Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.

Manh, có người tìm cô này”, Tô Ngưng bịt loa điện thoại nhìn sang, vẻ mặt rất kỳ lạ.
“Ai?”, Lăng Tiểu Manh hỏi.
Tô Ngưng vẫn giữ vẻ mặt kỳ quái, lúc này như ngộ ra điều gì, hình như muốn nói gì đó nhưng rồi chỉ nói đúng bốn từ, “Là Cố Chính Vinh”.
Lặng người hồi lâu, Lăng Tiểu Manh từ từ quay đầu nhìn sang bên cạnh, mắt mở thật to, hình như đang cố kìm lại điều gì.
Đầu dây bên kia cũng lặng thinh, sau cùng Tô Ngưng vẫn là người không chịu nổi bầu không khí này, cất lời nói, “Thật ngại quá, hình như Tiểu Manh lúc này không muốn nghe điện thoại”.
Dứt lời hai bên tiếp tục yên lặng, mười mấy giây sau điện thoại đột ngột ngắt. Tô Ngưng thở dài một tiếng, nhanh chóng ngắt điện thoại, nghĩ một lúc vẫn chưa thấy yên tâm, liền đút điện thoại vào hẳn trong túi.
Xong xuôi đâu đấy, Tô Ngưng lại nhìn Tiểu Manh, rồi bặm môi, chau mày, sau cùng hai tay ôm chặt lấy vai Tiểu Manh vẫn nghiêm mặt nói, “Tôi hiểu rồi, Tiểu Manh tôi ủng hộ cô!”.
Hiểu rồi? Ủng hộ cô? Lăng Tiểu Manh lặng người ngước nhìn vẻ mặt Tô Ngưng. Định hỏi cô hiểu cái gì, nhưng lại thấy đã đến nước này, dù Tô Ngưng có đang nghĩ gì cô cũng không cẩn thiết phải hiểu, miệng hé mở rồi nhưng cuối cùng lại chọn cách im lặng.
Điện thoại là do Cố Chính Vinh tự ngắt, lúc này anh đang đứng trong phòng rửa mặt trong nhà, một tay đặt trên mặt đá cẩm thạch, tay kia thả điện thoại xuống rồi đặt lên ngực.
Căn phòng lộng lẫy, đến phòng rửa mặt cũng chẳng gói gọn trong một khoảng không gian chật hẹp, phía ngoài bồn mát xa rộng thênh thang là tấm kính lớn hình vòng cung, tuy bên ngoài trời mưa như trút, nhưng bên trong vẫn rất yên tĩnh.
Cảm giác bất lực quen thuộc này lại đến, anh thấy mình như đang đứng trong khoang thang máy kín mít cứ thế rơi xuống, tim gan lộn nhào, treo lơ lửng trên không, dù có thế nào cũng không thể trở về thực tại.
Không phải anh không muốn tiếp tục đợi Lăng Tiểu Manh nghe điện thoại, là không thể, thấy không được khỏe, anh sợ dù đầu dây bên kia có tiếng trả lời thì bản thân cũng không thể thốt được thành lời.
Đã biết hiện giờ cô đang ở đâu, tất cả những việc sau đó có thể từ từ. Cảm giác bất lực dần biến mất theo những hơi thở sâu, cuối cùng anh cũng trấn tĩnh lại, đưa tay cầm lấy điện thoại rồi quay người bước ra ngoài.
Anh vừa chạm tay vào nắm cửa thì bên ngoài có tiếng gõ cửa khe khẽ, là Nhã Tư Mẫn, “Chính Vinh?”
“Anh tới đây.” Anh đẩy cửa bước ra, khoác vai cô, bé Mike cũng đứng bên cạnh, một tây nắm chặt tay mẹ, vẻ mệt mỏi.
Cố Chính Vinh cuối đầu nhìn đồng hồ, “Giờ này rồi, Mike buồn ngủ lắm phải không? Nhã Tư Mẫn, nếu không em đưa con đi ngủ trước đi”.
“Không được, Mike phải ở bên cạnh em.” Nhã Tư Mẫn lập tức lắc đầu, quỳ xuống ôm chặt bé Mike vào lòng.
“Được rồi, có anh, đừng lo.” Anh vuốt tóc cô, giống như vẫn thường làm khi nhỏ, Cố Chính Vinh nhìn cô mỉm cười, rồi nói, “Kai đâu?”
“Ở phòng khách.” Nghe tới cái tên này gương mặt Nhã Tư Mẫn cũng cứng lại, vòng tay siết chặt bé Mike hơn.
“Anh sẽ đi gặp ông ấy, em muốn cùng đi không?”
“Vâng, em đi cùng anh.” Nhã Tư Mẫn nghĩ một hồi rồi lắc đầu, “Không, em ở cùng với Mike”.
Tuổi tác của Cố Chính Vinh hơn người em gái trên danh nghĩa này khá nhiều, từ nhỏ anh đã quen yêu thương, chăm sóc cô, lúc này tự đáy lòng càng thương cô hơn, cúi đầu vuốt lên má cô và bé Mike, rồi chỉ sang phòng ngủ bên cạnh, “Thế này nhé, em và Mike cùng đi nghỉ đi, để anh nói chuyện với họ”.
Phía sau có tiếng bước chân, rồi hai người đàn ông mặc complet xuất hiện phía cuối hành lang, “Cố tiên sinh, sếp của chúng tôi đang đợi ngài, phu nhân và tiểu thiếu gia có thể cùng đến không?”.
“Vợ và con tôi đều mệt, để họ đi nghỉ trước, xin ông Kai đợi đôi chút, tôi lập tức đến ngay.”
Mark đã ngủ gục từ bao giờ, anh đưa tay ôm lấy, đứa bé thì thào bên tai, nói toàn tiếng Thụy Điển, “Ba oi, con muốn về nhà ngủ, lúc nào thì chúng ta về?”.
Cố Chính Vinh mềm lòng, thơm lên đôi má phúng phình rồi trả lời: “Ngoan, ở đây nghỉ với mẹ một lúc, tỉnh dậy ba sẽ đưa con về nhà”.
Hai người đàn ông đứng cách đó không xa nhìn hành động của anh, mặt không chút biểu cảm.
Thu xếp xong, Cố Chính Vinh mới quay người đi về phía phòng khách. Đây là một trong những căn phòng tốt nhất ở khách sạn này, là nơi công ty thường dùng để tiếp đón những vị khách quý từ cấp lãnh đạo các công ty đa quốc gia trở lên. Phòng khách trang hoàng lộng lẫy, trên chiếc sô pha kiểu Âu rộng mênh mông, một người đàn ông nét mặt nghiêm nghị đang ngồi chính giữa, dáng người không cao lắm, nhưng khí khái kiên cường, sau lưng còn có vài người đàn ông đang đứng, tất cả đều trở thành nền cho ông ta.
“Kai tiên sinh, đã khiến ông đợi lâu”, Cố Chinh Vinh cất lời bằng một câu tiếng Nhật trôi chảy.
“Đứa trẻ đâu? Tôi muốn gặp nó”, không nhìn thẳng Cố Chính Vinh, câu đầu tiên của ông ta nói là hỏi về đứa trẻ.
“Nhã Tư Mẫn và Mike đã phải bay một quãng rất dài nên giờ quá mệt, tôi đã để họ nghỉ ngơi trước.” Cô’ Chính Vinh ngồi xuống đối diện ông, thần thái tự nhiên nhìn về phía phòng ngủ.
“Cố tiên sinh,