tới hôm nay.
Là cô quá tham lam, Cố Chính Vinh đã cho nhiều như thế nhưng cô còn muốn có tất cả, muốn có nhiều hơn nữa. Không muốn thừa nhận cũng phải thừa nhận, giây phút ấy suy nghĩ trong tim cô vô cùng điên loạn, cô muốn kéo anh về phía mình, muốn độc chiếm sự dịu dàng và chăm sóc của anh. Cô bắt đẩu có khái niệm độc chiếm tất cả, không muốn anh nhìn người khác, không muốn bất kỳ ai khác chạm vào anh, cho dù đó có là vợ con danh chính ngôn thuận của anh.
Cô dựa vào cái gì mà lại suy nghĩ như thế chứ?
Những cảm xúc rối bời đi qua, sau cùng Lăng Tiểu Manh cười nhạt với chính mình, rồi tự tổng kết… Quả nhiên nhấn tâm không đủ, trước giờ không sai!
Chuyến xe cuối cùng dừng lại phía trước cửa ra của sân, hành lý chất đầy, những người xếp hàng đứng đợi đã lục tục bước tới.
Lăng Tiểu Manh chỉ muốn bỏ đi, bước lên xe tìm một chỗ ngồi xuống.
Chỗ cô ngồi gần cửa sổ, mắt đăm đăm nhìn cơn như trút phía ngoài kia, bên cạnh có người kêu ca về thời tiết có người lại thấy may mắn vì lúc máy bay tiếp đất trời không mưa lớn thế này.
Điện thoại kêu hai lần, cô nhìn màn hình rồi tắt máy ghé sát mặt lên mặt kính cửa sổ để cái lạnh làm tỉnh đầu óc mình.
Trong xe hơi lạnh, chớp mắt mặt kính đã phủ một lớp sương trắng, chẳng nhìn được nữa, cô lấy tay rờ lên đó, được một hồi liền thấy một khoảng nhỏ trong suốt xuất hiện, nhưng xe đã chạy trên đường vòng của sân bay, ánh đèn ngoài kia trở nên xa xăm, chẳng thấy rõ được gì, trên mặt kính chỉ có gương mặt cô hiện lên rõ rệt.
Vẻ mặt này… Cô lặng im nấc lên một tiếng, rồi lấy tay bưng mặt, không muốn nhìn nữa.
Trở về thành phố đã gần nửa đêm, Lăng Tiểu Manh bước vào tòa nhà thoáng chút do dự, nhìn tứ phía xem có chiếc xe quen thuộc hay không, rồi ngẩng đầu nhìn thật kỹ ban công, phía trong một màu đen kịt, nhưng cô lại thấy yên tâm phần nào.
Dọc đường đi cô đã nghĩ rất nhiều, tự nhủ cho dù thê nào cũng không được lừa mình lừa người như thế này. Cô chưa từng có khát vọng tình yêu, mọi thứ có được trên thế gian này đối với cô giống như rượu độc.
Tất cả đều phải lấy nỗ đau gấp trăm lần để đánh đổi, huống hồ giờ đây cái cô có được lại là lấy trộm từ chỗ người khác. Nỗi đau trăm lần cô đã nếm trải, mình làm mình chịu, bây giờ còn ảnh hưởng đến cả người khác, thật sự có tan thành trăm mảnh cô cũng không thể trả được.
Lên nhà thu xếp hành lý, cũng may cô luôn sắp xếp đồ đạc gọn gàng, cũng không có nhiều, tất cả chỉ vẻn vẹn hai túi