Tác giả: Superpanda
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341116
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1116 lượt.
năm giờ chiều mới tan cuộc.
Thầy hướng dẫn của Vương Vượng Vượng đưa ra một cái USB, nhận từng phần số liệu, cười đến nếp nhăn trên mặt tăng lên gấp đôi. Chẳng phải thế sao, không cần tiêu tiền, thật là vui.
Vương Vượng Vượng không cùng quay về trường, cô còn phải đi làm khảo sát thị trường với Chung Thanh Văn.
Anh chủ nhà cũ đã giúp một việc lớn như thế, cô đương nhiên cũng muốn báo đáp.
Chung Thanh Văn dẫn Vương Vượng Vượng đi dạo mấy chỗ, phát hiện ra nơi trưng bày không tốt. Sản phẩm của công ty bị chồng chất trong một góc nhỏ của giá hàng.
“Vương Vượng Vượng,” Chung Thanh Văn ra lệnh, “Cô lấy tất cả đặt lên phía trước, đẩy sản phẩm của đối thủ cạnh tranh ra đằng sau đi.”
“Chuyện này…” Vương Vượng Vượng nói, “Không tốt lắm đâu…”
Anh cau mày nhìn cô: “Vậy đặt song song.”
“Ờ…”
“Xem ra phải nghĩ cách.”
Đầu cô nhanh chóng luồn vào bên trong giá hàng: “Anh định làm thế nào?”
Chung Thanh Văn hoàn toàn không giấu diếm Vương Vượng Vượng: “Về chuyện giá hàng…tôi nghĩ có lẽ hành động từ phía khác, một mặt trao đổi cùng nhà bán lẻ cũng không nhất định tốt nhất.”
“…Ồ?”
“Tôi muốn tìm một số người đã được đào tạo đi vào những thị trấn nhỏ, dùng cách chỉ dẫn tiêu thụ, nói rõ vì sao sản phẩm này có ích với từng người. Nếu có càng nhiều người dân đi vào tiệm hỏi, người buôn bán đương nhiên sẽ xếp vào vị trí tốt nhất.”
“Như vậy…”
“Quan sát theo ngắn hạn, trong quá trình tiếp xúc có ích nhất đương nhiên là đe dọa, không cần nói thế nào. Rất nhiều công ty áp dụng cách thức này.”
“…Ừm.” Không chỉ là sản phẩm bảo vệ sức khỏe, mỹ phẩm cũng thường xuyên dùng phương pháp này, lúc ban đầu gặp phải Vương Vượng Vượng thường xuyên bị dọa hết hồn.
“Nhưng mà, một là trái phép, hai là sau khi nói dối một thời gian thì sẽ tổn thất danh dự, ba là thiếu trách nhiệm.”
Chung Thanh Văn nói: “Tôi hy vọng mỗi khách hàng đều tự mình muốn tới.”
“Ừm.” Vương Vượng Vượng nói, “Tôi hiểu mà.”
Chung Thanh Văn xem đồng hồ: “Bên này có một quán ăn thực phẩm nông nghiệp rất ngon.”
“….Ồ?”
“Có người giới thiệu trên mạng.”
Vương Vượng Vượng hiểu Chung Thanh Văn quá rõ: “Chạy rất xa tới đây, không thể tốn tiền xăng, đúng không…”
Anh dùng khóe mắt liếc qua cô: “Đúng.”
“…”
—— Mặt tiền của quán ăn này không lớn, nhìn cũng sạch sẽ.
Chung Thanh Văn ngồi xuống xem thực đơn, anh chọn một phần đầu cá hấp, một phần sườn heo kho tộ.
Quả nhiên, anh luôn thích hai món cá và thịt heo…
Đứng cả ngày khiến Vương Vượng Vượng mệt lử. Đồ ăn vừa bưng lên, cô liền vội vàng ăn ngay.
Chung Thanh Văn cũng động đũa mấy lần.
“Anh thấy thế nào?” Cô từ bát mình nhìn sang anh, “Ăn ngon không?”
Mặt anh không biểu cảm mà nhìn cô: “Không bằng đồ ăn cô nấu.”
“Ô!” Vương Vượng Vượng rất ngạc nhiên, tuy rằng chính cô cũng cảm thấy hài lòng, nhưng thực sự không ngờ có thể thốt ra từ miệng Chung Thanh Văn.
Hóa ra anh cũng biết cô là tài năng không dễ tìm…
“Có chuyện gì?”
“Vì thế, anh rất nhớ tay nghề của tôi ư?” Cô hỏi, “Nếu vậy, khi nào tôi có thời gian thì sẽ qua thăm anh và ông bà, làm mấy món, cho anh ăn nữa nhé.”
Chung Thanh Văn nhìn chằm chằm Vương Vượng Vượng chừng năm giây, cuối cùng mới thốt ra hai chữ: “Nằm mơ.”
Sau Hạng Mục
Cuối cùng, đến lúc trả tiền, Vương Vượng Vượng nói: “Để tôi.”
“Hửm?”
Cô nói tiếp: “Anh giúp tôi một việc lớn như vậy, bữa ăn này nên để tôi mời.”
Chung Thanh Văn nhìn cô: “Cô chẳng có thành ý nhỉ?”
“Ờ…”
“Tôi không đáng giá như vậy.”
“…” Vương Vượng Vượng dè dặt hỏi, “Thế, anh muốn cái gì?”
“Bây giờ còn chưa nghĩ ra.”
“…”
“Nhưng sau này tôi sẽ nói với cô, cô chỉ cần nhớ rõ cô thiếu tôi một ân tình rất lớn là được.”
“Ô…” Đột nhiên có một dự cảm mình như con thiêu thân không biết gì…
“Khi một mình tôi không thể giải quyết vấn đề mà tìm đến cô thì cô phải làm được.”
“Ơ…” Cô hỏi, “Ngộ nhỡ tôi không làm được thì sao…”
“Không thể nào.” Anh nói, “Tôi biết cô có bao nhiêu cân lượng. Nếu tôi bảo cô giúp, đương nhiên có lý do.”
“Như vậy…” Cô suy nghĩ, Chung Thanh Văn nói cũng đúng. Anh giúp cô lo liệu lâu như vậy, nếu chỉ một bữa cơm đơn giản là xong thì hình như không tốt lắm. Chẳng qua cô vốn không tính thế cho xong việc. Dựa theo giáo trình của người Trung Quốc, hẳn là trình tự thế này: Ất giúp đỡ Giáp, Giáp mời Ất ăn cơm. Sau này, nếu Ất cần Giáp, vậy Giáp nhất định không thể từ chối. Sau đó Ất mời Giáp ăn cơm. Hai bên giải quyết mọi vấn đề một lần, dùng hai bữa cơm, mỗi người phụ trách thanh toán một lần. Thế nhưng, có lẽ Chung Thanh Văn cảm thấy không cần thiết khách sáo với nhau…
“Được thôi,” nghĩ đến đây, cô nói, “Chỉ cần tôi có thể giải quyết, nhất định sẽ không chối từ, quyết không mất nửa chữ!”
“Thế thì tốt rồi,” anh nói, “Nhớ kỹ lời nói hôm nay của cô.”
“…Ừ!”
……….
—— Sau khi ăn xong Chung Thanh Văn chở Vương Vượng Vượng về nhà chủ mới.
Vừa tới cửa, Vương Vượng Vượng liền cảm thấy bước chân nặng nề.
Haiz….. thậ