XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Lấy Chồng

Nhật Ký Lấy Chồng

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341671

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.

i đầu chăm chú xem tài liệu. Anh cúp mắt xuống, hàng lông mi dài không che nổi đôi mắt đỏ sọc, vừa nhìn là biết lại thức trắng đêm.
Dù sao cô cũng là con gái, người ta không mở miệng, cứ bám nhằng theo người ta để hỏi, tại sao tối qua lại nói với cô câu nói không đầu không cuối như vậy, cô không làm được những việc thẳng thừng như thế. Chính vì thế chỉ thốt ra một câu đơn giản : ² Đêm hôm qua anh không ngủ à ? ²
² Nữa đêm nhận được cú điện thoại khẩn, ngồi dậy sửa lại đề án, sửa liền một lèo đến sáng, sau đó đến thẳng công ty ². Anh cười cười. Cô tiếp viên đưa đồ uống đến, đứng bên cạnh anh cúi người cười rất ngọt ngào, anh hoàn toàn không để ý, đón lấy đặt xuống trước mặt cô, sau đó tiếp tục bận rộn.
Muốn hỏi anh có cần giúp gì hay không, anh ngồi ngay bên cạnh xem tài liệu, cũng không hề có ý giữu bí mật. Tiền Đa Đa liếc nhìn màn hình, nội dung của tài liệu.
Liếc qua một chút, Tiền Đa Đa giật mình tỉnh hẳn, trợn trong mắt, nhìn anh một cái.
« Sao vậy ? ». Anh không ngẩng đàu lên, hỏi khẽ một tiếng.
Mặc dù chỉ liếc qua một cái, nhưng đề mục rất rõ ràng. Sản xuất loại đồ uống mới đã là một động tác lớn thách thức phe bảo thủ, nhưng chiếc lược được áp dụng vẫn bắt đầu từ việc thu mua thương hiệu nước hoa quả hàng đầu trong nước, cách làm đao to búa lớn này đúng là tác phong của phe câp tiến điển hình.
Nghĩ đến việc trước đó tự nhiên mình lại tham gia vào quá trình chuẩn bị những tài liệu và đề án đó, Tiền Đa Đa thầm giật mình, trấn tĩnh lại một lát mới cất lời : « Không có gì, tôi chỉ hơi buồn ngủ thôi ».
« Đêm qua ngủ không ngon à ? Có hẹn ư ? ». Ngón tay anh rất đẹp, lúc gõ bàn phím nhẹ nhàng linh hoạt, trong lúc bận rộn, vẫn nghiêng đầu đáp lời cô, khóe miệng hơi cong lên : « Vừa nãy còn nhìn thấy anh ấy đến tiễn em ».
Thái độ này của anh khiến cô cảm thấy khó hiểu, hai chữ đó lại động chạm đến dây thần kinh của cô. Có hẹn ? Haizz, thực tế là cô vừa mới chia tay trong hòa bình với một người đàn ông tuyệt vời.
Không biết trả lời thế nào, Tiền Đa Đa bèn trốn tránh câu hỏi này, cười mà không nói gì.
Anh cũng không hỏi gì thêm, quay đầu lại tiếp tục làm việc của mình, « Buồn ngủ thì ngủ đi, đến nơi anh sẽ gọi em ».
Được, cô ngoan ngoãn nghiêng đầu nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén sự tò mò và nỗi bất an. Cô buột phải rời xa những nỗi thắc mắc này. Đó không phải là những thứ cô nên nhúng tay vào, cũng không nên hỏi nhiều. Tiền Đa Đa quyết định từ giờ phút này trở đi giữ bổn phận, chỉ lo cho mình, đương nhiên, giả vờ ngủ một lúc sẽ tốt hơn.
Thực sự chưa mệt đến mức không thể kiên trì thêm được nữa, cộng với việc các tiếp viên hàng không rất quan tâm đến hàng ghế của họ, cứ đi đi lại lại, tần suất và số lần đều hơn hẳn so với tất cả các lần cô đi máy bay trước đây, dù cố gắng đến đâu Tiền Đa Đa cũng không thể biến ngủ giả thành ngủ thật được.
Nhưng vì là chuyến bay buổi tối, sau khi ăn cơm xong khoang máy bay rất yên tĩnh, tiếng gõ bàn phím bên cạnh lặp đi lặp lại một cách có tiết tấu, đến cuối cùng cô vẫn mơ màng chợp mắt.
Đột nhiên cảm thấy người ấm ấm, cô ngước mắt lên nhìn thấy anh đang cuối đầu đắp chăn cho mình. Vì sự tỉnh giấc bất ngờ của cô, anh để lộ một nụ cười biết lỗi.
« Hơi lạnh, cẩn thận không lại cảm »
Chăn đã đắp dưới cằm của cô, dưới đầu mũi là ngón tay của anh, mùi mộc hương thoang thoảng lại bay tới, thơm dịu như mùi của cây cỏ. Làm thế nào bây giờ ? Cô lại một lần nữa bị làm cho mê hoặc, tim đập thình thịch.
Không đoán được sự bối rối của cô, Hứa Phi chỉ thấy Tiền Đa Đa trong trạng thái chưa tỉnh ngủ - nheo mắt nhìn mình, người giấu trong chiếc chăn nhung màu xám, chỉ để lộ ra gương mặt trắng ngần, không trang điểm, vẻ mặt ngơ ngác.
Tựa như một con thú nhỏ, rất nhỏ rất mềm mại, ngơ ngác trong khu rừng lạ.
Đây chính là Tiền Đa Đa - một con người mạnh mẽ, giỏi giang mà người ta thường nói ư? Tại sao Tiền Đa Đa trong mắt anh luôn khác với trong măt mọi người ?
Hôm qua lúc nói ra câu đó anh rất nghiêm túc, không ngờ cô lại luống cuống bỏ chạy. Anh muốn đuổi theo, nhưng lại chợt nghĩ ép cô quá cũng không hay, bây giờ nhìn phản ứng của cô đối với mình, trong lòng lại thấy hối hận.
Gần 20 tiếng đồng hồ chưa được chợp mắt, cộng với việc phấp phỏng không biết cô sẽ phản ứng thế nào, trên đường ra sân bay anh thực sự rất mệt.
Lúc đến cổng ra máy bay, anh đã nhìn thấy cô quay người đi vào hành lang, người đàn ông anh đã từng một lần được nhìn thoáng qua đó đứng nguyên tại chỗ, mắt dõi theo bóng cô, một bức tranh thật đẹp.
Nhưng anh không thích, lòng buồn vô cùng, lúc nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của cô, lại cảm thấy mình hơi ngớ ngẩn.
Anh nhận ra vẻ ngần ngừ đề phòng của cô khi nói chyện với mình và vẻ né tránh khi liếc màn hình máy tính, cảm thấy thất bại và có phần chán nản. Dù sao anh vẫn còn trẻ, không có kinh nghiệm trong chuyện này, mặt lại không đủ dày, sợ nói thêm câu nửa sẽ bị cô thẳng thừng từ chối, chính vì thế kìm chế một hồi lâu chỉ nói ra mấy câu chẳng liên quan.
Sau đó anh biết cô giả vờ ngủ, cũng không vạch trần, ch