Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.

nhỏ. Khi rời đi, cô nhìn lại lần cuối nơi mình đã trong hai năm, căn phòng trống không, sạch sẽ như ngày đầu tiên cô đến.
Cô nhớ tới suy nghĩ tối hôm trước, lại thấy mình thật nực cười. Thế này mới là tốt nhất, cô đến bằng cách nào thì sẽ ra đi bằng cách đó. Tất cả lại trở về nguyên dạng, chẳng cần xáo động bóng trăng dưới nước.
Sắp khóa cửa, điện thoại trong nhà đột nhiên vang lên, trong không gian tĩnh lặng khiến ta thót tim, Lăng Tiểu Manh dừng chân lắng nghe, tiếng chuông sau hồi lâu cũng 11 dứt, cô bắt đầu lùi bước, rồi nhẹ nhàng khóa cửa.
Cửa còn chưa khóa xong chuông lại đổ, tiếng chuông cứ vang lên không ngừng, Lăng Tiểu Manh nắm tay nắm cửa, cánh cửa đã được kéo tới nấc cuối cùng, nhưng tiếng chuông bên trong vẫn tiếp tục kêu, cô bặm môi, dốc nốt sức lực cuối cùng đóng chặt cửa.
Cô quay đầu đi về phía thang máy, xuống tới tầng một, bên ngoài cửa thang máy có tiếng người hồng hộc chạy lại, “Tiểu, Tiểu Manh, cuối cùng cũng tìm được cô”.
“Tô Ngưng, sao cô lại tới đây?” Nhìn thấy người xuất hiện ở nơi cô nghĩ không thể gặp được, Lăng Tiểu Manh
đứng người.
“Ông chủ cho tôi biết địa chỉ, bảo tôi lập tức tới đây tìm cô. Đây là nhà cô sao? Cô xách túi lớn túi nhỏ định đi đâu vậy?”
“Ông chủ cô? Sao ông chủ cô lại biết tôi ở đây?”, hỏi được một nửa Lăng Tiểu Manh không nói tiếp được.
Đây chính là chuyện thứ hai Cố Chính Vinh muốn nói cho cô sao? Trên đời này làm gì có nhiều vận may từ trên trời rơi xuống đến vậy? Đáng lẽ cô phải đoán ra phần nào rồi chứ?
“Cô trả lời tôi trước có được không?”, Tô Ngưng kéo cô ra khỏi thang máy tiếp tục hỏi.
Nhìn cánh cửa thang máy đóng lại, Lăng Tiểu Manh chậm rãi nói, “Không có gì, vốn dĩ tôi ở đây, nhưng giờ phải chuyển nhà rồi”.
“Hả? Chuyển nhà muộn thế này ư? Cô ở đây một mình à? Không phải cãi nhau với bạn trai đấy chứ”, Tô Ngưng nhìn lên trên, “Có phải không? Nếu bị người khác ăn hiếp thì để tôi ra mặt giúp cô.” Dứt lời Tô Ngưng liền vung nắm đấm lên, vẻ mặt rất ghê gớm.
Lăng Tiểu Manh dở khóc dở cười, nhưng trong lòng bỗng thấy ấm lại, không kìm được kéo lấy tay Tô Ngưng “Không phải đâu, trên đó không có ai, là tôi đột ngột định chuyển nhà mà”.
“Vậy cô chuyển tới đâu?” Kỳ thực đến giờ Tô Ngưng vẫn u mê không hiểu, nửa đêm nhận điện thoại liên tục đòi mạng của sếp, vứt cho cô địa chỉ bảo cô lập tức phóng tới, nếu thấy Lãng Tiểu Manh, dù thế nào cũng không được để cô ấy đi.
Tô Ngưng sợ quá còn tưởng đã xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì, chạy vội đến thì thấy không phải, bộ dạng Lăng Tiểu Manh hoàn toàn chỉ là cô gái nhỏ trong lúc giận dỗi nhất thời quyết định bỏ nhà ra đi thôi mà, làm gì có chuyện to tát nào xảy ra?
Cô cũng có những người bạn ở cùng bạn trai trước hôn nhân xảy ra chuyện tương tự thế này, thấy Lăng Tiểu manh chẳng muốn nói nhiều. Tô Ngưng cúi đầu nhìn đồng hồ, giờ này còn ở đây lãng phí thời gian cũng không phải cách hay, cô hỏi, “Thế bây giờ cô định đi đâu?”.
Lăng Tiểu Manh nghĩ một lúc, “Đến khách sạn, ngày mai mới đi tìm nhà thuê”.
Tô Ngưng trợn mắt nhìn cô, còn nói không phải cãi nhau, nửa đêm tới khách sạn thì chỉ có cãi nhau rồi thua cuộc chứ còn gì nữa? Nếu không ai lại để trống ngôi nhà đẹp đẽ thế không ở mà nửa đêm canh ba xách hành lý đòi chuyển nhà chứ?
Thôi vậy, ai bảo Lăng Tiểu Manh giờ là bảo bối của cô? Tô Ngưng đưa tay đón lấy túi hành lý đi ra ngoài, “Thế này nhé, giờ này cô tới khách sạn cũng không tiện, tôi ở một mình, trong nhà có hai phòng, hay cô đến nhà tôi ngủ những việc khác để mai tính”.
Tô Ngưng nói rồi lại ngước mắt nhìn lên trên, đầy vẻ hiếu kỳ.
Rốt cuộc là ai? Ai mà có thể sai khiến được cả đồng chí tổng biên tập vốn tự cao tự đại của mình. Đừng nói đó là anh chàng mỹ nam cô vừa gặp tối qua đấy nhé… Những “bất ngờ thú vị” Lăng Tiểu Manh đem lại cho cô đã đủ rồi, nếu tiếp tục nữa chắc cô chết vì kinh hãi mất.
Tô Ngưng ở khu phía Đông, căn nhà nhỏ hai phòng, phía trong bày biện rất đáng yêu, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài hùng hùng hổ hổ của cô.
Tuy đáng yêu nhưng mở cửa đã thấy ngay chiếc gối ôm hình quả dâu tây, đồ chơi Hello Kitty bày đầy trên đất, bước đầu tiên suýt chút cô nữa giẫm phải một con búp bê, căn nhà này khiến Lăng Tiểu Manh sợ hết vía.
Cúi người nhặt con búp bê nhỏ màu xanh, Tô Ngưng cười hì hì, “Ngại quá, không biết cô tới, nên chẳng dọn dẹp gì cả”.
Tô Ngưng đi thẳng vào trong, vừa đi vừa thu dọn, cách cô ấy thu dọn đồ đạc cũng thật thú vị, tay trái một thứ tay phải một thứ, đến cái thứ ba chẳng còn tay nào liền dồn hết những thứ đã nhặt thành một đống rồi tiếp tục nhặt.
Thế này thì có khác gì là không dọn dẹp đâu? Lăng Tiểu Manh đứng phía sau mặt xám lại.
Lăng Tiểu Manh lặng lẽ theo sau giúp cô thu dọn, xoay một vòng trong phòng khách nhỏ xíu, Tô Ngưng nhìn mà lặng người.
Đặt chiếc gối ôm vào một góc trên sô pha, Lăng Tiểu Manh đứng lên phủi tay, “Xong”.
Tô Ngưng cảm động chạy tới nắm tay Lăng Tiểu Manh, “Tiểu Manh, cô thật thần kỳ! Cô mới tới nhà tôi mà mọi thứ đã biến hóa thế này”.
Tuy đã rất khuya nhưng Tô Ngưng