Tác giả: Superpanda
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341279
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1279 lượt.
“…”
Chung Thanh Văn trả lời vài email rồi đi qua Weibo của Vương Vượng Vượng xem một chút.
Cái này đã thành thói quen, mỗi ngày anh phải dạo qua một lần, tuy rằng bản thân anh cảm thấy rất khó giải thích, nhưng giống như là mắc chứng bắt buộc, muốn từ góc độ khác nhìn xem cuộc sống của cô.
Tuy rằng tất cả trạng thái mới của Vương Vượng Vượng đều là những đoạn ngắn vô cùng ngớ ngẩn, có đôi khi đăng tải một số bình luận về đề tài riêng biệt, thỉnh thoảng xen kẽ một vài việc nhỏ của cô, trong đó phần lớn đều là những việc vụng về, lúc nào cũng có vẻ ngớ ngẩn.
Anh mở ra xem, cái mới nhất vừa đăng lên vài phút trước, chuyển bình luận hoàn thành một hoạt động trả lời câu hỏi khảo sát nhận được đồ chơi do một công ty tổ chức.
Tại đó cô viết thế này:
[ Rất muốn Chi\'s Sweet Home! Nếu có tiền mình nhất định sẽ mua! Cầu ông trời cho con trúng! Cầu ông trời cho con trúng! Cầu ông trời cho con trúng! >_< '>
“…”
Chung Thanh Văn mở chỗ kia, tìm trong danh sách phần thưởng hồi lâu mới biết được cái gì gọi là “Chi\'s Sweet Home”. Trong hình ảnh là mười hai con mèo đều có dáng vẻ ngốc nghếch, nhưng thực ra có chút giống Vương Vượng Vượng.
Anh lại nhìn qua câu hỏi khảo sát kia, phát hiện có rất nhiều câu, để điền xong khẳng định cần rất nhiều thời gian.
…Cô nàng kia thích thứ này thế à?
Nhưng mà chỉ dựa vào mình cô hiển nhiên không được.
Buổi tối Chung Thanh Văn tùy tiện tìm kiếm một lúc.
Giá cả không tính là đắt, chỉ có sinh viên nghèo tiếc tiền.
Anh có nên giúp cô không?
……
—— Vương Vượng Vượng điền xong khảo sát này, thực ra cô cũng cảm thấy khó mà thành sự thật.
Tỷ lệ thật sự quá nhỏ.
Hợp đồng đánh cuộc kia của Chung Thanh Văn, cơ hội thắng năm mươi phần trăm thôi, nhưng vẫn bị mắng là kẻ điên, không nên trông cậy. Hiện giờ cái này…đoán chừng rất gần với không phần trăm …càng không thể trông chờ mòn mỏi.
Vì thế mấy hôm sau khi cô thật sự thấy một gói đồ ở cửa, cô mừng rỡ đến độ muốn bay lên.
Cô ôm tất cả món đồ chơi về phòng, trải ra thành hàng, lúc thì chọc chọc cái này, lúc thì chọc chọc cái kia, nhìn thấy chúng nó lắc qua lắc lại, sau đó cô sắp xếp lần nữa theo ý mình thích, ở trong lòng YY một câu chuyện, giống như là đạo diễn, tự mình giải trí.
Chung Thanh Văn cũng thấy, nhưng anh không nói gì.
Vương Vượng Vượng hỏi: “Anh biết cái này gọi là gì không?”
“Chi\'s Sweet Home.”
“Vậy mà anh cũng biết…”
“Mới học được.”
“Tôi…” Vương Vượng Vượng khoe khoang, “Tôi trúng thưởng đấy.”
“Ừm.” Chung Thanh Văn hoàn toàn không có biểu tình ngạc nhiên.
“Ừm” là ý gì?
“Ha ha…” Cô cười ngây ngô, lại bắt đầu chọc chọc mấy cái kia, “Tất cả đều là của tôi…tất cả đều là của tôi…”
Chung Thanh Văn nhìn một lát, anh bỏ lại một câu kỳ lạ: “Cô thích là tốt rồi.”
…Ơ?
Cô cũng chẳng để ý, còn nói: “Hì hì, tôi nhất định có một ngôi sao may mắn.”
“…”
—— một chuyện tốt vừa qua, một chuyện khác lại tới nữa, xem ra phẩm giá con người bùng nổ.
Ngày đó, cũng ở trên Weibo, Vương Vượng Vượng thấy một thông tin từ chỗ bạn bè:
[ Cua sốt ớt XXX tiến vào thành phố B! Hôm nay đi nếm thử, sắc hương có đủ, dư vị vô hạn! '>
Vương Vượng Vượng chuyển về Weibo của mình:
[ Rất muốn đi ăn, nhưng gần đây không thể ra ngoài. = = '>
Kết quả, vào buổi tối, Chung Thanh Văn xách cặp lồng về.
Vương Vượng Vượng vừa thấy gói to: “Cua sốt ớt XXX.”
“Ờ…”
“Tối này tôi và bạn đến tiệm này.” Chung Thanh Văn nói, “Mang về một chút cho mọi người nếm thử.”
“Ừ… tôi đi gọi ông bà.”
Anh đặt đồ lên bàn rồi rời khỏi.
Tối nay có hai người quen hẹn đi ăn cơm, cũng không biết vì sao, anh liền đề nghị đến chỗ cua sốt ớt XXX đó.
Mang về một ít cho cô nàng kia, nếu cô thích ăn như vậy.
Bên này, Vương Vượng Vượng đang bẻ cua, dùng đũa khẩy ra thịt bên trong để ăn.
Rất ngon ——
Tươi mới mà lại ngon miệng, tê tê cay nóng, mỡ mà không ngấy.
Hôm nay thèm ăn cả ngày, không ngờ buổi tối Chung Thanh Văn mang về một ít cho mình.
Vương Vượng Vượng cảm thấy Weibo tựa như một chiếc máy thực hiện nguyện vọng.
Hôm nào lại thử xem ——
“Đúng rồi,” Vương Vượng Vượng nhớ tới một chuyện, cô nói với Chung Thanh Văn, “Công ty giúp việc liên lạc với tôi, ngày mai có một gia đình muốn tôi qua thử việc.”
“Ồ?”
“Ừ.” Cô nói tiếp, “Còn một tuần nữa tôi sẽ đi, vì thế tôi đã thông báo với công ty, bọn họ sắp xếp cho tôi một gia đình.”
“Người thế nào?”
“Vợ chồng trung niên.” Trước đó cô đã hỏi thăm, “Con gái đi du học, cha mẹ đều hơn chín mươi tuổi, điều kiện gia đình không tệ.”
“Cô làm được không?”
“Chưa biết nữa…” Cô ăn ngay nói thật, “Hơn chín mươi tuổi… nhưng nghe nói sức khỏe còn tốt, không có nằm trên giường, nhưng mà ông cụ hơi ngớ ngẩn, không nhớ người cũng không nhớ việc gì.”
“Đi đi.”
“Được.”
………
—— Ngày hôm sau Vương Vượng Vượng dậy thật sớm, cô ngồi xe buýt lần mò đến ngôi nhà kia.
Cách chỗ của Chung Thanh Văn lại không xa mấy, đoán chừng ngồi xe hơn mười phút.
Đối với thành phố B mà nói, quả thực là chẳng có khoảng cách.
Mỗi lầ