Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341638
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.
y với cô, ly rượu vang rất sánh, rượu màu đỏ thẫm nghiêng ngả trong ly, hai chiếc ly chạm vào nhau phát ra tiếng keng giòn tan.
"Cũng được, lên chức là chuyện vui mà, nhưng sau khi hoàn thành dự án này có thể tớ sẽ rời UVL, đến lúc đó mới thực sự được thoái mái", Tiền Đa Ða chỉnh lại tư thể ngồi cho mình lún xuống sâu hơn.
Không hiếu lời của Cô, Y Y trợn tròn mắt với vẻ ngạc nhiên, "UVL không tốt hay sao? Lần trước cậu thăng chức bất thành nên nói sẽ chuyển đi nơi khác, lần này được lên làm giám đốc điều hành rồi mà vẫn còn muốn chuyển. Chuyển đi thích hơn hay sao?".
Tiền Đa Ða thè lưỡi, "Con người lang thang chốn giang hồ, bất đắc dĩ mà thôi".
Ánh mắt Y Y lộ rõ vẻ kinh ngạc, Tiền Đa Đa chỉ cười. Tội nghiệp Y Y chưa bao giờ đi làm, lại không nắm được tình hình, chỉ dựa vào lời giải thích "Con người lang thang chốn giang hồ, bất đắc dĩ mà thôi", cô không thể hiểu nên vẫn tỏ ra ngơ ngác.
Nhưng từ trước đến nay Y Y có một thói quen tốt là nếu không hiểu những chuyện mà mình không cảm thấy quan trọng lắm liền bỏ qua, và cô ấy cũng không có hứng thú lắm với chủ đề này, chính vì thế lúc này lập tức gạt bỏ chuyện công việc của Tiền Ða Đa, chuyển ngay sang chủ đề khác, "Ừ, không nói chuyện này nữa. Trông sắc mặt cậu hồng hào lắm, vưaf yêu đương lại vừa thăng chức, gần đây chuyện với Diệp Minh Thân phát triển đến giai đoạn nào rồi? Thông báo tình hình đi".
Tiền Đa Ða lắc đầu, khai thật: "Đúng là có yêu, nhưng không phải là Diệp Minh Thân, trước khi đi Hồng Kông tớ đã xin lỗi anh ấy rồi".
Lần này thì sửng sốt thật, ly rượu của Y Y vẫn đang đặt bên môi, suýt thì bị sặc, cô ấy đặt ly xuống mới nói: "Hai người sao vậy? Không phải vẫn hẹn hò với nhau đó sau? Hôm đó tớ gọi điện thoại đến nhà cậu, mẹ cậu còn khen một hồi cậu Diệp, cậu Diệp mà".
Nhác đến mẹ mình là thấy đau đầu, Tiền Ða Ða ngồi thẳng người định giải thích, đột nhiên ngoài cửa vang lên một giọng nói nghe quen quen, Cô quay ra ngó rồi quay đầu lại ngay.
Hóa ra là Nhậm Chí Cường và Elizabeth, hiếm khi ra ngoài uống rượu lại gặp bọn họ. Tiền Đa Đa than thầm trong lòng, không buồn nhìn thêm, nhưng lại không thể kẻo Y Y ra chỗ khác ngay bây giờ. Phiền quá!
Không hiểu hành động của Tiền Da Đa, Y Y thò đầu ra với vẻ tò mò nhìn theo hướng nhìn của cô bạn này, nhưng lại bị Tiền Đa Ða kéo lại.
Chỉ liếc thấy một trai một gái ngồi xuống một chỗ cách họ không xa, cô gái đó chưa kịp đợi rượu đưa đến đã bắt đầu trách móc, giọng rất bất bình, "Em thực sự không thể hiểu, tại sao vòng vo một hồi vẫn để Tiền Đa Ða lên làm giám đốc điều hành? Nếu tính về thâm niên công tác, kinh nghiệm, cô ta không thể so được với anh".
Nghẹ thấy ba chữ " Tiền Đa Đa", Y Y liền im bặt, đưa mắt hỏi: "Đồng nghiệp của cậu à?".
Tiền Đa Ða gật đầu, nhún vai với vẻ bất lực, tiếp tục uống rượu.
Elizabeth liên mồm kêu ca sự thiếu công bằng ở công ty, Nhậm Chí Cường lại im lặng, uống một lát mới mớ miệng: “Thôi, cô ta không giống chúng ta".
"Có gì mà không giống? Lần trước là do cô ta có quan hệ tốt với giám đốc điều hành cũ, toàn lấy lòng sau lưng, chính vì thể mới nói sẽ được thăng chức. Sau đó đột nhiên Kerry Hứa hạ cánh, cho cô ta một bài học, thật đã đời".
Uốn lưỡi sau lưng! Nghe thấy rồi, ta đã nghe thấy hết rồi! Tiền Đa Ða ngồi trên ghế sofa trợn mắt, Y Y buồn cười quá, tiếp tục tròn miệng, "Bị người ta nói xấu nhé!".
"Không có người nói xấu mới là bất thường". Tiền Đa Ða hạ giọng đáp một câu, sau đó bắt đầu quan sát quán bar này có cánh cửa nào có thể giúp họ rời chốn này mà không ai có thể biết hay không.
Cô cũng muốn làm cả thế giới phải hài lòng, nhưng tiếc rằng đó là điều không tưởng. Thực tế như vậy, Tiền Đa Đa không bắt ép.
Bên tai lại có tiếng nói vọng sang, Elizabeth tiếp tục phàn nàn: "Ai mà biết lần này Tiền Đa Đa lại tìm ai để giở trò! Anh bảo liệu cô ta và Kerry Hứa có quan hệ không? Tại sao anh ta vừa lên chức là lại đến lượt cô ta luôn nhỉ?"
"Kerry Hứa?". Y Y cũng nghe thấy rất rõ, liền nhìn Tiền Ða Đa bằng ánh mắt dò hỏi, "Hứa Phi?"
Tiền Đa Đa còn chưa kịp trả lời, Nhậm Chí Cường đột nhiên mở miệng: "Giờ em mới biết hả? Tiền Ða Ða đã cặp với Hứa Phi từ lâu rồi, hiện giờ em mới nói ra câu này thì cũng đã muộn rồi".
"Thật hả?". Hai chữ đó và tiếng thở hắt ra cùng một lúc thốt ra khỏi miệng Elizabeth và Y Y.
May mà vị trí ngồi của họ kín đáo, từ trước đến nay Y Y lúc nào cũng yểu điệu thục nữ, dù nói to cũng không thể như sấm dậy bên tai, hơn nữa hai người ngồi sau đang ở trong trạng thải bất bình, không hề chú ý đến.
Elizabeth trợn mắt, giọng thay đổi hẳn, “Cô ta và Kerry Hứa? Anh chàng đó làm sao lại bị cô ra... Ấy, làm sao mà anh lại biết?"
"Có lần anh đã nhìn thấy". Nhậm Chí Cường trả lời rât đơn giản, tỏ vẻ ta đây không buồn nói, sau đó liền vẫy tay gọi thanh toán, "về thôi, hôm nay anh phải về sớm".
"Elizabeth, đi theo anh không có tương lai đâu. Em nên học Tiền Đa Đa, đã tìm thì phải tìm anh chàng nào được việc nhất ấy". Lúc nói ra câu này giọng Nhậm Chí Cường rất lạnh lùng, sau đó bỏ đi không ngoái đ