XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Lấy Chồng

Nhật Ký Lấy Chồng

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341641

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.

ói xong cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài cửa sổ trời tối đen, dưới ánh đèn đường thỉnh thoảng có người đi xe đạp đang cúi đầu mải miết đạp xe lướt ngang qua, nhưng trong xe của cô lại toàn mùi của da thật, tiếng nhạc êm dịu, nội thất sang trọng. So với họ, đây dường như là một thể giới hoàn toàn khác.
Hai thế giới, Tiền Đa Đa vẫn đang lựa chọn, còn cô thì đã bụi trần lắng đọnng từ lâu.
Trên kính ô tô có bóng mình, cô nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc vừa lạ lẫm đó nhắc lại câu nói đó. Y Y không còn cười nữa, bởi đó không phải là truyện cười. Cô thầm nói với mình: "Đúng vậy, con đường tự mình lựa chọn, cho dù có quỳ cũng phải đi hết!".
Tiền Ða Đa một mình lái xe về nhà. Đã muộn lắm rồi, gió xuân đem lại cảm giác mềm mại, sau khi lái được một đoạn cô mỏ hết cửa sổ ra, cảm thấy càng dễ chịu hơn.
-----------------
Sau lưng có tiếng con gái, cô quay đầu liền nhìn thấy khuôn mặt trang điểm xinh xắn của Yamada Keiko.
Đa Đa sững người, sau đó trấn tĩnh lại mỉm cười, "Cô Yamada? Sao cô lại đến Thượng Hải vậy?".
Cuối cùng đã biết tại sao những người khác lại nhìn mình như vậy. Yamada Keiko đến Thượng Hải đột xuất, từ sáng sớm đã xuất hiện trong phòng làm việc của cô trước sự đưa đón của Lý Vệ Lập, vị trí giám đốc điều hành mới chưa kịp ủ nóng đã xuất hiện tình hình này, ai biết mọi người suy nghĩ gì!
"Chị Tiền, lâu lắm không gặp, xin lỗi vì sự mạo muội". Yamada Keiko vẫn mặc bộ đồ công sở gọn gàng, tòa nhà tường làm hàng kính, bắt ánh sáng rất tốt, mái tóc đen mượt của cô ấy trở nên lấp lánh, cộng với cách trang điếm tinh tế, rất thu hút người khác.
Trên môi Tiền Đa Đa đã nở ra một nụ cười xã giao, "Đúng vậy, lâu lắm rồi không gặp. Gọi tôi là Dora nhé! Keiko đến đây họp à? Có cần tôi đưa đi tham quan khối thị trường một lát không?".
"Cám ơn Chị". Keiko khẽ cười, giọng lịch sự, "Vừa nãy Willie đã đưa em đi làm quen một chút rồi, không cần phải làm phiền chị nữa đâu. Trước đây em cũng đã từng đến Thượng Hải, gần đây khu này nhiều thay đổi quá".
Đa Đa mỉm cười, "Vậy hả?" Sau đó lại đưa tay đẩy cửa phòng giám đốc điều hành ra, "vào phòng tôi ngồi một lát đã! Tiểu Lãm, rót cho bọn chị hai cốc cà phê nhé. Cảm ơn em.”
Hai người cứ cười qua cười lại như vậy, mọi người trong đầu đầy dấu hỏi, tình hình thực tế và những lời dự đoán ban đầu không có điểm nào khớp nhau. Lẽ nào Tiền Ða Ða cũng quen với vị tiểu thư cành vàng lá ngọc nổi tiếng này ư? Lẽ nào họ là bạn thân ư? Nếu đúng như vậy thì thảo nào Tiền Ða Ða lại leo lên được vị trí giám đốc điều hành.
Có người còn nghĩ xa hơn, tại sao Tiền Đa Đa lại có quan hệ tốt với cô gái nước ngoài này? Lẽ nào... Một số người có trí tưởng tượng cao siêu đột nhiên sầm mặt xuống... Lẽ nào họ là Lesbian thật ư?
Vòng máy dự đoán mỗi lúc một lan rộng, nhưng hai nhân vật trung tâm đã biến mất sau cánh cửa phòng làm việc của giám đốc điều hành. Haizz, không còn gì để xem nữa, mọi người lại một lần nữa âm thầm thở dài.
"Cô Yamada đột nhiên sang Trung Quốc là để tham dự hội nghị ư?". Trong phòng chỉ còn lại hai người, Tiền Đa Đa mời Keiko ngồi xuống ghế Sofa.
"Không". Câu trả lời của Keiko rất đơn giản, "Em đăng ký tham gia vào dự án thu mua của khu vực châu Á, vừa bay từ Nhật Bản sang hôm qua".
Ða Ða giật mình, nhưng nét mặt vẩn không có gì thay đổi, "Thế thì từ sau phải thường trú ở đây à?".
"Vâng, ở Nhật Bản em đã từng hợp tác với Kerry, lần này sang dây cũng muốn học hỏi anh ấy thêm. Khu vực Châu Á là trọng điểm chiến lược, dự án này lại rất quan trọng, em rất muốn được tích lũy kinh nghiệm ở đây. Dora, Chị thường trú ở Trung Quốc, khá quen với thị trường ở đây, sau này rất mong được chị giúp đỡ".
Mặc dù tác phong Âu hóa, nhưng dù sao Keiko cũng là phụ nữ Nhật Bản, nói đến câu cuối cũng còn đứng dậy, hai tay đặt lên đầu gối, khẽ cúi người. Tiền Đa Đa lại cảm thấy không quen, cũng đứng dậy.
Đúng lúc Tiểu Lãm đẩy cửa bê cà phê vào, hai người liền dừng nói chuyện, ngồi xuống.
Mỉm cười cám ơn Tiểu Lãm, Tiền Đa Ða đón lấy cốc cà phê đặt xuống trước mặt Keiko, đợi Tiếu Lãm đi ra mới nói tiếp: "Không dám thỉnh giáo, sau này cơ hội gặp gỡ giữa chúng ra chắc sẽ không ít, hy vọng dự án này sẽ thuận lợi".
Keiko gật đầu, sau khi ngồi xuống bưng cốc cả phê đưa lên miệng, đôi mắt lộ ra trên thành cốc, dưới cặp lông mi cũng, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, mấy giây sau mới mỉm cười.
Ðiện thoại trên bàn đổ chuông, Tiền Ða Đa nói một câu "Xin lỗi" rồi bước đến nhấc máy, tiếng Tiểu Lãm, "Sếp ạ, phó tổng giám đốc Lý lại đến. Có cần mời ông ấy vào không?"
Tuổi cao như vậy rồi mà vẫn phải theo đuôi tháp tùng cũng không dễ dàng gì.
Tiền Ða Ða vừa nghĩ thầm như vậy, chưa kịp trả lời Tiếu Lãm, sau lưng đã có tiếng nói. "Dora, ngày đầu tiên em đến đây, còn có một số chỗ phải làm quen, không làm phiền chị nữa, em cáó từ trước nhé". Keiko đứng dậy nói.
Sau khi mở cửa, cô nhìn thấy Lý Vệ Lập đã dẫn một đám người chuẩn bị đón rước cô tiểu thư này. Tiền Đa Đa tiễn họ ra cửa khối thị trường, Lý Vệ Lập đi bên cạnh Keiko, lúc này quay lại nhìn cô,