Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Quan Sát Chủ Nhà

Nhật Ký Quan Sát Chủ Nhà

Tác giả: Superpanda

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341111

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1111 lượt.

trước Chung Thanh Văn nhìn có vẻ rất vui.
“Còn cái này…” Vương Vượng Vượng lại giao túi nhãn cho Chung Thanh Văn, “Trái nhãn, bà thích nhất.”
“Ừm.”
Đợi một lát, Vương Vượng Vượng không có động tác nào nữa.
Chung Thanh Văn quan sát cô một chút, hình như ngoại trừ quà cho ông bà thì quả thật không còn thứ nào khác.
Anh không biết vì sao ngay từ đầu mình lại vui vẻ.
Đã rất lâu anh chưa nhận được quà riêng đặc biệt của Vương Vượng Vượng, kể từ sau khi cô rời khỏi. Vì thế, khi nhìn thấy hộp bánh bích quy kia, phản ứng đầu tiên chính là cô làm chuyện giống như hồi trước. Hồi đó là mật ong, lúc này là bánh bích quy hình con chó, quả thật là phong cách thống nhất.
Kết quả hoàn toàn không phải.
Vương Vượng Vượng suy nghĩ tới mọi người, chỉ không nghĩ tới anh.
Kỳ thật điều này rất dễ hiểu. Mấy hôm trước Vương Vượng Vượng và Chung Thanh Văn đã gặp nhau vài lần, nhưng cô đã lâu không liên lạc với ông bà Chung. Hơn nữa, người già tựa như đứa trẻ, phải dỗ dành, dùng đồ ăn là cách rất thông thường.
Song, trước đây lúc nào anh cũng có cảm giác cô luôn để mình trong lòng, hiện tại không có.
Nhớ lại hai lần tiếp xúc gần đây, một lần là Vương Vượng Vượng có việc muốn nhờ vả, lúc này là bị miễn cưỡng kéo tới.
Chung Thanh Văn cảm thấy địa vị của mình lập tức tuột hạng rất thấp.
Anh cầm hai thứ kia trả lại cho Vương Vượng Vượng: “Tự cô đưa đi.”
“Ờ….” Vương Vượng Vượng suy nghĩ, thế thì có vẻ tốt hơn, vì vậy cô cầm lại, định lát nữa gặp mặt rồi đưa cho ông bà.
……
Vừa vào nhà, Vương Vượng Vượng đột nhiên thấy có người từ cầu thang đi xuống: “Có người đến à?”
“Ơ?” Cô ngẩng đầu nhìn, phát hiện là một người phụ nữ trung niên hơn năm mươi tuổi. Phong thái trầm tĩnh, không có vẻ kiêu căng tài trí hơn người. Trang điểm nhẹ nhàng, kiểu quần áo tao nhã, mái tóc mềm mại thẳng thóm, khắp nơi đều lộ ra vẻ khôn khéo. Tuy rằng tuổi không còn nhỏ, nhưng ngũ quan khiến người ta có ấn tượng sâu sắc, làn da phúng phính mịn màng. Không thể không nói, mỗi một vẻ của Chung Thanh Văn đều có chút phần giống mẹ anh.
“Đây là…?” Đối phương nhìn sang con trai.
“Bạn con.” Chung Thanh Văn nói, “Hồi trước giúp việc ở đây. Tên là Vương Vượng Vượng.”
“Cháu chào dì.” Vương Vượng Vượng mở to mắt, “Cháu là Vương Vượng Vượng.”
“Dì là mẹ của Chung Thanh Văn.” Đối phương lộ ra nụ cười ôn hòa, “Dì luôn nghe Thanh Văn nói về cháu.”
“…Ồ?”
“Không có đâu.” Chung Thanh Văn không có biểu tình gì, “Sao con không nhớ gì hết.”






Bánh Bích Quy (Hạ)
“Đó là do con quên.” Bà Chung dường như rất khẳng định.
Sau đó bà xoay về phía Vương Vượng Vượng: “Nghe nói cháu vì hoàn thành luận văn mà bắt đầu làm giúp việc?”
“Vâng ạ…”
“Hai tháng ở đây có ích không?”
“Ha ha ha,” Vương Vượng Vượng nói, “Không thành vấn đề đâu ạ…”
Bà Chung nói: “Dì chưa từng thấy nó thích ai bao giờ.”
“Không đến mức như mẹ nói.” Chung Thanh Văn nói bâng quơ, “Con không khó lấy lòng đâu. Chỉ có một vài điều kiện tiên quyết không thể nhượng bộ, phần còn lại cũng không lớn lắm, có thể thỏa mãn những điều kiện kia là được.”
Anh suy nghĩ, trước mắt có một người. Ngay cả Vương Vượng Vượng cũng được, vậy trên thế giới nên có nhiều mới đúng.
Chung Thanh Văn ngược lại chưa từng lo lắng về điểm này.
“Tóm lại,” bà Chung cười nói, “Khoảng thời gian trước vất vả cho cháu rồi.”
Vương Vượng Vượng mau chóng lắc đầu: “Không đâu ạ không đâu ạ…”
“Chúng ta rất cảm ơn cháu.”
“A,” Vương Vượng Vượng hơi ngượng ngùng, “Ha ha…”
“Ông bà vẫn còn ngủ trưa.” Chung Thanh Văn nói, “Nếu cô muốn gặp bọn họ thì đợi chừng hai tiếng nữa, cô không bận chứ?”
“Được mà…” Vương Vượng Vượng nói, “Nhưng vì sao anh bảo tôi tới sớm như vậy? Còn phải ở đây chờ.”
Anh nhìn cô: “Trước đó tôi không nghĩ tới điều này, tôi thật không cố ý.”
“Ờ…”
Cô nói: “Thế chúng ta đi tìm đồ trước đi?”
“Được.” Anh nói xong liền xoay người đưa cô đến phòng sách.
“Kim bấm à…” Cô sờ cằm, bắt đầu mở từng ngăn kéo xem.
Không có…
Không có…
Trong cả quá trình, Chung Thanh Văn luôn đứng phía sau, không nhúc nhích.
Không có…
Không có…
Vương Vượng Vượng đi đến giá sách bên cạnh, cố sức nhìn vào bên trong…
À… Cô tìm thấy bản ghi chép mình đã giao cho Chung Thanh Văn lúc sắp đi. Nó được đặt ngay ngắn tại chỗ kia, cô còn tưởng rằng đã bị ném mất rồi chứ.
Không có…
Không có…
Cô lại qua cái kệ nằm phía trên cái bàn, nhìn từng kệ, rốt cuộc thấy kim bấm ở phía sau con ngựa bằng gốm.
“Để lại đó đi,” Chung Thanh Văn nói, “Cô nói lại những nơi cô đã xếp lại đồ đạc và gia vị cho tôi biết, rốt cuộc là cất ở đâu, tôi nhớ trước khi cô tới không phải vậy.”
“Đúng…” Vương Vượng Vượng nói, “Trước đó tôi đã nói với anh rồi mà, tôi cảm thấy như vậy sẽ trật tự một chút.”
“Tôi không để ý.” Anh nhìn cô, nói, “Tôi không ngờ cô bỏ đi nhanh như vậy.”
“Ồ…” Cô đi tới phía trước một cái tủ có năm ngăn kéo, “Ngăn thứ nhất là linh kiện điện tử, như là các máy sạc điện, đườn


Old school Swatch Watches