XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Quan Sát Chủ Nhà

Nhật Ký Quan Sát Chủ Nhà

Tác giả: Superpanda

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341273

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1273 lượt.

t không biết nên đối mặt thế nào……
Tuy rằng gia đình này khác với Chung Thanh Văn, không nhiều việc như anh, bình thường chưa bao giờ xem xét Vương Vượng Vượng, cô chỉ cần trông nom nhà cửa không có vấn đề gì là được. Hơn nữa còn không có thời gian biểu khắt khe, cô có thể ra ngoài bất cứ lúc nào, chỉ cần hoàn thành mọi công việc trong ngày, thì sẽ chẳng người có ý kiến. Vương Vượng Vượng nghĩ rằng một mặt là vì ông bà chủ nhà là người tốt, mặt khác là vì tâm sức bọn họ lao lực quá độ, quả thực không có thời gian quản cô…
Lấy ra chìa khóa đi vào, quả nhiên, bầu không khí áp lực hất ngay vào mặt…
Bà chủ vẫn ở trong phòng mình, cửa phòng khép chặt.
Ông chủ khuôn mặt u sầu ngồi trong phòng khách hút thuốc.
Bà cụ không có việc gì làm lại mắng chửi ông cụ. Ông cụ vẫn ngây ngốc, dán mắt vào hình ảnh chuyển động trong tivi, không biết có thực sự xem không.
Vương Vượng Vượng biết mấy hôm trước bà chủ đã rút ra tiền tiết kiệm, trả lại cho những đồng nghiệp cơ trưởng của chồng mình. Đã tới nước này, bà ấy ngầm đồng ý chuyện mua nhà cho đứa cháu, cũng bảo chồng mình nói với bà cụ, đây là sự giúp đỡ duy nhất cho đứa cháu, đã cho hết rồi, sau này không bao giờ lo tới nữa. Trong lòng Vương Vượng Vượng đồng tình với bà chủ, bởi vì, đây tuyệt đối không phải là kết thúc, mà chỉ là một sự khởi đầu…
Dọn dẹp nhà cửa qua loa một lúc, Vương Vượng Vượng rón rén về phòng của mình.
Nhìn di động, cô liền gửi tin nhắn cho Chung Thanh Văn: “Anh tới nhà chưa?”
Hồi âm chỉ có một chữ: “Rồi.”
Cô lại nhắn qua: “Nghỉ ngơi sớm một chút.”
Anh vẫn trả lời một chữ: “Ừ.”
Cô không còn gì muốn nói.
Đang lúc muốn tắt di động thì nó lại vang lên!
Cô nhìn máy, không ngờ là Chung Thanh Văn.
“…Ơ?”
“Vương Vượng Vượng tôi hỏi cô,” Chung Thanh Văn đi thẳng vào chủ đề, “Kim bấm trong phòng sách bị cô ném đi đâu rồi?”
“Hả?”
“Hồi trước đặt trên bàn.”
“Đúng,” Cô nói, “Sau đó tôi thấy lộn xộn quá, nên thu dọn một tí.”
“Sau đó?”
“À…” Để đâu nhỉ….đã lâu như vậy, sao còn nhớ rõ? Hồi trước thầy trung học đã dạy, trí nhớ này, chỉ có mấy hôm trước là rõ ràng, sau đó giống như ngồi cầu thang trượt…
“Anh…” Cô kiên trì nói, “Anh xem ngăn kéo thứ nhất trước đi.”
“Không có.”
“Vậy…anh hãy xem ngăn kéo thứ hai.”
“Không có.”
“Vậy…anh hãy xem ngăn kéo thứ ba.”
“Không có.”
“Vậy…anh hãy xem ngăn kéo thứ tư.”
“Không có.”
“Thế sao…” Cô nói, “Được rồi, chúng ta quay lại, không xem ngăn kéo nữa. Bây giờ anh ngẩng đầu, nhìn kệ đồ thứ nhất.”
Cách vài giây, âm thanh của anh mới vang lên: “Không có.”
“Vậy…anh nhìn kệ đồ thứ hai.”
“Vương Vượng Vượng.” Chung Thanh Văn nổi giận, “Rốt cuộc cô có biết hay không?”
“Ặc…”
Vốn định tiếp tục kệ thứ ba…
“Được rồi,” anh nói, “Hôm nào có thời gian, cô tới nhà tôi tìm.”
“Hở…….?”
“Bởi vì ngoài thứ này ra còn rất nhiều đồ tôi không tìm thấy.”
“Sao lại thế…” Trong nhà rõ ràng gọn gàng ngăn nắp mà.
“Nhất là một số đồ mới mua.” Anh nói, “Sau khi mua liền lập tức giao cho cô cất giữ, tôi không để ý vị trí cụ thể.”
“…”
“Như là vỉ pin mới mua lần nọ.”
“Cái đó à…”
“Còn có sa tế mua từ siêu thị.”
“Cái này…”
Thực ra pin và sa tế mới mua, còn có kim bấm không tìm thấy, Vương Vượng Vượng đều có ấn tượng chung chung, nếu sang bên kia nhìn thì hẳn là nhớ rõ. Chỉ có điều, có rất nhiều ngăn tủ, chỉ đạo Chung Thanh Văn lục lọi mỗi cái thì tương đối tốn sức.
“Tóm lại,” cuối cùng anh tự mình kết luận, “Dù sao khoảng cách không xa, cô qua đây một chuyến đi.”






Bánh Bích Quy (Thượng)
“Như vậy à, ha ha ha.” Vương Vượng Vượng nói, “Qua giúp anh tìm không phải không được. Nhưng mà anh phải gọi tôi một tiếng ‘nữ vương’.”
“Vớ vẩn,” Chung Thanh Văn nói, “Không hoàn thành công việc là do cô thất trách.”
“Được rồi được rồi,” cô nói, “Không tranh cãi với anh nữa.”
“Ừm.” Anh nói, “Vậy chủ nhật này, hai giờ trưa.”
Mọi thứ vẫn quen thuộc, sân trong tĩnh mịch, căn nhà ngăn nắp.
Cô nhớ tới nhà họ Chung vẫn chưa tìm được người giúp việc tốt, có chút áy náy. Trước đó từng có một người, vừa bắt đầu công việc một tuần thì đã đòi tăng lương, có lẽ nghĩ rằng điều kiện kinh tế của gia đình này không tệ, Chung Thanh Văn không đồng ý, sau đó người kia không vui, thỉnh thoảng biếng nhác tiêu cực, rồi bị Chung Thanh Văn sa thải. Hiện tại, nhà họ Chung vẫn đang tìm người khác.
Rất phiền toái… Vương Vượng Vượng suy nghĩ, hơn hai tháng, đổi ba người liên tục, mình thật sự gây ra sự bất tiện cho họ.
Tới cửa cô bấm chuông, Chung Thanh Văn mở cho cô vào.
“Cái này…cái này…” Vương Vượng Vượng vươn tay ra, đưa hộp đựng bánh bích quy cho Chung Thanh Văn, “Cái này…”
Anh nhận lấy, cúi đầu nhìn thứ bên trong.
Một đống bánh bích quy hình con chó, thoạt nhìn ngốc nghếch.
Anh nhoẻn miệng cười: “Tặng tôi ư?”
Cùng lúc đó, cô cũng nói tiếp: “…Là cho ông.”
“Thì ra là thế.” Anh liếc mắt nhìn cô.
“…Ơ?” Cô cảm thấy hình như có chỗ nào đó hơi kỳ.
Một giây