Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật ký Sau Ly Hôn

Nhật ký Sau Ly Hôn

Tác giả: Chu Tuyết Nhi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 134987

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/987 lượt.

vẫn còn kiên trì viết nhật ký à?” Tôi không trả lời, chị ấy nói tiếp, “Em có thể xóa bỏ hình ảnh Trương tổng ra khỏi đầu được không?”, thấy tôi vẫn không nói gì, chị ta tiếp tục, “Chị có thể bồi thường cho em mà”. Tôi đáp, “Tôi không cần, hơn nữa tôi đâu có chỉ ra danh tánh ai đâu mà chị lo”. Chị ta nói, “Chuyện này cũng sẽ có ảnh hưởng không tốt. Người ta đọc thì sẽ biết ngay, em hãy cho chị một chút thể diện chứ”. Tôi nói, “Tôi sẽ suy nghĩ lại. Tôi muốn nhấn mạnh với chị là tôi không muốn đi chỗ khác làm việc. Tôi không muốn rời bỏ thành phố này. Nếu như có thể, tôi sẽ đi khỏi công ty này”. Cuộc nói chuyện của chúng tôi kết thúc trong căng thẳng. Lúc sắp đi, chị ta còn nhắc tôi hãy cân nhắc về lời đề nghị của chị ta. Chị ta để lại cho tôi số điện thoại, bảo tôi suy nghĩ kỹ rồi báo cho chị biết. Với thái độ ngạo mạn như thế, chị ta sẽ không thể nào thuyết phục được tôi đâu. Tôi rất ghét thái độ ấy. Tôi muốn chị ta phải cúi đầu trước tôi, van nài tôi. Chị Lâm đi rồi thì Hiểu Lâm và Đạt Minh đến hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì? Tôi trả lời qua loa cho xong chuyện. Hiểu Lâm hỏi, “Cô ta mà cũng dám giáo huấn cậu à? Không giữ nổi người đàn ông của mình, thì còn trách được ai?” Tôi không biết nói gì, chỉ im lặng.
Thứ ba, ngày 11 tháng 9
Cả buổi tối tôi không tài nào ngủ được, trong đầu bây giờ toàn là gương mặt khinh người thật đáng ghét của chị Lâm. Vừa mới chợp mắt được một tí lại nằm mơ, tôi mơ thấy mình đang làm chuyện ấy với Trương tổng, mơ thấy chị Lâm quỳ gối cầu xin tôi hãy trả Trương tổng lại cho chị t
Giấc mơ ấy làm cho tôi sợ, chúng tôi đều là phận đàn bà, hà tất gì phải tranh giành đấu đá với nhau như vậy. Có một danh nhân đã từng nói, hai người phụ nữ mà có tranh giành với nhau thì dứt khoát là do đàn ông mà ra. Tôi không hiểu được ý sâu xa của câu nói ấy nhưng tôi thấy rằng: Chung quy thì đều là phái yếu cả, hoa thơm không thể không nhờ vào lá xanh. Một cành hoa, hoa thì chỉ có một cái còn lá thì rất nhiều, hoa muốn thơm thì phải nhờ vào lá. Lá càng không thể tách khỏi hoa thơm. Dù thế nào đi nữa thì phụ nữ cũng cần phải lấy người đàn ông tốt. Đàn ông cũng vậy, họ cũng kỳ vọng bên cạnh mình có người phụ nữ tốt, người đàn ông thành công thì không mong muốn làm bạn đời với người phụ nữ thành đạt. Ngược lại, người phụ nữ thành đạt lại muốn bên mình có người đàn ông thành công. Chúng ta không thể tách tình yêu khỏi lệ thường được.
Chị Lâm đương nhiên là muốn Trương tổng có phong cách đĩnh đạc của một người đàn ông, bản lĩnh, trước mặt chị em phụ nữ thì tỏ ra ga lăng. Trương tổng lại không muốn chị Lâm cứ ngạo mạn trước mặt mình, điều này ảnh hưởng đến “cái tôi” đàn ông của anh ta. Sống trong gia đình như vậy nên Trương tổng muốn được bùđắp, muốn mình là một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, muốn giương đôi cánh ra để bảo vệ người phụ nữ yếu đuối. Đó là tâm lý của một đại trượng phu, muôn đời không thể nào thay đổi.
Đến công ty, Trương tổng vẫn bình thường, tôi chắc anh ta không hề hay biết gì về chuyện vợ anh ta gặp tôi, mà chị ta cũng không dám đem chuyện ấy kể lại cho chồng mình nghe đâu.
Công ty Tây An gởi hồ sơ đến, Trương tổng gọi tôi lên văn phòng để đưa cho tôi và phàn nàn rằng thư ký của công ty đó thật tệ, viết có mỗi cái hồ sơ thôi mà hành văn cứ lủng cà lủng củng. Tôi nhìn anh ta một cái, anh ta nói, “Tuyết Nhi à! Hôm nay em mặc cái quần trắng này đẹp lắm, em đã xinh, mặc cái quần này trông lại càng xinh thêm”. Tôi không nói gì, đưa tay lấy bộ hồ sơ, anh ta liền nắm lấy tay tôi và nói, “Em! Tối qua, anh toàn mơ thấy bóng hình em…”. Tôi cố sức rút tay ra khỏi tay anh ta, nói, “Bộ hồ sơ này sai ở chỗ nào?” Anh ta đáp, “Hôm nay em giúp anh viết lại cho nó trôi chảy, trưa nay anh mời em đi ăn bò bít-tết nhé?” Tôi trả lời, “Như vậy không được, còn… anh…”. Tôi muốn nói hai chữ “vợ anh” nhưng lời nói v ra khỏi cửa miệng thì liền ngừng lại.
Trưa hôm nay tôi cùng Trương tổng đến một quán ăn nằm trên đường Tân Hoa, tôi cứ nơm nớp nghĩ đến chuyện vợ anh ta vẫn luôn theo sát chúng tôi, theo dõi mọi hành vi cử chỉ của tôi và Trương tổng. Nhưng trong lòng tôi thì lại hả hê, muốn cho chị ta thấy được cảnh này, mà bớt kiêu ngạo khinh người. Nhưng đôi lúc tôi lại thấy mình thật bỉ ổi… Tôi thật là mâu thuẫn, tôi cũng là người bị hại trong chuyện tình cảm, vậy mà giờ đây lẽ nào tôi lại làm người phụ nữ khác đau khổ sao!?
Thứ sáu, ngày 14 tháng 9
Trưa hôm nay Trương tổng lén gọi điện thoại cho tôi, rủ tôi đi chơi cuối tuần với anh ta ở suối nước khoáng Nam Sơn. Tôi đã từ chối, tôi nói rằng mình muốn về quê thăm cha mẹ và con gái.
Chiều nay vừa ra khỏi cửa công ty thì Minh Quyên gọi điện thoại cho tôi, cô ấy rủ tôi đi nhảy. Tôi nói, “Minh Quyên! Cậu thật là, sàn nhảy là nơi dành cho đàn bà như tụi mình hay sao?” Quyên liền đáp, “Sao? Bây giờ già đến nỗi ngay cả sàn nhảy mà cậu cũng không còn hào hứng nữa sao?”
Tôi ngẩng đầu lên thì đã thấy Quyên đứng bên kia đường, liền cúp máy rồi vẫy tay chào. Quyên bước qua đường rồi kéo tay tôi lại nói, “Đi thôi! Đã lâu rồi bọn mình chưa đi c