Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật ký Sau Ly Hôn

Nhật ký Sau Ly Hôn

Tác giả: Chu Tuyết Nhi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 134988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/988 lượt.

hơi với nhau, hôm nay mình rất muốn đi nhảy, mình muốn thư giãn một tí!”
Tôi do dự một hồi lâu rồi đáp, “Có đi thì cũng phải ăn cái gì đã chứ!” Vừa nghe đến đó thì Quyên đã reo lên, “Được!.. được!.. ăn thì ăn… mình đi mua phiếu ăn, cậu muốn ăn gì thì cứ nói, mình đi mua cho”.
Minh Quyên đưa tôi đến một quán bar ở lầu chín của một tòa nhàuán bar này thật lớn, chính giữa là một sân khấu rộng, trên khán đài là vài ca sĩ ăn măc rất gợi tình, dưới khán đài có rất nhiều người đang lắc như điên như dại theo tiếng nhạc chói tai. Minh Quyên bảo, trên khán đài là những người hoạt náo. Nếu như tôi không biết nhảy như thế nào cho sành điệu thì cứ nhìn theo họ mà làm, nói xong, Quyên biến đâu mất tiêu. Đây là lần đầu tiên tôi đến sàn nhảy, cho nên cảm thấy không tự nhiên lắm. Lúc này có một cô gái đến kéo tay tôi nói, “Chị! Nhảy đi nào! Điệu nhạc này rất hay mà!” Tôi gượng gạo nhảy được một lúc, rồi cảm thấy nơi này quả thật không phù hợp với mình nên rất muốn bỏ đi. Mà cũng phải nói với Quyên một tiếng chứ, nhưng không tìm thấy Quyên đâu cả.
Khoảng chừng 20 phút thì có vài anh công an đến, tiếng nhạc chói tai bỗng im bặt. Nhưng còn một số người vẫn lắc, trong đó có Quyên. Cô ấy đang cùng với một tên con trai lắc như điên như dại như giữa chốn không người. Một anh công an bắt hai anh chàng choai choai trong tay vẫn còn cầm cái bịch đen đen. Một số cô cậu khác thì vẫn lắc qua lắc lại. Thấy thế, tôi định đến kêu Quyên nhưng một anh công an đã giữ lấy vai tôi, tôi muốn giải thích, nhưng…
Tôi và Quyên bị giải đến phòng công an. Tôi không nhận là mình đã sử dụng thuốc. Anh công an thấy tôi rất thành thật, lại không có vẻ gì giống dân nghiện, nên bảo tôi hãy đưa ra bằng chứng để chứng minh là tôi vô tội, nhưng tôi biết tìm ai bây giờ, chẳng lẽ lại nhờ Quyên làm chứng!? Cô ta cũng là dân nghiện mà, làm sao đây, cô ta có thể làm chứng cho tôi sao?! Tôi đáp, “Không tin thì anh có thể đi điều tra, tôi chỉ đưa bạn tới đó chơi”. Nhưng anh công an không chịu bỏ qua và hỏi tên của đơn vị tôi đang công tác. Trong lúc căng thẳng, tôi đã khai tên công ty và Trương tổng. Họ bắt giữ tôi đến tận 3 giờ sáng mới tha cho tôi về nhà.
Một mình cô đơn đi về trên con đường vắng, tôi thấy rất tức tối vì mình bị oan, nhưng oan thì đã sao chứ? Có phải tôi đang kể khổ không?! Nghĩ đến đó, tôi chịu không nổi và bật khóc.






Thứ bảy, ngày 15 tháng 9
Hôm nay tôi ngủ đến 10 giờ mới tỉnh dậy, rất uể oải. Nhưng khi nghĩ đến chuyện tối hôm qua thì tôi lại càng thấy uất ức và tức giận. Đều là do Minh Quyên mà ra cả, hại tôi không còn mặt mũi nào, thật là xấu hổ.
Không biết bây giờ Quyên như thế nào rồi nhỉ!? Tôi liền nhấc máy điện thoại gọi cho Quyên, nhưng Quyên đã khóa máy. Tôi ngồi xuống ghế sofa độc thoại “Trách Quyên sao? Chuyện này không thể trách Quyên. Tôi biết Quyên đang phải chịu đựng, Ngô Tân Lượng đang bị điều tra về tội tham ô, Quyên không có chỗ dựa tinh thần, không còn gì thiết tha với cuộc sống, những ngày tháng còn lại với Quyên đều là vô nghĩa. Cho nên Quyên đã nghiện heroin để quên sự đời buồn chán, phần đời còn lại của Quyên sẽ rất mịt mù. Phụ nữ! Đôi lúc họ cũng phải lừa dối bản thân”.
Thứ hai, ngày 17 tháng 9
Ngồi trong phòng làm việc mà tôi cứ lo lo, tôi đang nghĩ đến cảnh tối hôm đó bị cảnh sát bắt vì tội uống thuốc lắc ở quán bar. Chuyện này chắc chắn sẽ không dừng lại ở đó, sớm muộn gì thì Trương tổng cũng biết. Thật sự là tôi không nghiện thuốc nhưng anh ta sẽ nghĩ thế nào về tôi đây? Hình ảnh đẹp đẽ của tôi ngày nào giờ thì đã tan biến hết rồi.
Buổi chiều, Trương tổng gọi tôi lên phòng. Vừa đóng cửa lại là anh ta liền ôm tôi hôn lấy hôn để như thể không chờ thêm được nữa, tôi cứ để mặc cho anh ta hôn. Tôi giả vờ nói, “Anh! Anh hãy lấy em đi!” Không nói gì, anh ta vẫn tới tấp hôn lấy hôn để vào cổ, vào mặt tôi. Tôi đẩy tay anh ta ra, “Em muốn danh chính ngôn thuận làm vợ của anh, nếu không thì…” Trương tổng ngượng ngạo lúng túng, “Chuyện này để nói sau nha em!” Tôi cười cười, “Vậy thì thôi vậy!” Nói xong, tôi quay lưng bước đi.
Trương tổng gọi điện thoại, mời tôi đi chơi, tôi liền
Tối hôm nay một mình nằm trong cái tổ chim của mình, tôi đã gọi cho Hiểu Lâm vài lần nhưng không có ai bắt máy, chị ấy không có ở nhà. Điện thoại cầm tay của Lâm và Minh đều tắt máy. Họ đang tận hưởng kỳ nghỉ cuối tuần, có lẽ đang hạnh phúc bên nhau, thật lãng mạn. Bây giờ họ không màng đến những thứ xung quanh rồi!
Nghĩ đến chuyện Trương tổng, tôi vừa thấy tức vừa thấy buồn cười. Tức Trương tổng, vì loại đàn ông như hắn chỉ được cái háo sắc, lại đê tiện vô liêm sỉ. Buồn cười vì tôi vừa bàn đến chuyện cưới xin là hắn cuống cuồng lo sợ, hạng người sống nhờ đàn bà như hắn, đương nhiên làm sao dám bỏ vợ mình. Nếu như tôi muốn hạ gục hắn thì rất dễ dàng, chỉ cần trả giá bằng lòng tự trọng. Làm như vậy liệu có quá đáng với bản thân không nhỉ?! Hơn nữa, chị Lâm cũng thật đáng thương, chúng tôi đều là phận đàn bà, lẽ nào vì mình mà tôi lại làm cho người khá